Gây Khó Dễ
Nửa tháng sau, Quốc Tử Giám chìm trong không khí trang nghiêm nhưng cũng không kém phần xôn xao. Thi hội thư pháp được tổ chức, thu hút không ít tiểu thư danh giá của kinh thành đến tham dự.
Lâm Vân Tịch ngồi ngay ngắn trước án thư bằng gỗ lê, ngón tay thon dài nhẹ nhàng xoay thỏi mực trên nghiên đá. Không gian thoang thoảng mùi giấy tuyên và hương trầm dìu dịu từ lư đồng lớn đặt giữa sân. Nàng mặc một bộ váy màu xanh khói, đơn giản, không có hoa văn cầu kỳ, gần như chìm lẫn vào giữa những sắc màu rực rỡ của các tiểu thư khác.
"Nghe nói giá lụa Hàng Châu lại tăng nữa rồi," một giọng nói trong trẻo gần đó vang lên, cố ý đè thấp nhưng vẫn lọt vào tai nàng. "Y phục cho lễ Thất Tịch sắp tới, e là phải tốn thêm một khoản không nhỏ."
"Lo gì chứ, Trương tiểu thư," một giọng khác đáp lại. "Với gia thế nhà muội, còn phải bận tâm đến mấy chuyện đó sao?"
Vân Tịch không ngẩng đầu. Những câu chuyện về lụa là, gấm vóc và các buổi yến tiệc sắp tới của kinh thành vẫn còn xa lạ với nàng. Tay nàng vẫn đều đặn mài mực, động tác chậm rãi, tập trung, như thể đang tạo ra một thế giới nhỏ của riêng mình ngay trên chiếc nghiên đá. Tiếng mực ma sát vào đá sột soạt, đều đặn, át đi những âm thanh phù phiếm xung quanh. Nàng đang cố tìm lại sự tĩnh tại quen thuộc như những ngày còn ở Giang Nam, khi chỉ có nàng, mẫu thân và sân nhà đầy nắng.
Bất chợt, không gian ồn ào khẽ lắng xuống. Một luồng áp lực vô hình lan tỏa khắp sân thi. Vân Tịch cảm nhận được nó trước cả khi ngẩng đầu. Vai nàng vô thức hơi căng lại. Nàng ngước mắt lên, và thấy hắn.
Thẩm Tư Niên, trong bộ quan phục Hình bộ màu xanh sẫm, đang đi dọc các dãy bàn thi. Dáng người hắn cao thẳng, mỗi bước đi đều vững chãi, không gây ra một tiếng động thừa. Ánh mắt phượng hẹp dài của hắn lướt qua từng thí sinh, lạnh lẽo và sắc bén, như thể đang thẩm tra từng nét mặt, từng cử chỉ. Các quan viên khác đi theo sau, giữ một khoảng cách kính cẩn. Hắn là một trong những giám khảo của thi hội hôm nay.
Sự hiện diện của hắn khiến không khí trở nên ngột ngạt. Vài tiểu thư vốn đang trò chuyện rôm rả cũng vội im bặt, cúi đầu tập trung vào án thư của mình.
Vân Tịch lập tức thu tầm mắt, nhìn vào nghiên mực đã sánh đặc. Nàng biết hắn sẽ đi qua đây. Nàng chỉ hy vọng hắn sẽ lướt qua như những người khác. Đối đầu với Thẩm đại nhân lúc này chỉ mang thêm phiền phức không đáng có.
Thẩm Tư Niên dừng lại ở sân khấu chính. Giọng nói trầm ổn của hắn vang lên, không lớn nhưng đủ để mọi người nghe rõ.
"Thi hội hôm nay, đề tài là tám chữ: 'Sơn chi khí, thủy chi thế'."
Khí của núi, thế của sông.
Một tiếng xì xào nhỏ nổi lên rồi tắt hẳn. Đề tài này nghe qua thì đơn giản, nhưng để thể hiện được cái hồn của nó lại là chuyện cực khó. "Khí" và "thế" là những khái niệm trừu tượng, đòi hỏi người viết không chỉ có kỹ thuật vững vàng mà còn phải có sự thấu cảm sâu sắc. Một đề tài quá sức với nhiều tiểu thư khuê các chỉ quen sao chép thơ từ.
Trong lòng Thẩm Tư Niên không có một gợn sóng. Đề tài khó mới có thể phân loại được kẻ thực tài và người chỉ có hư danh. Đây là bổn phận của giám khảo. Hắn liếc mắt một vòng, ánh mắt vô tình dừng lại ở bóng dáng màu xanh khói đang ngồi thẳng lưng ở phía xa. Nàng không hề tỏ ra bối rối, chỉ lặng lẽ cầm bút lên, chấm mực.
Vân Tịch nhắm mắt lại trong giây lát. Khí của núi, thế của sông. Trong đầu nàng hiện lên dãy núi trập trùng sau nhà ở Giang Nam, và dòng sông chảy xiết mỗi mùa nước lũ. Nàng không cần tưởng tượng. Nàng đã sống cùng chúng.
Khi nàng vừa mở mắt, chuẩn bị đặt bút, một cơn gió mạnh bất ngờ thổi qua sân. Giấy tuyên của một tiểu thư ngồi bàn trên bị gió cuốn bay, lảo đảo rồi đáp xuống ngay án thư của Vân Tịch, làm vệt mực đầu tiên của nàng bị nhòe đi một vệt dài.
Tiểu thư kia mặt tái đi vì sợ hãi. Vân Tịch chỉ khẽ lắc đầu, nhặt tờ giấy lên, mỉm cười nhẹ và đưa trả lại cho nàng ta. Sau đó, nàng bình tĩnh rút một tờ giấy khác, không một lời phàn nàn. Sự điềm tĩnh ấy khiến vài người xung quanh phải liếc nhìn.
Ánh mắt Thẩm Tư Niên cũng thu trọn cảnh đó. Hắn khẽ nhíu mày. Một chút phiền nhiễu không làm nàng dao động. Thật khác với những tiểu thư kinh thành hễ gặp chuyện là cuống quýt lên.
Vân Tịch bắt đầu viết. Cổ tay nàng mềm mại nhưng bút lực lại vô cùng vững chắc. Những nét chữ bắt đầu hiện ra trên mặt giấy trắng. Nét ngang như rặng núi trải dài, nét sổ như thác nước đổ xuống, nét mác như dòng sông uốn lượn mạnh mẽ. Không có sự yểu điệu thục nữ thường thấy, mà là một sự khoáng đạt, tự do, ẩn chứa một sức sống mãnh liệt.
Thẩm Tư Niên đứng từ xa quan sát. Hắn không cần đến gần cũng có thể cảm nhận được cái "khí" và "thế" toát ra từ tám chữ nàng viết. Từng nét, từng nét, đều hoàn hảo. Kỹ thuật này, ngay cả những thư sinh đèn sách lâu năm cũng chưa chắc có được. Một thoáng kinh ngạc lướt qua đáy mắt hắn, nhanh đến mức không ai kịp nhận ra. Hắn thấy được sự kiên cường thầm lặng của nàng trong từng nét bút.
Nhưng ngay lập tức, một dòng suy nghĩ khác trỗi dậy, dập tắt sự tán thưởng vừa chớm nở.
Kỹ thuật tốt, nhưng quá hoang dã, thiếu đi sự khuôn phép của người kinh kỳ. Vẫn còn cái khí chất của chốn thôn quê.
Hắn bước tới, dừng lại ngay trước bàn của Lâm Vân Tịch. Nàng vừa đặt bút xuống, hoàn thành chữ cuối cùng. Cảm nhận được bóng người che mất ánh sáng, nàng ngẩng lên, bắt gặp ánh mắt lạnh như băng của hắn.
Hắn cúi xuống nhìn tác phẩm của nàng. Tám chữ nằm trên giấy, mực còn chưa khô hẳn, toát lên một vẻ đẹp hùng vĩ. Ngón tay trỏ của hắn vô thức gõ nhẹ lên chuôi kiếm bên hông.
"Lâm tiểu thư," hắn cất giọng, âm thanh không một chút cảm xúc. "Nét chữ có lực."
Vân Tịch khẽ gật đầu, chuẩn bị nói lời cảm tạ.
"Nhưng," hắn nói tiếp, giọng điệu trở nên khắt khe, "bố cục lại quá tự do, phá vỡ quy tắc. Thư pháp không chỉ cần 'thế', mà còn cần 'lễ'. Tự do quá mức sẽ thành tùy tiện. Nét chữ của tiểu thư tuy mạnh mẽ, nhưng lại thiếu đi sự khiêm nhường cần có."
Lời nhận xét được nói ra một cách công khai, đủ lớn để những bàn xung quanh đều nghe thấy. Mọi ánh mắt đổ dồn về phía Vân Tịch, có tò mò, có hả hê. Bị Thẩm Tư Niên, người nổi tiếng là chính trực và có con mắt tinh tường, phê bình thẳng thừng như vậy, quả là một sự mất mặt lớn.
Vân Tịch sững người trong giây lát. Nàng nhìn vào tác phẩm của mình, rồi lại nhìn lên gương mặt không chút biểu cảm của hắn. Nàng hiểu thư pháp của mình. Nó là con người nàng, là những gì nàng học được từ sông núi Giang Nam. Nó không phải là sự tùy tiện. Nhưng nàng cũng hiểu, địa vị của hắn và nàng lúc này.
Nàng không tranh cãi. Đôi môi mím lại, rồi nàng từ từ đứng dậy, cúi người thi lễ.
"Tiểu nữ đa tạ lời chỉ dạy của Thẩm đại nhân."
Giọng nàng vẫn nhẹ nhàng, không một chút oán giận hay uất ức. Nàng chấp nhận lời phê bình đó một cách lặng lẽ, như thể nó là một cơn gió thổi qua, không đáng để bận tâm.
Sự bình tĩnh của nàng khiến Thẩm Tư Niên cảm thấy một sự bực bội không tên dâng lên. Hắn đã mong đợi điều gì? Một sự phản kháng? Vài giọt nước mắt? Hay một lời biện minh yếu ớt? Nhưng không có gì cả. Chỉ có sự cam chịu tuyệt đối. Sự im lặng của nàng giống như một bức tường vô hình, khiến những lời nói sắc bén của hắn trở nên vô nghĩa.
Hắn thầm nghĩ, đây là bổn phận của giám khảo, phải công tâm, không thể vì nét chữ đẹp mà bỏ qua thiếu sót về quy củ. Đây là phận sự, không phải việc cá nhân.
Với ý nghĩ đó, hắn quay người bước đi, không nhìn lại tác phẩm của nàng thêm một lần nào nữa. Quai hàm hắn hơi cứng lại.
Lâm Vân Tịch ngồi xuống, lặng lẽ thu dọn bút nghiên. Nàng không nhìn những ánh mắt đang xì xầm xung quanh. Nàng chỉ tập trung vào việc của mình, lau sạch từng cây bút, xếp lại giấy tờ. Bàn tay nàng vẫn vững vàng, không hề run rẩy.
Hôm nay, nàng đã hiểu thêm một điều về kinh thành, và về tương lai của mình. Con đường phía trước, có lẽ còn nhiều khó khăn hơn nàng tưởng.
[Bản quyền thuộc về Lumm.vn]
Bình luận
Đang tải bình luận...