Lời Cầu Xin Thánh Thượng
Sau khi bá quan văn võ đã lui hết, Ngự thư phòng lại trở về với sự tĩnh lặng cố hữu. Mùi đàn hương lâu năm thoang thoảng trong không khí, quyện với mùi giấy mực và gỗ tử đàn của long án. Ánh nến ấm áp phủ một lớp vàng mỏng lên những cuộn thư tịch xếp ngay ngắn trên kệ, lên tấm bình phong điêu khắc cửu long tinh xảo, và lên hai bóng người trong gian phòng rộng lớn.
Hoàng đế đã rời khỏi long án, đang đứng chắp tay sau lưng, nhìn ra ngoài cửa sổ, nơi bóng đêm đang dần buông xuống hoàng thành. Thẩm Tư Niên vẫn quỳ ở chính giữa thư phòng, tấm lưng thẳng tắp, áo quan xanh thẫm phẳng phiu không một nếp gấp. Sự im lặng kéo dài, nặng trĩu, chỉ có tiếng nến cháy tí tách khe khẽ.
Hồi lâu sau, Hoàng đế mới cất giọng, âm thanh trầm ấm vang vọng trong không gian tĩnh mịch.
"Thẩm khanh, còn có việc gì sao?"
Thẩm Tư Niên vẫn giữ nguyên tư thế, cúi đầu đáp:
"Bẩm bệ hạ, thần có một thỉnh cầu."
Hoàng đế xoay người lại, ánh mắt tinh tường của một bậc đế vương nhìn thẳng vào đứa cháu trai mà ông vẫn luôn đánh giá cao. Ông trở lại long án, ngồi xuống một cách thong thả.
"Vàng bạc gấm vóc, bảo kiếm thượng hạng, trẫm đều đã ban thưởng. Khanh còn muốn gì nữa?"
"Thần không dám nhận những ban thưởng đó." Giọng Thẩm Tư Niên đều đều, không nghe ra cảm xúc, nhưng mỗi một chữ đều rõ ràng và kiên định. "Công lao phá án không phải của riêng thần, mà là của toàn thể Hình bộ và Đại Lý Tự. Thần chỉ xin bệ hạ ban cho thần một ân điển khác."
Một tia ngạc nhiên thoáng qua trong mắt Hoàng đế. Từ chối ban thưởng của thiên tử là một việc hiếm thấy, trừ phi thứ người đó cầu xin còn lớn hơn gấp bội. Ông nheo mắt, ngón tay gõ nhẹ lên mặt bàn.
"Nói đi."
Thẩm Tư Niên hít một hơi thật sâu, dường như để gom hết dũng khí. Khi hắn ngẩng đầu lên, trong đôi mắt đen thẳm không còn sự lạnh lùng thường thấy của một vị quan Hình bộ, mà là một sự thành khẩn chưa từng có.
"Thần khẩn cầu bệ hạ ban hôn cho thần."
Hoàng đế khẽ nhướng mày, nhưng không quá bất ngờ. Ông đã nghe phong thanh chuyện Thẩm gia hủy hôn với Lâm gia.
"Khanh muốn trẫm ban hôn với tiểu thư nhà nào? Con gái của Vương Thừa tướng hay trưởng nữ của Lý Thượng thư?"
"Không phải họ." Thẩm Tư Niên lắc đầu, giọng nói vẫn không một chút do dự. "Thần… xin bệ hạ ban hôn cho thần và trưởng nữ Lâm gia, Lâm Vân Tịch."
Không khí trong Ngự thư phòng dường như ngưng đọng lại. Hoàng đế nhìn hắn chằm chằm, ánh mắt sắc bén như muốn xuyên thấu tâm can của người đối diện.
"Lâm gia?" Giọng ông có chút không vui. "Trẫm nghe nói Thẩm gia vừa mới giải trừ hôn ước với họ cách đây không lâu. Bây giờ khanh lại muốn trẫm ban hôn? Khanh đang đùa giỡn với thánh chỉ của trẫm, hay đang xem thường thể diện của hoàng gia và Thẩm gia?"
Áp lực vô hình từ ngai vàng đè nặng xuống, nhưng Thẩm Tư Niên không hề nao núng. Hắn dập đầu một lần nữa.
"Thần tuyệt không dám. Chính vì hôn ước đã bị giải trừ, thần mới phải khẩn cầu ân điển của bệ hạ."
"Lý do." Hoàng đế chỉ nói hai chữ, ngắn gọn nhưng đầy sức nặng.
"Vì trách nhiệm." Thẩm Tư Niên đáp. "Vì chuyện xảy ra ở hồ Thái Dịch, thanh danh của Lâm tiểu thư đã bị tổn hại. Là thần đã không thể bảo vệ nàng ấy chu toàn. Sau đó, Lâm gia lại gặp đại nạn, Thẩm gia vì muốn tránh liên lụy mà hủy hôn. Mọi chuyện đều do thần mà ra. Nay vụ án đã sáng tỏ, Lâm gia được minh oan, thần phải có trách nhiệm với nàng ấy."
Hoàng đế lắng nghe, vẻ mặt không thay đổi. Ông phất tay áo.
"Trách nhiệm? Nếu chỉ vì trách nhiệm, khanh có thể bù đắp bằng nhiều cách khác. Một đạo thánh chỉ ban hôn là chuyện trọng đại, không thể dùng để trả một món nợ ân tình nhỏ nhặt. Thẩm Tư Niên, khanh nghĩ trẫm là một vị vua hồ đồ hay sao?"
Lời lẽ của Hoàng đế nghiêm khắc, mang theo cả sự thất vọng. Ông không tin vào lý do hời hợt đó. Đứa cháu này của ông, từ nhỏ đã lý trí và quyết đoán, không bao giờ hành động thiếu cân nhắc. Một kẻ như vậy không thể nào vì hai chữ "trách nhiệm" mà lại hạ mình cầu xin một đạo thánh chỉ, đi ngược lại quyết định của cả gia tộc.
Thẩm Tư Niên im lặng. Hắn biết mọi lý lẽ đều trở nên vô nghĩa trước sự anh minh của đấng quân vương. Lý trí của một vị quan Hình bộ, những lời biện hộ được sắp xếp cẩn thận, tất cả đều sụp đổ. Hắn không thể giải thích về những đêm trèo tường, về lời hứa trong căn phòng tĩnh lặng, về hình ảnh nàng siết chặt viên hương trong tay. Hắn không thể nói rằng mỗi khi nhắm mắt lại, hắn lại thấy vầng trán thanh tú và đôi mắt kiên định ấy.
Những điều đó, làm sao có thể nói ra?
Trong khoảnh khắc đó, tất cả những lớp vỏ bọc lạnh lùng, những lý do về công vụ và nghĩa vụ mà hắn tự dựng lên cho chính mình đều tan biến. Chỉ còn lại một ý nghĩ duy nhất, một sự thôi thúc nguyên thủy nhất. Hắn phải giữ nàng lại. Bằng mọi giá.
Hắn từ từ cúi người xuống, lần này, trán hắn chạm vào nền gạch lạnh lẽo của Ngự thư phòng. Một cái dập đầu thành kính và nặng nề. Giọng hắn khàn đi, không còn là giọng của Thẩm Thị lang, mà là của một đứa cháu đang cầu xin trưởng bối của mình.
"Xin cữu cữu… thành toàn."
Hai tiếng "cữu cữu" vang lên, phá vỡ bức tường ngăn cách giữa quân và thần. Nó không còn là lời thỉnh cầu của một hạ thần với hoàng đế, mà là lời van nài của một người cháu với người cậu ruột của mình. Đó là sự thừa nhận thất bại của lý trí, là sự đầu hàng của một trái tim vốn luôn được khóa chặt.
Hoàng đế sững người. Ông nhìn bóng lưng đang phủ phục dưới chân mình, một sự chấn động vô hình lan tỏa trong lồng ngực. Ông đã không nghe được hai tiếng này từ hắn trong những dịp riêng tư như thế này từ rất lâu rồi, kể từ khi hắn chính thức bước vào quan trường, khoác lên mình tấm áo của một vị quan triều đình. Hắn luôn giữ đúng lễ nghĩa, luôn là "bệ hạ" và "thần".
Bây giờ, hắn lại dùng đến mối quan hệ thân tộc này. Điều đó chỉ có thể chứng tỏ một điều: thứ hắn cầu xin không phải là một lựa chọn, mà là một sự tất yếu. Hắn không còn đường lui.
Hoàng đế thở ra một hơi thật dài, âm thanh như trút đi một gánh nặng. Ông đưa tay lên, ho một tiếng khẽ để che giấu sự rung động trong lòng. Tiếng ho khan vang lên trong sự im lặng chết chóc, khiến bả vai Thẩm Tư Niên căng cứng trong giây lát.
"Khanh đã nghĩ kỹ chưa?" Giọng Hoàng đế đã dịu đi rất nhiều. "Thánh chỉ một khi đã ban ra, không thể thu hồi. Dù trưởng công chúa hay Thẩm Thượng thư có phản đối, cũng không thể thay đổi được gì. Khanh sẽ phải đối mặt với gia đình của mình."
"Thần đã nghĩ kỹ." Giọng Thẩm Tư Niên vang lên từ dưới mặt đất, kiên quyết không gì lay chuyển nổi. "Xin cữu cữu thành toàn."
Hắn lặp lại một lần nữa, vẫn là hai chữ đó.
Hoàng đế nhìn đứa cháu của mình, trong mắt hiện lên một ý cười phức tạp. Ông lắc đầu, như thể đang tự cười chính mình vì đã quá lo xa.
"Được rồi. Đứng lên đi."
Thẩm Tư Niên từ từ ngẩng đầu, trong mắt hắn ánh lên một tia sáng khó tả, nhưng rồi nhanh chóng được che giấu đi. Hắn đứng dậy, chỉnh lại vạt áo, khôi phục lại dáng vẻ bình tĩnh thường ngày.
"Trẫm sẽ ra chỉ dụ. Lễ bộ sẽ lo liệu những việc còn lại." Hoàng đế nói, giọng điệu đã trở về vẻ uy nghiêm của một vị vua. "Nhưng hãy nhớ lấy, Thẩm Tư Niên, đây là con đường khanh tự chọn. Có hối hận sau này, đều do một mình khanh gánh vác."
"Thần tạ ơn bệ hạ." Thẩm Tư Niên lại cúi người thật sâu, một lần nữa với tư cách của một thần tử.
"Lui đi." Hoàng đế phất tay, vẻ mệt mỏi hiện rõ trên gương mặt.
Thẩm Tư Niên không nói thêm lời nào, lẳng lặng xoay người, bước ra khỏi Ngự thư phòng. Cánh cửa gỗ nặng nề khép lại sau lưng hắn, ngăn cách hai thế giới.
Bên ngoài, hành lang hun hút gió lạnh. Hắn ngẩng đầu nhìn vầng trăng khuyết treo lơ lửng trên bầu trời đêm, ánh sáng mờ ảo và lạnh lẽo. Vụ án đã kết thúc, lời hứa đã hoàn thành một nửa, và giờ đây, đạo thánh chỉ sắp ban ra sẽ là sợi dây xích cuối cùng, trói buộc vận mệnh của hai người họ lại với nhau. Hắn đã dùng đến quyền lực tối cao để đạt được mục đích của mình.
Con đường này là hắn chọn. Đúng vậy.
Nhưng hắn không biết rằng, con đường này sẽ dẫn đến đâu. Hắn chỉ biết, hắn không thể để mất nàng.
[Bản quyền thuộc về Lumm.vn]
Bình luận
Đang tải bình luận...