Công Trạng
Điện Kim Loan lặng như tờ, chỉ có tiếng gió lùa qua mái cong vọng lại âm âm. Hơi lạnh từ nền đá xanh thấm qua lớp đế giày, len lỏi vào tận xương tủy. Thẩm Tư Niên đứng ở hàng thứ ba trong triều ban, áo quan màu xanh thẫm phẳng phiu, hai tay giấu trong tay áo rộng, bất động như một pho tượng. Ánh mắt hắn nhìn thẳng vào bệ rồng vàng son, nhưng tiêu cự lại không đặt ở đâu cả.
Đại thái giám đứng bên cạnh ngự tọa, cầm trong tay cuộn thánh chỉ viền gấm vàng, cất giọng lanh lảnh mà sắc bén, từng chữ vang vọng khắp đại điện.
“Phụng thiên thừa vận, Hoàng đế chiếu viết.”
Tất cả bá quan văn võ đều cúi đầu, không khí càng thêm ngưng trọng.
“Vụ án tham ô đất công tại huyện Uyển Bình, cấu kết với Thủy vận ty Giang Nam, tình tiết nghiêm trọng, gây chấn động quốc gia. Tội thần Trương Bách Khiêm, nguyên Lang trung Công bộ, lợi dụng chức quyền, cấu kết bè phái, xâm chiếm ruộng đất, đục khoét của công, tội chứng rành rành, không thể dung thứ. Nay tịch thu toàn bộ gia sản, đày ra Lĩnh Nam, vĩnh viễn không được hồi kinh. Trưởng tử Trương Hạo thông đồng làm bậy, tước bỏ công danh, cùng chịu lưu đày. Những kẻ liên quan khác, giao cho Hình bộ và Đại lý tự phối hợp xét xử, tuyệt không dung túng.”
Giọng thái giám ngừng lại một nhịp. Không một tiếng động nào trong điện. Vụ án Trương gia kết thúc nhanh gọn và tàn khốc hơn tất cả những gì người ta tưởng tượng. Ánh mắt của vài vị quan lớn ở hàng đầu khẽ liếc về phía Thẩm Tư Niên. Vị Hình bộ Thị lang trẻ tuổi này ra tay, quả nhiên là sấm rền gió cuốn.
Thái giám hắng giọng, đọc tiếp.
“Hình bộ Thị lang Thẩm Tư Niên, tuổi trẻ tài cao, phụng mệnh tra án, không quản ngày đêm, lật lại hồ sơ, tìm ra manh mối, phá được đại án, công lao to lớn. Nay đặc biệt ban thưởng hoàng kim trăm lạng, gấm vóc mười tấm, một thanh bảo kiếm Ngự Tứ. Khâm thử.”
Thẩm Tư Niên bước ra khỏi hàng, quỳ xuống dập đầu, giọng nói bình thản không một gợn sóng.
“Thần, tạ bệ hạ long ân.”
Hắn đứng dậy, lùi về vị trí cũ, dáng người vẫn thẳng tắp như lúc đầu. Hoàng kim, gấm vóc, bảo kiếm, những thứ đó lướt qua tai hắn như nước chảy. Hắn chỉ nghe thấy ba chữ “phá được đại án”. Phải, án đã phá. Hắn đã làm được.
Nhưng lời của thái giám vẫn chưa dứt.
“Trong quá trình tra án, nguyên Quang lộc tự Thiếu khanh Lâm Khiêm, dù đang tại phủ chờ điều tra, vẫn lấy đại cục làm trọng, cung cấp chứng cứ quan trọng về sổ sách thuế ruộng Giang Nam từ nhiều năm trước, giúp Hình bộ nhanh chóng tìm ra kẽ hở, vạch trần âm mưu của tội thần. Tinh thần vì nước quên thân này đáng được khen ngợi. Nay phục hồi chức quan cho Lâm Khiêm, đồng thời thăng làm Quang lộc tự Khanh, tòng tam phẩm. Lệnh cho Lại bộ lập tức thi hành. Khâm thử.”
Lần này, trong điện bắt đầu có những tiếng xì xào khe khẽ. Lâm Khiêm không những được minh oan mà còn được thăng chức. Nước cờ này của Thẩm gia, hay của riêng Thẩm Tư Niên, thật sự quá cao tay. Từ một gia đình sắp lụi bại vì bị liên lụy, nay Lâm gia lại một bước lên mây. Những ánh mắt dò xét lại một lần nữa đổ dồn về phía Thẩm Tư Niên, nhưng trên gương mặt tuấn tú lạnh lùng đó không hề có một chút đắc ý hay vui mừng nào. Hắn chỉ đơn thuần đứng đó, như thể chuyện vừa được tuyên đọc không hề liên quan đến mình.
Hoàng đế ngồi trên ngai vàng, ánh mắt sâu thẳm nhìn xuống Thẩm Tư Niên, khẽ gật đầu.
“Thẩm khanh quả là thanh niên tài tuấn, không phụ lòng trẫm tin tưởng. Vụ án này, làm rất tốt.”
Thẩm Tư Niên cúi đầu lần nữa. “Đây là chức trách của thần.”
Bãi triều, các quan viên túm tụm lại bàn tán, nhưng không ai dám đến gần Thẩm Tư Niên. Hắn lẳng lặng bước ra khỏi cung điện, không khí lạnh lẽo bên ngoài ập vào mặt. Nắng đông nhàn nhạt, yếu ớt, không đủ để xua đi cái rét buốt. Hắn thấy một tiểu thái giám vội vã cầm một cuộn thánh chỉ khác, đi về phía cửa cung, nơi có cỗ xe ngựa của nội đình đang chờ sẵn. Hẳn là đến Lâm phủ.
Ánh mắt hắn dõi theo bóng người đó một thoáng, rồi dứt khoát quay đi, bước về phía phủ Hình bộ. Phía sau hắn, kinh thành đang rục rịch chuẩn bị cho lễ tế trời cuối năm, tiếng người ngựa huyên náo. Thế giới vẫn vận hành, chỉ có lòng hắn là một khoảng không tĩnh lặng đến đáng sợ. Công trạng, ban thưởng, tất cả đều đã có. Hắn đã thực hiện được phần đầu của lời hứa. Nhưng cái giá phải trả, và những gì sắp tới, chỉ mình hắn biết.
* * *
Tại Lâm phủ, không khí vẫn u ám như mấy ngày qua. Cửa lớn đóng im ỉm, gia nhân đi lại cũng nhẹ nhàng, không dám gây ra tiếng động lớn. Lâm đại nhân ngồi trong thư phòng, tóc mai đã điểm thêm vài sợi bạc. Lâm An Viễn đứng bên cạnh, vẻ mặt lo âu.
Lâm Vân Tịch đang ở trong phòng mình, tay cầm một cuốn y thư nhưng mắt lại nhìn ra ngoài cửa sổ. Cành mai gầy guộc trơ trụi lá, run rẩy trong gió. Nàng không điều hương. Mấy ngày nay, khứu giác của nàng dường như cũng trở nên chai sạn. Nàng không muốn ngửi thấy bất cứ mùi gì, không muốn cảm nhận bất cứ điều gì.
Bất chợt, tiếng vó ngựa và tiếng hô lớn từ ngoài cổng vọng vào.
“Thánh chỉ đến! Người của Lâm phủ mau ra tiếp chỉ!”
Cả Lâm phủ chấn động. Lâm đại nhân và con trai vội vã chạy ra sân, mặt trắng bệch. Thánh chỉ vào lúc này, là họa hay là phúc? Lâm Vân Tịch cũng giật mình, vội vàng đi theo ra ngoài.
Cả nhà quỳ rạp dưới sân, trước vị công công mặt mày nghiêm trang. Không ai dám thở mạnh. Vị công công mở thánh chỉ, cất giọng đọc to từng chữ, tuyên bố phục hồi chức quan và thăng chức cho Lâm Khiêm.
Lâm đại nhân sững sờ. Ông gần như không tin vào tai mình. Cho đến khi vị công công đọc xong, gấp thánh chỉ lại và mỉm cười nói: “Lâm đại nhân, chúc mừng ngài. Mau nhận chỉ đi chứ.”
Lâm Khiêm run run giơ hai tay lên, đón lấy cuộn gấm vàng nặng trĩu. Cả người ông như trút được gánh nặng ngàn cân, nước mắt lưng tròng.
“Thần... tạ ơn hoàng thượng! Hoàng ân mênh mông!”
Lâm An Viễn cũng mừng đến phát khóc, vội vàng đỡ phụ thân đứng dậy. Các gia nhân trong phủ cũng không kìm được mà reo lên vui sướng. Sự u uất bị đè nén bấy lâu nay vỡ òa thành niềm hân hoan.
Chỉ có Lâm Vân Tịch vẫn quỳ ở đó, hai tay siết chặt trong tay áo. Nàng ngẩng đầu, nhìn bầu trời xám xịt của mùa đông. Gió lạnh thổi qua, làm khô đi giọt nước mắt vô thức vừa chực trào ra.
Vui mừng sao? Có. Nàng mừng cho phụ thân, mừng cho gia đình đã thoát khỏi kiếp nạn. Nhưng sâu thẳm trong lòng, một cỗ giá lạnh lại dâng lên, còn lạnh hơn cả gió bấc ngoài kia. Nàng biết rõ hơn ai hết, công trạng này từ đâu mà có.
Hắn đã phá hủy hôn sự của nàng, đẩy một gia tộc khác vào vòng lao lý, rồi lại dùng chính vụ án đó để đưa gia đình nàng lên. Một bàn tay phá đổ, một bàn tay nâng đỡ. Hắn đang cho nàng thấy quyền lực của hắn, cho nàng thấy rằng số phận của nàng, của cả Lâm gia, đều nằm trong lòng bàn tay hắn.
Chiếc lồng son vô hình đó, không những không biến mất, mà còn được gia cố thêm vững chắc.
“Vân Tịch, con sao vậy? Mau đứng lên đi!”
Giọng nói vui mừng của phụ thân kéo nàng về thực tại. Nàng nhìn thấy phụ thân và đệ đệ đang nhìn mình, ánh mắt tràn đầy hy vọng và sự nhẹ nhõm. Nàng không thể để họ thấy được sự bất an trong lòng mình.
Nàng từ từ đứng dậy, cố gắng nở một nụ cười.
“Nữ nhi mừng cho phụ thân.”
Nụ cười ấy rất nhẹ, nhưng lại như mang sức nặng của cả một ngọn núi. Lâm đại nhân đang chìm trong niềm vui, không nhận ra sự khác lạ của con gái. Ông cầm lấy thánh chỉ, ngắm đi ngắm lại, giọng nói vẫn còn run rẩy.
“Trời cao có mắt! Trời cao có mắt! Lâm gia chúng ta được cứu rồi!”
Lâm Vân Tịch lùi lại một bước, lặng lẽ nhìn cảnh tượng vui mừng trước mắt. Nàng cảm thấy mình như một người ngoài cuộc. Công trạng này là của Lâm gia, nhưng gánh nặng này, chỉ một mình nàng mang. Ánh mắt nàng vô định nhìn về phía hoàng thành xa xôi, nơi Thẩm Tư Niên vừa nhận được phần thưởng của hắn.
Hắn và nàng, một người trên đỉnh cao của quyền lực và danh vọng, một người đứng trong sân nhà mình mà cảm thấy như bị cầm tù. Giữa họ, là một món nợ không bao giờ có thể tính toán rõ ràng.
[Bản quyền thuộc về Lumm.vn]
Bình luận
Đang tải bình luận...