Sớm Mai Đầu Tiên
Những tia nắng đầu tiên của ngày mới xuyên qua khung cửa sổ, không còn là thứ ánh sáng bạc lạnh lẽo của những đêm dài thao thức, mà là một màu vàng ấm áp như mật ong. Chúng đan thành những tấm lụa mỏng manh, nhẹ nhàng đậu xuống sàn nhà, lên chiếc giường màn gấm đỏ thẫm. Bụi vàng li ti nhảy múa trong không gian, biến căn phòng tân hôn vốn trang trọng trở nên mềm mại và đời thường.
Lâm Vân Tịch tỉnh giấc không phải vì tiếng động, mà vì một cảm giác yên bình đến lạ. Nàng vẫn nhắm mắt, nhưng các giác quan đã dần dần thức tỉnh. Mùi hương trầm lắng của gỗ đàn hương quen thuộc bao bọc lấy nàng, quyện với mùi vải mới và hơi ấm của nắng sớm, tạo thành một loại hương an thần dễ chịu nhất mà nàng từng biết. Nàng cảm nhận được sức nặng vững chãi của một cánh tay đang vòng qua eo mình, và hơi thở đều đặn, trầm ổn của người nằm cạnh.
Không có sự giật mình cảnh giác. Không có cảm giác đơn độc. Chỉ có một sự an toàn tuyệt đối, như con thuyền sau hải trình bão tố cuối cùng cũng tìm được bến đỗ bình lặng.
Nàng từ từ mở mắt. Hàng mi dài khẽ run lên, và hình ảnh trước mặt dần trở nên rõ nét. Thẩm Tư Niên không ngủ. Hắn đang nằm nghiêng, một tay gối dưới đầu, tay kia đặt hờ trên eo nàng, và ánh mắt hắn đang hoàn toàn tập trung vào gương mặt nàng.
Một Thẩm Tư Niên mà nàng chưa từng thấy. Mái tóc đen dày không được búi gọn gàng trong kim quan mà xõa trên gối, vài sợi lòa xòa trên vầng trán cao. Gương mặt hắn không còn vẻ lạnh lùng, nghiêm nghị của một vị quan Hình bộ, không có sự sắc bén khi tra án, cũng không có sự căng thẳng dồn nén của những đêm khuya vượt tường. Dưới ánh nắng ban mai, mọi đường nét trên gương mặt hắn dường như dịu lại. Đôi mày kiếm không chau lại vì suy tư, đôi môi mỏng thường mím chặt giờ khẽ cong lên một nét mềm mại.
Hắn chỉ đơn thuần ngắm nhìn nàng, một ánh nhìn tĩnh lặng và sâu thẳm. Không có sự dò xét, không có sự tính toán, chỉ có hình ảnh của nàng phản chiếu trong đôi mắt đen láy của hắn. Hắn đã ở đó bao lâu, ngắm nhìn nàng trong giấc ngủ như thế, nàng không biết.
Lâm Vân Tịch không hề cảm thấy bối rối hay ngượng ngùng. Nàng chỉ lặng lẽ nhìn lại hắn. Một nụ cười rất nhẹ, tự nhiên như hơi thở, nở trên môi nàng. Đó là sự thừa nhận, sự đáp lại cho ánh nhìn của hắn.
Sự im lặng trong phòng không hề ngột ngạt. Nó ấm áp và đủ đầy, được lấp đầy bởi sự hiện diện của người kia, bởi nhịp tim của họ, và bởi những cảm xúc không cần thành lời. Tiếng chim hót líu lo ngoài sân vọng vào, trong trẻo và vui vẻ, như một bản nhạc nền hoàn hảo cho buổi sáng đầu tiên của họ.
Bàn tay đang đặt trên eo nàng khẽ siết lại một chút, kéo nàng lại gần hơn. Hơi ấm từ lồng ngực hắn truyền qua lớp áo lụa mỏng. Hắn khẽ cất tiếng, giọng nói trầm và có chút khàn nhẹ của người vừa tỉnh giấc.
“Nàng tỉnh rồi?”
Nàng chỉ khẽ “ưm” một tiếng đáp lại. Nàng từ từ giơ tay lên, những ngón tay mảnh khảnh của mình chạm vào gương mặt hắn. Da thịt hắn ấm áp. Nàng lướt nhẹ ngón tay dọc theo đường xương hàm góc cạnh của hắn, một hành động hoàn toàn bản năng, một sự tò mò dịu dàng muốn khắc ghi lại từng đường nét này.
Thẩm Tư Niên không nói gì, chỉ khẽ nghiêng đầu, áp má vào lòng bàn tay nàng. Hắn nhắm mắt lại trong giây lát, như thể đang tận hưởng cảm giác này. Khi mở mắt ra lần nữa, ánh nhìn của hắn dường như còn sâu hơn.
Hắn gỡ tay nàng ra, nhưng không buông xuống, mà đan những ngón tay của mình vào tay nàng. Bàn tay hắn lớn và ấm, bao trọn lấy bàn tay nhỏ bé của nàng trong đó. Hắn giơ tay họ lên, ngắm nhìn những ngón tay đan vào nhau một cách tự nhiên.
“Vân Tịch,” hắn gọi tên nàng, âm thanh trầm thấp tan vào không khí buổi sớm.
“Dạ?” Nàng đáp, giọng mềm mại.
Hắn không nói gì thêm. Hắn chỉ nhìn nàng, rồi từ từ cúi người xuống. Nàng cảm nhận được hơi thở ấm nóng của hắn phả nhẹ lên trán mình, và rồi, một cảm giác mềm mại và ấm áp đặt lên đó. Nụ hôn của hắn không chứa đựng dục vọng chiếm đoạt, không có sự gấp gáp vội vàng. Nó nhẹ nhàng như một chiếc lá rơi, nhưng lại mang một sức nặng của sự trân trọng, của một lời hứa, của một sự khởi đầu.
Lâm Vân Tịch bất giác nhắm mắt lại, toàn bộ tâm trí và cơ thể đều thả lỏng, đón nhận sự dịu dàng này. Nụ hôn chỉ kéo dài trong chốc lát, nhưng hơi ấm của nó dường như lưu lại rất lâu, lan tỏa từ vầng trán xuống khắp cơ thể, xóa đi những dấu vết cuối cùng của sự bất an đã đeo bám nàng suốt bao năm tháng qua.
Khi hắn ngẩng lên, vầng trán họ vẫn kề sát vào nhau. Nàng mở mắt, nhìn thẳng vào mắt hắn ở một khoảng cách thật gần. Nàng có thể thấy chính mình trong đôi mắt ấy, nhỏ bé, được bao bọc, và hoàn toàn bình yên.
“Ta đói rồi,” nàng đột nhiên nói, một câu nói chẳng hề liên quan, phá vỡ sự tĩnh lặng sâu lắng giữa hai người.
Thẩm Tư Niên chớp mắt, dường như hơi ngạc nhiên trước sự thay đổi đột ngột này. Rồi một ý cười lan ra trong mắt hắn, nhanh chóng hiện lên thành một nụ cười thật sự nơi khóe môi. Lần này không chỉ là một nét cong nhẹ, mà là một nụ cười rõ ràng, khiến gương mặt vốn nghiêm nghị của hắn bừng sáng.
“Được,” hắn đáp, giọng vẫn còn ý cười. “Phu nhân muốn dùng gì?”
Hai từ “phu nhân” được hắn nói ra thật tự nhiên, thật thân thuộc, khiến một hơi ấm lan ra trên má nàng. Nàng không trả lời ngay, chỉ rúc đầu vào lồng ngực hắn, lắng nghe tiếng tim đập trầm ổn, vững chãi bên tai. Vòng tay hắn ôm lấy nàng, một tay nhẹ nhàng vuốt ve mái tóc dài của nàng.
Bên ngoài cửa sổ, nắng đã lên cao hơn, rực rỡ và trong trẻo. Cuộc sống ở Thẩm phủ đã bắt đầu với những âm thanh quen thuộc của một ngày mới. Tiếng người đi lại xa xa, tiếng chổi tre quét lá trong sân. Nhưng tất cả những âm thanh đó dường như chỉ làm nền cho sự tĩnh lặng bình yên trong căn phòng này.
Những vụ án, những mưu mô, những hiểu lầm và xa cách, tất cả đều đã lùi lại phía sau, giống như một giấc mộng dài vừa kết thúc khi bình minh lên. Thực tại là hơi ấm này, là nhịp tim này, là vòng tay này.
Thẩm Tư Niên khẽ xoa lưng nàng. “Dậy thôi. Chúng ta còn phải đi kính trà phụ thân và mẫu thân.”
“Ưm,” nàng đáp lí nhí, nhưng không hề nhúc nhích. Nàng muốn níu giữ khoảnh khắc này thêm một chút nữa.
Hắn cũng không thúc giục. Hắn kiên nhẫn chờ đợi, một tay vẫn đều đặn vỗ về lưng nàng. Hắn hiểu. Sau tất cả những gì đã qua, họ xứng đáng có được buổi sáng đầu tiên này, một buổi sáng không có lo âu, chỉ có sự hiện diện trọn vẹn của người kia, bắt đầu một chương mới trong cuộc đời họ, cùng nhau.s
[Bản quyền thuộc về Lumm.vn]
✦ Hết chương ✦
Bình luận
Đang tải bình luận...