Lời Chất Vấn Dưới Trăng
Ánh nến trong đại sảnh của phủ Vĩnh An Hầu hắt thứ ánh sáng vàng vọt ra tới hành lang, kéo theo cả không khí đặc quánh mùi rượu ngọt, phấn son và thức ăn nóng. Thẩm Tư Niên bước ra ngoài, cái siết chặt của chiếc cổ áo quan phục dường như nới lỏng đi đôi chút khi không khí mát lạnh của đêm thu tràn vào lồng ngực. Hắn không thích những buổi tiệc thế này. Tiếng cười nói, những lời chúc tụng sáo rỗng, những ánh mắt dò xét ẩn sau tay áo gấm, tất cả đều là một sự lãng phí thời gian. Vụ án đê điều ở Hoàng Châu vẫn còn ngổn ngang, thư báo từ địa phương gửi về chất cao hơn cả núi, mỗi một canh giờ trì hoãn ở đây đều có thể đổi bằng tính mạng của hàng vạn dân chúng khi mùa mưa tới.
Hắn men theo hành lang lát đá xanh, cố tìm một góc yên tĩnh để hít thở. Ánh trăng đêm nay rất sáng, rải một lớp bạc mỏng lên những tán lá phong trong hoa viên, khiến bóng của chúng in xuống mặt đất trông như những bàn tay xương xẩu. Một cơn gió thoảng qua, mang theo mùi hoa quế thoang thoảng. Hắn dừng bước, ngón tay vô thức gõ nhẹ lên chuôi kiếm đeo bên hông.
Đúng lúc đó, một bóng người mảnh mai từ góc rẽ phía trước bước ra.
Dưới ánh trăng, tà váy màu thiên thanh của nàng như hòa vào màn đêm, chỉ có gương mặt thanh tú trắng sứ là nổi bật lên. Lâm Vân Tịch. Nàng dường như cũng không ngờ sẽ gặp người ở đây, đôi mắt màu trà trong veo thoáng một tia ngạc nhiên rồi nhanh chóng cúi xuống, thân người hơi nép vào một bên cột gỗ sơn son, nhường lối đi.
Thẩm Tư Niên cũng không định nói gì. Theo lễ giáo, hắn chỉ cần gật đầu một cái rồi đi qua là đủ. Nhưng không hiểu sao, đôi chân hắn lại dừng lại. Khoảng cách giữa hai người chỉ còn chừng năm bước chân, đủ gần để hắn nhận ra mùi hương trên người nàng không phải mùi hoa quế trong vườn, mà là một mùi hương lạnh và thanh khiết hơn, giống như mùi tuyết đầu mùa trên đỉnh núi.
Nàng vẫn im lặng, hai tay nắm chặt trong ống tay áo, một tư thế phòng bị kín đáo. Sự im lặng của nàng, trong mắt Thẩm Tư Niên, lại biến thành một sự tính toán thầm lặng. Hắn đã thấy quá nhiều nữ tử kinh thành dùng vẻ ngoài yếu đuối, dịu dàng để che đậy những mưu đồ bên trong. Hắn tin rằng nàng cũng không ngoại lệ. Cái cách nàng xuất hiện ở đây, một mình trong đêm, quá trùng hợp.
Hắn khẽ nhếch môi, một đường cong gần như không thể nhận ra. Giọng nói của hắn trầm và lạnh, phá vỡ sự tĩnh lặng của hành lang.
"Lâm tiểu thư cũng không thích náo nhiệt sao?"
Câu hỏi nghe qua thì bình thường, nhưng ngữ điệu lại mang theo một sự châm chọc không hề che giấu. Nó không giống một lời hỏi thăm, mà giống một lời chất vấn hơn.
Lâm Vân Tịch ngẩng đầu lên. Ánh trăng chiếu vào đôi mắt nàng, khiến nó long lanh như mặt hồ thu. Nàng nhìn thẳng vào hắn, một cái nhìn không hề né tránh. Đôi vai nàng hơi căng lên, một dấu hiệu nhỏ mà chỉ người tinh ý mới nhận ra. Nàng đã quá quen với những ánh mắt dò xét, những lời nói bóng gió từ khi đặt chân đến kinh thành, nhưng sự ác ý lạnh lùng từ người đàn ông này lại khiến nàng cảm thấy khó thở một cách kỳ lạ. Hắn ghét nàng. Nàng có thể cảm nhận điều đó rõ ràng như cảm nhận được cái lạnh của phiến đá dưới chân.
Sự im lặng kéo dài trong vài nhịp thở. Nàng có thể chọn cách cúi đầu, nói một câu khách sáo rồi xin phép rời đi. Đó là cách an toàn nhất, cũng là cách nàng vẫn thường làm để tránh xung đột. Nhưng đêm nay, có lẽ vì ánh trăng quá lạnh, hoặc có lẽ vì sự mệt mỏi đã dồn nén quá lâu, một sự can đảm bất ngờ trỗi dậy từ sâu trong lòng nàng.
Nàng bước lên một bước nhỏ, khoảng cách giữa họ rút ngắn lại. Động tác đó khiến Thẩm Tư Niên hơi cau mày.
"Thẩm đại nhân," giọng nàng rất nhỏ, nhưng rõ ràng, không hề run rẩy, "Tiểu nữ biết ngài không thích ta."
Lời nói thẳng thắn đến mức khiến không khí như ngưng đọng lại. Thẩm Tư Niên sững người. Hắn đã dự liệu hàng trăm kiểu đối đáp, từ những lời thanh minh giả tạo cho đến những câu lảng tránh khéo léo, nhưng tuyệt nhiên không phải là một lời thừa nhận trực diện như vậy. Não bộ hắn, vốn quen với việc phân tích hồ sơ và phán đoán động cơ, bỗng nhiên trống rỗng. Hắn không biết phải xếp hành động này của nàng vào loại nào. Đây là một kiểu lạt mềm buộc chặt mới sao? Hay là một sự khiêu khích?
Lâm Vân Tịch hít một hơi thật sâu, đôi bàn tay trong ống tay áo đã siết chặt đến mức các đốt ngón tay trắng bệch. Nàng không dám nhìn thẳng vào mắt hắn nữa, ánh mắt dời xuống hoa văn mây cuộn thêu trên ngực áo quan phục của hắn.
"Ta... ta cũng không biết mình đã làm gì sai. Nhưng nếu ta có lỗi gì với ngài, dù là vô tình," nàng ngẩng đầu lên, ánh mắt kiên định mà cũng ẩn chứa một sự khẩn khoản mệt mỏi, "coi như ta xin lỗi ngài, được không?"
Nàng không đòi hỏi một lời giải thích. Nàng chỉ muốn chấm dứt sự thù địch vô cớ này. Nàng chỉ muốn được yên ổn.
Trong một khoảnh khắc, mọi lớp phòng bị, mọi định kiến mà Thẩm Tư Niên dựng lên quanh hình ảnh của nàng đều sụp đổ. Trước mặt hắn không phải là một tiểu thư nhà quan đầy mưu tính, mà chỉ là một cô gái mười tám tuổi đang cố gắng tìm một chỗ đứng trong một thế giới xa lạ và khắc nghiệt. Sự thẳng thắn của nàng mang một vẻ trong suốt đến đau lòng, nó hoàn toàn đi ngược lại với tất cả những gì hắn biết về các mối quan hệ xã giao ở kinh thành.
Sự bối rối lần đầu tiên xuất hiện trong mắt hắn. Hắn muốn nói gì đó, nhưng cổ họng lại như bị chặn lại. Nói rằng hắn hiểu lầm nàng từ câu nói đùa nghe lỏm được ở dịch quán ư? Đó là một hành vi không quang minh chính đại. Nói rằng hắn thấy khó chịu vì sự chú ý của mình cứ vô thức hướng về nàng ư? Đó là một sự yếu đuối không thể chấp nhận. Mọi lý do, mọi lời biện minh hắn có thể nghĩ ra đều trở nên vô nghĩa và nhỏ nhen trước lời chất vấn chân thành của nàng.
Hắn chỉ có thể im lặng, quai hàm khẽ bạnh ra. Sự im lặng của hắn lần này không phải là sự khinh thường, mà là sự thất bại. Hắn đã thua, không phải trước mưu kế của nàng, mà trước chính sự phòng bị của bản thân.
Đúng lúc đó, từ phía xa của hành lang vọng lại tiếng bước chân khe khẽ của một người hầu, theo sau là tiếng gọi nhỏ: "Tiểu thư, người có ở đây không ạ?"
Tiếng gọi đó như một chiếc phao cứu sinh. Thẩm Tư Niên lập tức nắm lấy nó. Hắn lùi lại một bước, tạo ra một khoảng cách an toàn. Vẻ lạnh lùng quen thuộc nhanh chóng quay trở lại trên gương mặt hắn, che đi mọi dấu vết của sự bối rối vừa rồi.
"Lâm tiểu thư quá lời rồi."
Hắn buông một câu ngắn gọn, vô thưởng vô phạt, rồi không nói thêm một lời nào nữa, xoay người bước đi. Bóng lưng cao thẳng của hắn nhanh chóng khuất vào bóng tối, để lại một cảm giác lạnh lẽo còn hơn cả gió đêm.
Lâm Vân Tịch đứng sững tại chỗ, nhìn theo hướng hắn vừa rời đi. Câu trả lời của hắn còn tệ hơn cả một lời mắng nhiếc. Nó phủ nhận tất cả, phủ nhận sự can đảm của nàng, phủ nhận cả lời xin lỗi chân thành mà nàng vừa nói. Nàng cảm thấy như mình vừa làm một việc vô cùng ngu ngốc.
Tì nữ A Trúc, đã chạy tới nơi. "Tiểu thư, sao người lại ra đây một mình? Lão gia đang tìm người."
Lâm Vân Tịch khẽ chớp mắt, nụ cười gượng gạo quen thuộc lại nở trên môi. Nàng quay người lại, làn váy khẽ lay động dưới ánh trăng.
"Ta ra ngoài hít thở một chút thôi. Chúng ta vào đi."
Nàng bước đi, dáng vẻ vẫn bình thản và dịu dàng như mọi khi. Chỉ có đôi bàn tay vẫn giấu trong ống tay áo đang khẽ run lên, và mùi hương tuyết đầu mùa trên người nàng dường như cũng trở nên cô độc và lạnh lẽo hơn.
[Bản quyền thuộc về Lumm.vn]
Bình luận
Đang tải bình luận...