Đêm Tân Hôn
Tiếng ồn ào của hỉ yến đã lùi xa, chỉ còn lại gian phòng tân hôn đỏ thắm và tĩnh lặng. Lâm Vân Tịch ngồi ngay ngắn trước gương đồng, ánh nến long phụng ấm áp phủ một lớp son lên mọi vật. Ngọn nến cháy kêu lách tách, là âm thanh duy nhất phá vỡ sự yên tĩnh đang dần đông lại. Nàng có thể cảm nhận hơi ấm từ người đứng sau lưng, vững chãi như một ngọn núi.
Thẩm Tư Niên đang gỡ chiếc mũ nặng trĩu trên tóc nàng. Từng cử chỉ của hắn đều vô cùng cẩn trọng, chậm rãi, như thể đang tháo gỡ một cơ quan phức tạp chứ không phải trang sức ngày cưới. Qua tấm gương đồng hơi mờ, nàng thấy được đôi mày kiếm của hắn khẽ nhíu lại, ánh mắt tập trung vào những chiếc trâm cài tinh xảo. Đôi tay ấy từng lật giở những tập hồ sơ vụ án lạnh lẽo, từng cầm kiếm nơi pháp trường, nay lại dịu dàng đến lạ.
Sức nặng trên đầu dần biến mất. Khi chiếc mũ phượng cuối cùng cũng được nhấc ra, nàng bất giác thở phào một hơi nhẹ nhõm. Hắn đặt chiếc mũ lên bàn trang điểm, rồi lại tiếp tục kiên nhẫn rút từng chiếc trâm châu, trâm ngọc còn lại. Mái tóc đen dài của nàng như một dòng suối, theo từng cây trâm được rút ra mà tuôn chảy xuống tấm lưng ong, phủ lên lớp áo hỉ phục đỏ rực như lửa.
Hắn đứng sau lưng nàng, ngón tay khẽ lướt qua mái tóc vừa được sổ tung. Mái tóc mềm mại, mang theo hương thơm thanh khiết của hoa bạch lan, là mùi hương nàng tự tay điều chế. Hắn từng ngửi thấy mùi hương này trong những đêm khuya vượt tường vào Lâm phủ, trong những lúc đứng từ xa nhìn nàng, và trong cả những giấc mơ chập chờn của hắn. Nhưng chưa bao giờ nó lại chân thực và gần gũi đến thế.
Không có tiếng nói nào. Sự im lặng trong phòng không hề ngột ngạt, mà tựa như một lớp màn nhung êm ái, bao bọc lấy hai người. Hắn không nói, nàng cũng không lên tiếng. Dường như mọi lời nói lúc này đều là thừa thãi. Họ đã đi một chặng đường quá dài, vượt qua bao hiểu lầm, tranh đấu và cả sự chia cắt tưởng chừng như vĩnh viễn, để có được giây phút này.
Gỡ xong chiếc trâm cuối cùng, Thẩm Tư Niên đặt nó xuống khay bạc. Hắn nhìn hình ảnh của hai người trong gương. Nàng trong bộ hỉ phục rực rỡ, xinh đẹp đến nao lòng. Hắn trong trang phục tân lang màu đỏ sẫm, ánh mắt không còn vẻ lạnh lùng sắc bén thường ngày, mà lắng đọng một thứ cảm xúc sâu thẳm khó gọi tên. Hắn khẽ cúi người, hai tay chống lên thành ghế tựa của nàng, vây nàng vào giữa vòng tay mình.
“Mệt không?” Hắn hỏi, giọng nói trầm khàn hơn bình thường.
Nàng khẽ lắc đầu, nhưng rồi lại gật nhẹ. Nàng không mệt vì lễ nghi rườm rà, mà mệt vì cảm xúc dâng trào suốt cả một ngày dài. Từ lúc bước lên kiệu hoa, đến khi bái đường thành thân, rồi kính rượu tân khách, mỗi một khoảnh khắc đều như một giấc mơ không có thực.
Thẩm Tư Niên khẽ mỉm cười. Nụ cười ấy không còn xa cách, không còn che giấu, chỉ đơn thuần là một nụ cười ấm áp hiện lên nơi đáy mắt. Hắn lùi lại một bước, chìa tay ra trước mặt nàng.
“Chúng ta uống rượu hợp cẩn.”
Lâm Vân Tịch đặt tay mình vào lòng bàn tay hắn. Hơi ấm từ tay hắn nhanh chóng truyền sang, vững vàng và đáng tin cậy. Hắn nắm tay nàng, kéo nàng đứng dậy. Hỉ phục nặng nề khẽ sột soạt theo mỗi cử động của nàng.
Trên chiếc bàn tròn bằng gỗ tử đàn, hai chung rượu bằng ngọc trắng đã được rót đầy. Sợi chỉ đỏ nối liền hai chiếc chung khẽ lay động trong ánh nến. Đây là nghi thức cuối cùng, là lời chứng giám cho cuộc hôn nhân của họ.
Hắn cầm một chung, nàng cầm một chung. Hắn nhìn sâu vào mắt nàng, ánh mắt như muốn hút cả linh hồn nàng vào trong đó. Họ khoác tay nhau theo đúng lễ nghi. Cánh tay hắn rắn chắc, vòng qua tay nàng. Nàng có thể cảm nhận được từng thớ cơ bắp căng lên dưới lớp vải lụa. Khoảng cách giữa hai người được kéo lại gần hơn bao giờ hết. Gần đến mức nàng có thể thấy rõ hình ảnh của chính mình trong đôi đồng tử đen láy của hắn.
Họ cùng nhau ngửa cổ, uống cạn ly rượu trong tay. Vị rượu cay nồng ấm áp lan tỏa khắp cơ thể. Uống xong, họ đổi chung cho nhau, rồi lại uống cạn một lần nữa. Mọi thứ diễn ra trong im lặng, chỉ có ánh mắt giao nhau thay cho mọi lời nói.
Đặt chung rượu xuống bàn, hắn vẫn không buông tay nàng ra. Hắn nắm lấy tay nàng, những ngón tay thon dài khẽ đan vào tay nàng, mười ngón tay giao nhau. Nàng khẽ run lên một chút.
Rồi hắn bất ngờ kéo nàng lại, ôm trọn vào lòng. Không phải là một cái ôm từ phía sau, mà là một cái ôm trực diện, siết chặt. Vầng trán hắn tựa vào vai nàng, hơi thở nóng hổi phả vào cổ nàng. Nàng có thể nghe thấy tiếng tim hắn đập mạnh mẽ, từng nhịp, từng nhịp dội vào lồng ngực mình, hòa cùng nhịp đập của trái tim nàng.
Căn phòng vẫn chỉ có tiếng nến cháy lách tách. Nhưng trong vòng tay hắn, nàng cảm thấy cả thế giới như thu lại, chỉ còn hai người họ. Mọi lo âu, mọi gánh nặng của quá khứ đều tan biến. Vụ án của Lâm gia, tờ giấy hủy hôn, những đêm dài thấp thỏm, những lời đồn đại ác ý… tất cả đều lùi lại phía sau, trở thành những ký ức xa mờ.
Thẩm Tư Niên siết vòng tay chặt hơn một chút, như thể sợ rằng nếu buông lỏng, nàng sẽ tan biến mất. Hắn vùi mặt vào mái tóc mềm mại của nàng, hít một hơi thật sâu mùi hương bạch lan quen thuộc. Mùi hương này đã trở thành một phần trong tâm trí hắn, một thứ an ủi vô hình trong những ngày tháng căng thẳng nhất.
Nàng khẽ đưa tay lên, vòng qua lưng hắn, vỗ nhẹ lên tấm lưng rộng lớn. Một cử chỉ an ủi đơn thuần, nhưng lại khiến cả người hắn cứng lại trong giây lát, rồi từ từ thả lỏng.
Hắn ngẩng đầu lên, nhưng vẫn giữ nàng trong vòng tay. Hắn nhìn nàng, ánh mắt sâu thẳm như mặt hồ đêm. Hắn đưa tay lên, khẽ vuốt ve gò má nàng, ngón tay cái miết nhẹ lên làn da mịn màng.
“Vân Tịch,” hắn gọi tên nàng, giọng nói khàn đi vì xúc động.
“Tư Niên,” nàng đáp lại, giọng mềm mại như tơ.
Hắn nhìn nàng, nhìn thật lâu, như muốn khắc ghi từng đường nét trên gương mặt nàng vào sâu trong tâm khảm. Rồi, hắn cúi xuống, ghé sát vào tai nàng, giọng nói gần như thì thầm, mang theo tất cả sự dồn nén, chờ đợi và cả chút run rẩy mà hắn không tài nào che giấu được.
“Cuối cùng thì… ta cũng cưới được nàng.”
Lời nói giản dị, không hoa mỹ, không cầu kỳ. Nhưng đối với Lâm Vân Tịch, nó còn nặng hơn ngàn vạn lời thề non hẹn biển. “Cưới được nàng”. Hai chữ “được nàng” chứa đựng biết bao nhiêu gian truân, bao nhiêu quyết tâm và cả sự cố chấp đến cùng của hắn. Nó không phải là một sự ban ơn, mà là một thành quả, một chiến thắng mà hắn đã phải dùng tất cả mọi thứ để giành lấy.
Một giọt nước mắt nóng hổi lăn dài trên má nàng. Nàng không khóc vì tủi thân hay đau khổ. Nàng khóc vì hạnh phúc, vì sự giải tỏa sau một chặng đường quá dài. Hắn đã không nói “ta yêu nàng”, nhưng câu nói này còn chứa đựng nhiều hơn cả tình yêu. Nó chứa đựng trách nhiệm, sự trân trọng, và cả một lời khẳng định đanh thép rằng, đối với hắn, có được nàng chính là điều quý giá nhất.
Thấy nàng khóc, Thẩm Tư Niên có chút luống cuống. Hắn nhẹ nhàng dùng ngón tay lau đi giọt lệ trên má nàng.
“Sao lại khóc?”
Nàng lắc đầu, mỉm cười qua làn nước mắt. “Không có gì. Chỉ là… ta cũng vậy.”
Ta cũng vậy. Ta cũng cuối cùng đã có thể gả cho chàng.
Hắn hiểu ý nàng. Ánh mắt hắn trở nên dịu dàng hơn bao giờ hết. Hắn cúi xuống, đặt lên vầng trán nàng một nụ hôn nhẹ nhàng, thành kính. Nụ hôn không mang theo dục vọng, chỉ có sự trân quý vô ngần.
Sau đó, nụ hôn trượt dần xuống chóp mũi, rồi dừng lại trên đôi môi mềm mại của nàng. Ban đầu chỉ là một cái chạm nhẹ, thăm dò. Nhưng khi cảm nhận được sự đáp lại của nàng, nụ hôn dần trở nên sâu hơn, mãnh liệt hơn. Nó mang theo tất cả sự chờ đợi, khát khao và tình cảm dồn nén bấy lâu nay.
Hắn bế bổng nàng lên. Nàng khẽ kêu lên một tiếng kinh ngạc rồi vội vòng tay qua cổ hắn. Hắn bế nàng đi về phía chiếc giường tân hôn đã được trải sẵn chăn gấm đỏ thêu uyên ương.
Hắn nhẹ nhàng đặt nàng xuống giường, rồi kéo rèm châu sa xuống. Ánh nến ấm áp bên ngoài bị ngăn lại, chỉ còn những vệt sáng mờ ảo lọt qua khe rèm, tạo nên một không gian riêng tư và mờ ảo.
Trong bóng tối và ánh sáng đan xen, hắn chậm rãi cởi bỏ những lớp y phục rườm rà trên người nàng, rồi đến trang phục của chính mình. Mỗi một cử động đều mang theo sự trân trọng. Hắn không vội vã, như thể đang thưởng thức một nghi lễ thiêng liêng nhất.
Ngọn nến long phụng bên ngoài vẫn tiếp tục cháy, kêu lách tách. Nhưng trong không gian được bao bọc bởi lớp rèm đỏ, chỉ còn lại tiếng hít thở của hai người hòa vào nhau. Đêm tân hôn còn dài. Và từ đêm nay, họ sẽ không bao giờ phải xa cách nữa. Họ thực sự đã thuộc về nhau.
[Bản quyền thuộc về Lumm.vn]
Bình luận
Đang tải bình luận...