Thánh Chỉ Ban Hôn
Buổi chiều, nắng hạ xuyên qua tán lá, rải những đốm sáng nhảy múa trên sân đá xanh của Lâm phủ. Không khí vẫn còn đọng lại sự hân hoan sau khi được ban thưởng. Nhưng mọi thứ yên tĩnh đến mức có thể nghe được tiếng ve sầu râm ran ngoài tường.
Sự tĩnh lặng đó vỡ tan bởi tiếng hô lanh lảnh từ phía cổng chính, một âm thanh sắc nhọn và lạ lẫm: "Thánh chỉ đến!"
Tiếng hô như một mũi kim châm thẳng vào màng nhĩ của tất cả mọi người trong phủ. Lâm đại nhân đang xem sách trong thư phòng, giật mình làm rơi cả cuốn sách. Lâm thiếu gia đang luyện kiếm ở sân sau, khựng lại giữa thế võ. Các gia nhân đang quét dọn, giặt giũ đều sững người.
Chỉ trong vài hơi thở, cả Lâm phủ đã tập trung ở sân chính. Đi đầu là một vị thái giám trung niên, mặt trắng không râu, khoác áo gấm màu xanh đậm, tay nâng một cuộn thánh chỉ viền vàng chói mắt. Theo sau ông ta là hai tiểu thái giám và một đội cấm vệ quân mặc giáp trụ sáng loáng, khí thế bức người, khiến khoảng sân nhỏ của Lâm phủ bỗng trở nên chật chội.
Lâm đại nhân vội vàng dẫn nhi tử và nữ nhi của mình ra nghênh đón, lập tức quỳ rạp xuống đất. Cả nhà ba người phủ phục, trán chạm vào nền gạch vẫn còn hơi nóng của buổi chiều.
"Thần, Quang lộc tự Khanh Lâm Khiêm, cùng con trai Lâm An Viễn và con gái Lâm Vân Tịch, cung nghênh thánh chỉ." Giọng Lâm đại nhân run run, vừa có sự kính sợ của thần tử, vừa có sự hoang mang của một người mới đón thánh chỉ cách đây vài ngày.
Vị thái giám đưa mắt nhìn một lượt, ánh mắt dừng lại trên bóng lưng mảnh mai của Lâm Vân Tịch chỉ trong một thoáng, rồi cất giọng cao và vang, mỗi chữ đều rõ mồn một.
"Phụng thiên thừa vận, Hoàng đế chiếu viết."
Cả sân nín thở.
"Trẫm nghe, trời đất có âm dương, con người có luân thường. Hôn nhân là đại sự, là nền tảng của quốc gia. Hình bộ Thị lang Thẩm Tư Niên, xuất thân danh môn, là rường cột của triều đình, tài năng đức độ, đã có công phá giải đại án, làm trong sạch quan trường. Trưởng nữ Quang lộc tự Khanh Lâm Khiêm là Lâm Vân Tịch, đoan trang hiền thục, phẩm hạnh vẹn toàn. Hai nhà Thẩm-Lâm vốn đã có hôn ước, tuy có chút trắc trở nhưng ấy là ý trời thử thách."
Lâm Vân Tịch quỳ trên nền đất, hai tay đặt ngay ngắn trước trán. Từng chữ của vị thái giám như từng viên đá nhỏ ném vào mặt hồ tĩnh lặng trong lòng nàng. Nàng không nghe thấy tiếng ve nữa, chỉ còn giọng nói đều đều kia vang vọng. Ý trời thử thách? Nàng chỉ cảm thấy mình như một con thuyền nhỏ bị sóng gió vùi dập, không biết trôi về đâu.
"Nay, trẫm lấy quyền thiên tử, tác hợp cho mối nhân duyên tốt đẹp này. Đặc biệt ban hôn cho Hình bộ Thị lang Thẩm Tư Niên và Lâm thị trưởng nữ Lâm Vân Tịch. Lễ bộ và Khâm Thiên Giám sẽ chọn ngày lành tháng tốt để cử hành hôn lễ. Mong rằng hai người kết tóc se duyên, phu thê hòa thuận, chung lòng xây dựng gia thất, góp phần làm rạng danh đất nước. Thẩm - Lâm hai nhà từ nay là thông gia, cùng nhau phò tá xã tắc. Khâm thử."
Giọng nói cuối cùng vừa dứt, cả khoảng sân vẫn im phăng phắc. Lâm đại nhân ngẩng đầu lên, khuôn mặt già nua đầy vẻ kinh ngạc tột độ, không thể tin vào những gì mình vừa nghe. Lâm An Viễn bên cạnh cũng sững sờ, há miệng nhưng không thốt ra được lời nào.
Chỉ có ngọn gió mùa hạ thổi qua, làm vạt áo của vị thái giám khẽ bay. Cuộn thánh chỉ trên tay ông ta khẽ rung lên.
"Lâm đại nhân, Lâm tiểu thư, còn không tiếp chỉ tạ ơn?" Vị thái giám nhắc nhở, giọng đã bớt đi vẻ nghiêm nghị.
Lâm đại nhân lúc này mới bừng tỉnh. Ông run rẩy dập đầu, giọng nói lạc đi vì xúc động. "Thần... thần... tạ ơn bệ hạ! Hoàng ân mênh mông, thần và cả gia đình không biết lấy gì báo đáp!"
Ông quay sang con gái, thấy nàng vẫn quỳ bất động, liền khẽ lay nhẹ. "Vân Tịch, con... mau tạ ơn."
Lâm Vân Tịch từ từ ngẩng đầu. Trong một khoảnh khắc, màu vàng rực của cuộn thánh chỉ chiếm trọn tầm mắt nàng. Màu vàng ấy thật uy nghiêm, thật chói lọi, giống như mặt trời giữa trưa, khiến người ta không thể nhìn thẳng. Từ cuộn lụa ấy, một mùi long diên hương thoang thoảng bay ra, một mùi hương chỉ thuộc về hoàng gia, xa hoa và quyền lực. Nó khác hẳn với mùi đàn hương thanh tịnh hay mùi trầm hương ấm áp mà nàng quen thuộc. Mùi hương này mang theo sức nặng của mệnh lệnh, của sự định đoạt không thể chối từ.
Nàng hít một hơi thật sâu, cố gắng giữ cho giọng mình không run rẩy. Nàng đưa hai tay lên, cao quá đầu. "Tiểu nữ... Lâm Vân Tịch... tạ ơn."
Vị thái giám mỉm cười, bước tới, cẩn trọng đặt cuộn thánh chỉ vào đôi tay đang giơ lên của nàng.
Khoảnh khắc những ngón tay nàng chạm vào lớp gấm hoàng bào, một cảm giác lạnh lẽo và nặng trĩu truyền đến. Cuộn thánh chỉ nặng hơn nàng tưởng rất nhiều. Nó không chỉ là lụa và trục ngọc, nó là tương lai của nàng, là số phận của nàng, là một lời hứa trong đêm tối giờ đã được đúc thành vàng, đóng thành ấn, trưng bày cho cả thiên hạ cùng thấy.
Người đàn ông đó. Hắn đã nói sẽ không bỏ mặc nàng. Nàng đã tin hắn. Nhưng nàng không ngờ, cách hắn "giải quyết" lại là dùng một đạo thánh chỉ, một tấm lưới vàng của thiên tử, để trói buộc vận mệnh của cả hai lại với nhau. Không một lời hỏi ý, không một lời báo trước.
Sau khi thái giám và đội cấm vệ quân rời đi, Lâm phủ mới thực sự vỡ òa. Lâm đại nhân đứng dậy, phải vịn vào tay con trai mới đứng vững. Ông nhìn cuộn thánh chỉ trong tay con gái, nước mắt lưng tròng.
"Trời cao có mắt! Trời cao có mắt! Thẩm gia... Thẩm công tử quả là người trọng tình trọng nghĩa! Vân Tịch, con gái của ta, con đã chịu khổ rồi."
Lâm An Viễn cũng vui mừng khôn xiết. "Tỷ tỷ, vậy là mọi chuyện đã qua thật rồi. Hôn sự này là do chính bệ hạ ban, ai còn dám nói ra nói vào nữa chứ!"
Họ nói, họ cười, niềm vui sướng tràn ngập khắp khoảng sân nhỏ. Nhưng Lâm Vân Tịch chỉ đứng đó, ôm cuộn thánh chỉ vào lòng. Lớp gấm lạnh áp vào ngực, nàng nhìn phụ thân và huynh trưởng, cố gắng nở một nụ cười, nhưng khóe môi cứng đờ.
Nàng khẽ đáp: "Phụ thân, huynh trưởng, chúng ta vào nhà thôi."
Tối đó, sau khi Lâm đại nhân vui mừng đến mức phải uống vài chén rượu rồi đi nghỉ sớm, Lâm Vân Tịch trở về phòng mình. Nàng không đốt đèn, chỉ mở toang cửa sổ để ánh trăng bạc tràn vào.
Nàng đặt cuộn thánh chỉ lên bàn, cẩn thận mở ra. Dưới ánh trăng, những con chữ viết bằng mực son hiện lên rõ ràng, đầy quyền uy. Nàng đọc lại từng chữ, từng câu. Cuối cùng, ánh mắt nàng dừng lại ở sáu chữ: "Hình bộ Thị lang Thẩm Tư Niên".
Cái tên này, đã từng là một nỗi xa cách, rồi trở thành một sự trông đợi mơ hồ trong đêm tối, sau đó biến thành một nỗi thất vọng khi thư hủy hôn được gửi đến, và bây giờ, nó lại trở thành một xiềng xích bằng vàng ròng, khóa chặt lấy cuộc đời nàng.
Nàng không còn đường lui.
Nàng không biết mình nên vui hay nên buồn. Nàng được cứu khỏi cảnh bị người đời chê cười, Lâm gia được củng cố địa vị. Nhưng cái giá phải trả là sự tự do để lựa chọn, dù chỉ là một chút ít ỏi. Từ nay, nàng là Thẩm phu nhân tương lai. Mỗi bước đi, mỗi lời nói của nàng đều sẽ gắn liền với cái tên Thẩm Tư Niên.
Nàng vươn ngón tay thon dài, khẽ chạm vào ba chữ "Thẩm Tư Niên" trên giấy. Mực son đã khô, nhưng dường như hơi ấm từ đầu ngón tay hắn vẫn còn lưu lại đâu đó. Cái ấm áp từ vầng trán đêm ấy, cái ấm áp khi hắn nói "Ta sẽ giải quyết".
Thì ra, đây chính là cách hắn giải quyết. Dùng quyền lực tuyệt đối để dập tắt mọi lời dị nghị, dùng ý chỉ của thiên tử để vẽ ra con đường cho nàng đi. Con đường này an toàn, trải đầy gấm hoa, nhưng không phải do nàng chọn.
* * *
Cùng lúc đó, tại Thẩm phủ.
Thư phòng vẫn sáng đèn. Thẩm Tư Niên ngồi thẳng lưng sau bàn kỷ, mắt nhìn vào một tập hồ sơ vụ án khác, nhưng đã nửa khắc trôi qua mà chưa lật thêm trang nào. Không gian tĩnh lặng như tờ.
Cửa phòng khẽ mở, Vương Khải bước vào, trên mặt không giấu được vẻ vui mừng. Hắn hành lễ rồi báo cáo:
"Đại nhân, thánh chỉ đã được ban đến Lâm phủ. Người của chúng ta ở đó báo lại, Lâm đại nhân và Lâm thiếu gia vô cùng vui mừng. Mọi chuyện... đã định."
Thẩm Tư Niên không ngẩng đầu. Hắn chỉ khẽ "Ừm" một tiếng, âm thanh gần như chìm vào trong không khí. Bàn tay đang đặt trên tập hồ sơ của hắn khẽ siết lại, rồi lại thả lỏng.
Vương Khải thấy chủ nhân không có phản ứng gì thêm, cũng không dám nhiều lời, lặng lẽ lui ra.
Khi trong phòng chỉ còn lại một mình, Thẩm Tư Niên mới từ từ ngẩng đầu, nhìn ra ngoài cửa sổ. Ánh trăng đêm nay cũng sáng như vậy, cũng lạnh như vậy. Hắn đã đạt được mục đích của mình. Vụ án đã được giải quyết. Hôn sự đã được định đoạt. Mọi thứ đều nằm trong kế hoạch, từng bước một.
Hắn đã dọn sạch mọi chướng ngại trên con đường của nàng, đảm bảo rằng từ nay về sau sẽ không còn ai có thể làm tổn thương đến nàng nữa.
Vậy tại sao, trong lòng hắn không có lấy một chút cảm giác nhẹ nhõm của người thắng cuộc, mà chỉ có một khoảng trống rỗng lạnh lẽo, như thể vừa đóng lại một vụ án mà chính hắn cũng là một phần của tang vật.
[Bản quyền thuộc về Lumm.vn]
Bình luận
Đang tải bình luận...