Thành Ý
Lão chủ tiệm gấm lụa Triệu Phong Ký đã buôn bán ở kinh thành hơn ba mươi năm, tự tin rằng mình đã gặp đủ mọi hạng khách nhân, từ hoàng thân quốc thích cho đến thương nhân ngoại quốc. Nhưng vị khách trước mặt lúc này vẫn khiến ông phải thầm đánh giá lại kinh nghiệm của mình.
Hình bộ Thị lang Thẩm Tư Niên, người mà cả kinh thành đều biết tiếng lạnh lùng, đang đứng trước một giá gỗ tử đàn, trên tay cầm hai tấm lụa. Một tấm màu đỏ thẫm thêu hoa văn tường vân bằng chỉ vàng, lộng lẫy và trang trọng. Tấm còn lại là màu chu sa, chất liệu mềm mại hơn, ánh lên sắc cam ấm áp dưới ánh nắng xuyên qua cửa sổ, sống động và rực rỡ.
Hắn đã đứng như vậy được một khắc đồng hồ, không nói một lời, chỉ im lặng so sánh chúng. Ánh mắt vốn sắc bén như chim ưng khi duyệt hồ sơ án kiện giờ đây lại có một tia do dự hiếm thấy.
Lâm Vân Tịch đứng cách hắn hai bước chân, lặng lẽ quan sát bóng lưng thẳng tắp của hắn. Nàng không nhìn những tấm lụa, mà nhìn hình ảnh phản chiếu của hai người trên tấm gương đồng đánh bóng loáng treo trên cột nhà. Trong gương, khoảng cách giữa họ gần hơn so với thực tế. Áo choàng màu xanh mực của hắn gần như che khuất chiếc váy màu nguyệt bạch của nàng, tạo thành một khung cảnh yên tĩnh lạ lùng giữa không gian ồn ào của cửa tiệm.
Kể từ ngày thánh chỉ ban hôn lần thứ hai được truyền đến Lâm phủ, mọi thứ đã thay đổi. Sự giam lỏng được dỡ bỏ. Những ánh mắt dòm ngó bên ngoài tường cao không còn mang vẻ khinh miệt mà thay bằng sự tò mò và kính sợ. Và Thẩm Tư Niên, người đàn ông đã hứa trong đêm tối rồi lại dùng một tờ giấy hủy hôn để đẩy nàng ra xa, giờ đây lại đường đường chính chính xuất hiện, nói rằng hắn đến để cùng nàng chuẩn bị cho hôn lễ.
"Lâm tiểu thư." Giọng hắn trầm thấp vang lên, kéo nàng ra khỏi dòng suy nghĩ.
Lâm Vân Tịch ngẩng lên. Nàng thấy hắn đã quay lại, ánh mắt nhìn thẳng vào nàng, trong tay vẫn cầm hai tấm lụa. "Phiền nàng xem giúp, tấm nào thích hợp hơn?"
Đây là lần đầu tiên hắn hỏi ý kiến của nàng về một việc gì đó. Trước đây, hắn luôn là người quyết định. Hắn quyết định cứu nàng, quyết định có hôn ước, quyết định hủy hôn, và cuối cùng, quyết định dùng thánh chỉ để trói buộc họ lại lần nữa.
Nàng bước tới, ngón tay lướt nhẹ qua mặt vải. Tấm màu đỏ thẫm cứng cáp, hoa văn tinh xảo, là loại vải dành cho chính phục phu nhân trong những dịp đại lễ, phô trương quyền thế. Tấm màu chu sa lại mềm mại, óng ả, tựa như ánh ráng chiều của một ngày nắng đẹp ở Giang Nam.
"Tiểu nữ không có ý kiến," nàng nhẹ nhàng đáp, thu tay về. "Đại lễ phục của Thẩm gia, nên do Thẩm đại nhân quyết định."
Nàng vẫn giữ một khoảng cách. Lời hứa và sự phản bội, sự bảo vệ và sự tổn thương, tất cả vẫn còn ở đó, cuộn lại thành một khối phức tạp trong lòng nàng. Nàng tin rằng hắn đã minh oan cho Lâm gia, nhưng nàng không hiểu được con người hắn.
Thẩm Tư Niên nhìn nàng một lúc. Ánh mắt hắn lướt qua gương mặt điềm tĩnh của nàng, rồi dừng lại trên tấm lụa màu chu sa. Hắn đưa nó cho lão chủ tiệm.
"Gói tấm này lại. Cùng với loại chỉ thêu màu vàng nhạt mà các người vừa nhập về." Rồi hắn quay sang nàng, giọng nói vẫn đều đều nhưng dường như có một chút giải thích. "Màu này hợp với cây trâm san hô hôm trước ta chọn. Nàng đeo sẽ rất đẹp."
Lâm Vân Tịch thoáng sững sờ. Cây trâm san hô đó, nàng chỉ tình cờ nhìn thêm một chút khi họ đi ngang qua một tiệm trang sức, nhưng không hề nói một lời. Nàng không ngờ hắn lại để ý, thậm chí còn ghi nhớ.
Hắn dường như không nhận ra sự kinh ngạc của nàng, hoặc có lẽ hắn đã quen với việc không biểu lộ cảm xúc. Hắn trả tiền, nhận lấy hộp gấm được gói cẩn thận rồi cùng nàng bước ra khỏi cửa hiệu.
Phố xá kinh thành đang vào những ngày náo nhiệt nhất để chuẩn bị cho Tết Nguyên Tiêu. Đèn lồng đủ màu sắc đã được treo lên dọc hai bên đường. Dòng người đông đúc, tiếng rao hàng, tiếng cười nói vang lên không ngớt.
Thẩm Tư Niên đi chậm lại, cố ý sánh bước bên cạnh nàng. Thân hình cao lớn của hắn tự nhiên tạo thành một bức tường vô hình, che chắn cho nàng khỏi những va chạm vô ý từ dòng người. Hắn không nói gì, nhưng sự hiện diện của hắn rõ ràng và chắc chắn.
Những người qua đường nhận ra Hình bộ Thị lang và vị hôn thê tương lai của hắn. Những lời xì xào nổi lên, nhưng không còn là sự chế nhạo. Thay vào đó là những ánh mắt tò mò, ngưỡng mộ, và có cả ghen tị. Hắn đang dùng hành động của mình để nói với cả kinh thành rằng, trưởng nữ Lâm gia là người được Thẩm Tư Niên và Thẩm gia công nhận. Bất kỳ lời đàm tiếu nào về một hôn ước bị hủy bỏ giờ đây đều trở nên vô nghĩa.
Danh dự của một nữ tử, một khi đã bị tổn hại, giống như một vết nứt trên đồ sứ, rất khó để hàn gắn. Nhưng hắn đang dùng địa vị và sự kiên định của mình để đúc cho nàng một lớp men mới, còn rực rỡ và cứng cáp hơn cả ban đầu.
Họ đi ngang qua một gánh hàng bán đồ chơi bằng giấy bồi. Hắn dừng lại, nhìn một chiếc đèn lồng hình con cá chép bằng giấy đỏ. Ánh mắt hắn có chút xa xăm.
"Lúc nhỏ, ta từng rất thích loại đèn này," hắn đột nhiên nói, giọng trầm hơn bình thường. "Nhưng mẫu thân cho rằng nó quá dân dã, không hợp với thân phận."
Đây là lần đầu tiên hắn chia sẻ một điều gì đó về quá khứ của mình, một mảnh ghép nhỏ bé và không mấy quan trọng, nhưng nó lại khiến hình ảnh lạnh lùng của hắn trong lòng nàng trở nên có chiều sâu hơn. Nàng có thể tưởng tượng ra một tiểu công tử mặt mày nghiêm nghị, đứng trước một gánh hàng rực rỡ, trong lòng khao khát nhưng vẫn phải giữ gìn quy củ.
"Màu đỏ rất đẹp," nàng khẽ nói.
Hắn quay sang nhìn nàng, ánh mắt có chút ngạc nhiên, rồi một ý cười rất nhẹ thoáng qua nơi đáy mắt, nhanh đến mức nàng nghĩ mình đã nhìn lầm.
"Đúng vậy."
Khi họ rẽ vào một con phố yên tĩnh hơn để đến chỗ xe ngựa đang đợi, một cỗ xe sang trọng khác đột nhiên dừng lại bên cạnh. Rèm xe được vén lên, một vị phu nhân ăn mặc quý phái nhìn ra, gương mặt lộ rõ vẻ ngạc nhiên và vui mừng.
"Tư Niên? Thật trùng hợp, ta vừa từ phủ Trưởng công chúa ra. Mẫu thân cháu vẫn khỏe chứ?"
Thẩm Tư Niên khẽ cúi đầu, thái độ vẫn lịch sự nhưng xa cách. "Chào Hứa phu nhân. Mẫu thân vẫn an khang. Phu nhân có việc ra ngoài sao?"
Ánh mắt của Hứa phu nhân nhanh chóng chuyển sang Lâm Vân Tịch, đánh giá một cách không hề che giấu. "Đây chắc là Lâm tiểu thư rồi. Trông thật xinh đẹp, thảo nào lại khiến Tư Niên nhà chúng ta phải tốn nhiều tâm sức như vậy. Hôn sự lần này có thánh chỉ của bệ hạ, thật là phúc khí."
Lời nói nghe có vẻ khen ngợi, nhưng chữ "tốn nhiều tâm sức" lại như một mũi kim châm nhẹ, nhắc lại những sóng gió đã qua.
Lâm Vân Tịch cúi người hành lễ, mỉm cười dịu dàng. "Phu nhân quá khen. Vãn bối ra mắt phu nhân."
Thẩm Tư Niên bước lên nửa bước, một hành động rất nhỏ nhưng lại chắn giữa tầm mắt của Hứa phu nhân và nàng.
"Chúng ta còn có việc, không làm phiền Hứa phu nhân nữa."
Hứa phu nhân cười gượng, biết mình không thể nói chuyện thêm. "Được, được. Vậy các ngươi cứ đi đi. Nhớ gửi lời hỏi thăm của ta đến Trưởng công chúa nhé."
Sau khi cỗ xe của Hứa phu nhân đi khuất, không khí giữa hai người trở nên có chút im lặng. Những lời nói xã giao vừa rồi như một lời nhắc nhở về thế giới mà nàng sắp bước vào - một thế giới của những quy tắc ngầm, những lời nói ẩn ý và những mối quan hệ phức tạp.
"Đừng để tâm," Thẩm Tư Niên bất chợt lên tiếng. "Ở kinh thành, những người thích bàn tán chuyện người khác không bao giờ thiếu."
Hắn dừng lại, nhìn thẳng vào mắt nàng. "Thẩm gia có quy củ của Thẩm gia. Mẫu thân ta là Trưởng công chúa, tính khí rất nghiêm khắc, không dung thứ cho bất kỳ hành vi nào làm rối loạn gia phong. Trong phủ, từ trên xuống dưới, tuyệt đối không có khái niệm 'nạp thiếp'."
Giọng hắn vẫn bình thản, như thể đang nói về một sự thật hiển nhiên nào đó, giống như việc mặt trời mọc ở hướng đông và lặn ở hướng tây. Nhưng Lâm Vân Tịch nghe được ý tứ đằng sau đó. Đó không phải là một lời thề hẹn lãng mạn dưới trăng, mà là một lời cam kết thực tế và vững chắc hơn bất cứ thứ gì. Hắn đang nói với nàng rằng, khi bước vào Thẩm gia, nàng sẽ là nữ chủ nhân duy nhất, vị trí của nàng sẽ không bị ai uy hiếp. Hắn đang trao cho nàng sự tôn trọng và an toàn lớn nhất mà một người đàn ông có thể dành cho thê tử của mình.
Trái tim vốn đang treo lơ lửng của nàng dường như tìm được một điểm tựa, chậm rãi hạ xuống.
"Tiểu nữ hiểu rồi," nàng đáp, giọng nói mềm hơn một chút. Lần này, nụ cười của nàng không còn gượng gạo. Nàng ngẩng đầu nhìn hắn, nhìn vào đôi mắt sâu thẳm ấy và lần đầu tiên, không còn cảm thấy sự lạnh lẽo khó dò, mà là một sự tĩnh lặng đáng tin cậy.
Xe ngựa của Lâm gia đã ở ngay phía trước. Gã xà phu thấy họ liền vội vàng đặt chiếc ghế đẩu xuống.
Thẩm Tư Niên đưa hộp gấm cho nàng. "Thứ này, nhờ nàng giữ giúp."
Nàng nhận lấy chiếc hộp, hơi ấm từ tay hắn vẫn còn vương lại trên lớp gấm. Nàng khẽ gật đầu, xoay người định bước lên xe.
"Vân Tịch."
Nàng khựng lại. Đây là lần đầu tiên, dưới ánh sáng ban ngày, không phải trong một đêm khuya căng thẳng, hắn gọi tên nàng. Không phải "Lâm tiểu thư" xa cách, cũng không phải "Lâm Vân Tịch" đầy đủ họ tên như một lời tuyên thệ. Chỉ là "Vân Tịch", hai chữ đơn giản, tự nhiên như thể đã gọi từ rất lâu rồi.
Nàng quay lại. Hắn vẫn đứng đó, ánh tà dương màu cam đỏ chiếu lên một bên sườn mặt, làm mềm đi những đường nét góc cạnh. Gió chiều thổi bay vài sợi tóc mai của hắn.
"Con cá chép bằng giấy đỏ," hắn nói, "năm sau, ta sẽ cùng nàng đi mua một chiếc."
Lâm Vân Tịch đứng yên một lúc, rồi khẽ gật đầu. Nàng không nói gì, nhưng trong lòng nàng, một dòng nước ấm áp lặng lẽ chảy qua, cuốn đi những tảng băng cuối cùng. Nàng bước lên xe, tấm rèm được buông xuống, che đi ánh mắt của người bên ngoài.
Trong không gian tĩnh lặng của xe ngựa, nàng từ từ mở hộp gấm ra. Bên trong, tấm lụa màu chu sa nằm yên, rực rỡ như một đám mây son. Nàng khẽ chạm vào nó, cảm nhận sự mềm mại và mát rượi trên đầu ngón tay.
Thành ý của một người, có lẽ không nằm ở những lời hoa mỹ, mà ở một tấm lụa hắn nhớ nàng sẽ thích, ở những bước chân đi chậm lại để sánh vai, ở một lời cam kết được nói ra như một quy tắc gia đình, và ở một lời hẹn cho một chiếc đèn lồng của năm sau.
Nàng đóng nắp hộp lại, ôm nó vào lòng. Xe ngựa bắt đầu lăn bánh, mang theo nàng và món thành ý đầu tiên mà hắn dành cho nàng, trở về Lâm phủ.
[Bản quyền thuộc về Lumm.vn]
Bình luận
Đang tải bình luận...