Chiếc Khăn Tay Thất Lạc
Đêm mùa hạ mang theo hơi nóng còn sót lại của ban ngày, nhưng trong hoa viên của phủ Lý Thị lang, không khí đã dịu đi ít nhiều. Ánh đèn lồng từ chính sảnh hắt ra, kéo những chiếc bóng cây dài ngoằng, méo mó trên nền sỏi trắng. Tiếng đàn, tiếng sáo, tiếng cười nói vọng lại, nhưng ở góc vườn này, chúng chỉ còn là những âm thanh mơ hồ, như thể thuộc về một thế giới khác.
Thẩm Tư Niên đứng yên trong bóng tối của một gốc hải đường cổ thụ, thân ảnh cao lớn gần như hòa vào với màn đêm. Hắn không có ý định tham gia vào sự ồn ã kia. Những buổi yến tiệc như thế này, với hắn, chỉ là một phần của công vụ, một nơi để quan sát và duy trì các mối quan hệ cần thiết. Hắn đã hoàn thành phần của mình, và giờ chỉ muốn tìm một chút tĩnh lặng trước khi rời đi.
Nhưng sự tĩnh lặng hắn tìm kiếm lại bị phá vỡ bởi một bóng hình duy nhất.
Lâm Vân Tịch đang đứng cách đó không xa, bên cạnh một khóm dạ hợp đang mùa nở rộ. Nàng không nhìn về phía chính sảnh, cũng không tỏ vẻ đang đợi ai. Nàng chỉ đơn giản là ở đó, cúi người, ngón tay thon dài khẽ lướt trên một cánh hoa trắng muốt còn đẫm sương đêm. Ánh trăng mờ ảo rọi xuống, phủ lên gương mặt thanh tú của nàng một tầng ánh sáng bạc, khiến làn da trắng sứ càng thêm nổi bật. Nàng mặc một bộ váy màu xanh nhạt, đơn giản so với sự lộng lẫy xung quanh, nhưng lại toát lên một vẻ thanh tao khó tả.
Một con muỗi vo ve bên tai, Thẩm Tư Niên khẽ nhíu mày, đưa tay phẩy nhẹ một cách thiếu kiên nhẫn. Sự bực bội thoáng qua không chỉ vì con côn trùng phiền nhiễu. Hắn thấy mình đang làm một việc vô nghĩa: quan sát một tiểu thư xa lạ trong một buổi tiệc nhàm chán. Hắn tự nhủ rằng đây là thói quen của một quan viên Hình bộ, đánh giá mọi người mọi việc xung quanh. Lâm Vân Tịch, với xuất thân không rõ ràng từ Giang Nam và việc đột ngột xuất hiện ở kinh thành, đương nhiên nằm trong diện cần chú ý.
Câu nói của nàng mà hắn tình cờ nghe được ở dịch quán mấy hôm trước lại vang lên trong đầu: "Chẳng phải về kinh cũng chỉ để tìm một vị lang quân nhà quan để trèo cao sao?" Lời nói đùa cợt đó, trong tai hắn, lại trở thành một lời thú nhận trần trụi. Mọi hành động của nàng sau đó đều được hắn soi chiếu qua lăng kính này. Vẻ ngoài dịu dàng, sự im lặng xa cách, tất cả đều là một lớp vỏ bọc được tính toán cẩn thận.
Hắn quan sát nàng, cố tìm một kẽ hở, một dấu hiệu của sự giả tạo. Nhưng tất cả những gì hắn thấy chỉ là sự tĩnh lặng. Nàng dường như thực sự bị đóa hoa thu hút, đôi mắt màu trà trong veo phản chiếu ánh trăng, không có chút gợn sóng nào. Sự tập trung ấy khiến hắn cảm thấy khó chịu. Nó quá chân thật, không giống một màn kịch.
Bất chợt, một tì nữ từ xa chạy tới, thì thầm điều gì đó vào tai nàng. Lâm Vân Tịch khẽ gật đầu, duỗi thẳng người, có lẽ đã đến lúc phải quay lại với sự ồn ã của buổi tiệc. Nàng xoay người, tà váy nhẹ nhàng quét qua đám cỏ.
Chính lúc đó, một vật nhỏ màu trắng ngà từ trong tay áo nàng rơi xuống, nhẹ như một chiếc lá, đáp xuống lớp rêu ẩm ướt dưới gốc cây.
Nàng không hề hay biết. Nàng cùng tì nữ rảo bước đi về phía ánh sáng, bóng lưng mảnh mai dần khuất sau những lùm cây.
Thẩm Tư Niên vẫn đứng yên trong bóng tối. Lẽ ra, hắn nên lên tiếng. Một câu "Lâm tiểu thư, người đánh rơi đồ" là đủ. Đó là hành động hợp lễ, là điều một quân tử nên làm. Miệng hắn khẽ mở, nhưng âm thanh lại tắc nghẹn trong cổ họng. Hắn thấy nàng đã đi được một đoạn xa. Gọi với theo lúc này sẽ thu hút sự chú ý không cần thiết.
Hắn chờ cho đến khi bóng nàng hoàn toàn biến mất.
Không gian lại trở về với sự tĩnh lặng vốn có, chỉ còn tiếng côn trùng rả rích và mùi hương dạ hợp thoang thoảng trong không khí. Hắn bước ra khỏi bóng cây, đôi hài đen giẫm lên lớp sỏi kêu lạo xạo khe khẽ. Hắn cúi người, nhặt vật nhỏ kia lên.
Đó là một chiếc khăn tay bằng lụa, mềm mại và mát lạnh trong lòng bàn tay hắn. Ở một góc khăn, người ta đã dùng chỉ màu xanh nhạt thêu một cành hoa mộc lan đang hé nụ, đường kim mũi chỉ tinh xảo, sống động. Chiếc khăn không có mùi phấn sáp nồng nàn như của các tiểu thư kinh thành. Nó chỉ mang một mùi hương rất nhẹ, rất thanh khiết của thảo mộc, một mùi hương trong lành mà hắn đã từng ngửi thấy khi cỗ xe ngựa của nàng lướt qua hắn trên đường vào kinh.
Mùi hương này, không hiểu sao, lại khiến lồng ngực hắn có cảm giác hơi ngột ngạt.
Hắn nắm chặt chiếc khăn trong tay. Trả lại cho nàng. Đó là điều đúng đắn phải làm. Hắn có thể đưa cho một tì nữ, hoặc tìm một cơ hội thích hợp vào ngày mai. Danh dự của một tiểu thư chưa xuất giá là chuyện hệ trọng.
Nhưng một ý nghĩ khác, đen tối và ngoan cố hơn, lại trỗi dậy. Giữ lại nó. Giữ lại bằng chứng này. Bằng chứng về sự bất cẩn của nàng. Bằng chứng về… về bản chất thực sự mà nàng đang cố che giấu. Lời biện minh hình thành trong đầu hắn nhanh đến mức chính hắn cũng không nhận ra sự vô lý của nó. Một chiếc khăn tay thì chứng minh được điều gì?
Hắn không có câu trả lời. Hắn chỉ biết rằng, hắn không muốn trả lại nó. Không phải bây giờ.
Hành động nhanh hơn suy nghĩ. Hắn gấp chiếc khăn lại, động tác dứt khoát, rồi nhét nó vào trong tay áo rộng của mình. Lớp lụa mềm mại chạm vào da thịt, mang theo một cảm giác xa lạ, một sự ấm áp thoang thoảng không thuộc về hắn.
Ngay khi làm xong việc đó, một cảm giác tự khinh bỉ dâng lên trong lòng Thẩm Tư Niên. Hắn, một tiến sĩ kỳ thi đình, một Hình bộ Thị lang luôn coi trọng quy củ và lễ giáo, lại vừa làm một việc lén lút như một kẻ tiểu nhân. Hắn giữ lại vật riêng tư của một nữ tử. Một hành động không thể biện minh, dù với bất kỳ lý do nào.
Quai hàm hắn bạnh ra. Bàn tay trong ống tay áo siết lại thành nắm đấm, vò nhàu tấm lụa quý giá. Hắn đứng thẳng người, hít một hơi thật sâu, không khí ban đêm mang theo mùi đất ẩm và hương hoa cũng không thể dập tắt được ngọn lửa vô hình đang cháy trong lồng ngực.
Vụ án tham nhũng đê điều vẫn còn ngổn ngang. Mùa mưa sắp tới, nếu không giải quyết xong, sinh mạng của hàng vạn dân chúng sẽ bị đe dọa. Đó mới là việc hắn cần phải bận tâm. Những chuyện vặt vãnh này, những cảm xúc không thể giải thích này, chỉ làm lãng phí thời gian.
Hắn chỉnh lại quan phục, bước chân vững vàng, dứt khoát quay lưng lại với góc vườn tối tăm. Hắn đi về phía ánh sáng, về phía thế giới của luật lệ và trật tự mà hắn thuộc về. Nhưng chiếc khăn tay vẫn nằm yên trong tay áo, một vật chứng câm lặng, một bí mật ấm áp, một sự mâu thuẫn mà lần đầu tiên trong đời, Thẩm Tư Niên không biết phải xử lý ra sao.
[Bản quyền thuộc về Lumm.vn]
Bình luận
Đang tải bình luận...