Hôn Ước Vỡ Tan Lần Nữa
Một tuần lễ trôi qua, thời gian ở Lâm phủ như một dòng nước tù đọng. Tiếng chim hót ngoài cửa sổ vọng vào, trong trẻo nhưng xa xôi, không thuộc về thế giới bên trong này. Lâm Vân Tịch ngồi trước bàn hương, những ngón tay thon dài đặt hờ trên một chiếc hộp gỗ đàn hương, nhưng không hề mở ra. Mùi gỗ mộc mạc, tĩnh tại trong không khí, cũng không thể xua đi cảm giác ngột ngạt vô hình đang bao trùm.
Hôn sự với Trương gia đã được định ngày. Lễ vật đã được Trương gia đưa tới, dù chỉ là những thứ đơn giản, nhưng đúng lễ nghĩa. Phụ thân và đệ đệ nàng dường như đã thở phào một hơi, cho rằng đây là một bến đỗ an toàn sau cơn sóng dữ. Một gia đình thư hương, không dính dáng đến quan trường, một vị hôn phu có vẻ hiền lành, nho nhã. An toàn. Hai chữ đó nặng như một tảng đá, đè lên tất cả những mong muốn khác.
Nàng không phản đối. Nàng có thể phản đối điều gì đây? Sau tất cả những chuyện đã xảy ra, nàng còn lựa chọn nào khác sao? Hắn đã chọn gia tộc, nàng cũng phải chọn con đường cho gia đình mình.
Chỉ là, trong những đêm dài tĩnh lặng, hình ảnh đôi mắt sâu thẳm của hắn, bàn tay siết chặt cổ tay nàng, và câu nói kia – "Nàng không thoát được mối hôn sự với ta đâu" – lại hiện về. Đó không phải là một lời hứa hẹn, mà là một lời khẳng định quyền lực, một sự chiếm hữu không cho phép kháng cự. Nàng cố đẩy nó ra khỏi tâm trí, coi đó chỉ là lời nói trong lúc tức giận của một người đàn ông kiêu ngạo. Nhưng nó vẫn ở đó, như một cái gai cắm sâu trong lòng.
"Tiểu thư! Tiểu thư ơi!"
Tiếng gọi thất thanh từ ngoài sân vọng vào, cắt đứt dòng suy nghĩ của nàng. Ngay sau đó là tiếng bước chân dồn dập, lộn xộn. Một gia nhân trong phủ mặt cắt không còn giọt máu, loạng choạng chạy vào chính đường, suýt nữa thì vấp ngã.
Lâm đại nhân và đệ đệ nàng đang ngồi uống trà, nghe thấy động tĩnh cũng vội vã đứng dậy. Sắc mặt Lâm đại nhân ngay lập tức tái đi. Ký ức về những ngày tháng bị giam lỏng, về những lần quan binh đến cửa vẫn còn quá mới mẻ.
"Có chuyện gì? Lại... lại có chuyện gì sao?" Giọng ông run rẩy.
Gia nhân kia thở không ra hơi, lắp bắp: "Bẩm... bẩm lão gia... Lại có chuyện rồi ạ! Quan binh... quan binh của Hình bộ..."
Nghe đến hai chữ "Hình bộ", trái tim Lâm đại nhân như ngừng đập. Ông lảo đảo, phải vịn vào thành ghế mới đứng vững. "Lại là chúng ta? Tại sao chứ? Vụ án đã kết thúc rồi cơ mà?"
Lâm Vân Tịch bước nhanh ra khỏi phòng, tay nắm chặt lại trong ống tay áo. Lạnh. Một cơn ớn lạnh chạy dọc sống lưng nàng, quen thuộc đến đáng sợ. Lại là hắn sao? Hắn còn muốn gì nữa?
Thấy cả Lâm gia đều hoảng sợ tột độ, người gia nhân vội vàng xua tay, cố gắng nói cho tròn câu: "Không... không phải chúng ta! Bẩm lão gia, là... là Trương gia! Con vừa chạy từ ngoài phố về. Quan binh của Hình bộ đã bao vây Trương phủ! Họ... họ áp giải Trương Lang trung và cả Trương công tử đi rồi!"
Sự im lặng bao trùm cả chính đường. Nặng nề đến mức có thể nghe thấy tiếng gió lùa qua khe cửa.
Lâm đại nhân ngây người ra một lúc, rồi như không tin vào tai mình, ông hỏi lại: "Ngươi nói cái gì? Trương gia? Trương Bách Khiêm ở Lễ bộ?"
"Dạ phải! Chính là họ! Người ngoài phố bàn tán ầm lên. Nghe nói... nghe nói Trương Lang trung dính líu đến một vụ án tham ô đất đai cực lớn, liên quan đến các công trình đê điều của Công bộ mấy năm trước! Chứng cứ rành rành, không thể chối cãi!"
Tay Lâm đại nhân buông thõng. Cả người ông đổ sụp xuống ghế, khuôn mặt già nua hết tái rồi lại trắng bệch. Ông không nói gì, chỉ thở dốc, đôi mắt nhìn trừng trừng vào khoảng không vô định. Nỗi sợ hãi khi nãy đã biến mất, thay vào đó là một sự kinh hoàng còn lớn hơn gấp bội. Suýt nữa. Chỉ suýt một chút nữa thôi, con gái của ông đã bước chân vào một gia đình như vậy. Một gia đình tội phạm.
Đệ đệ nàng thì ngược lại, sau phút sững sờ, cơn giận bùng lên. "Lũ khốn nạn! Chúng dám lừa dối Lâm gia chúng ta! Hóa ra cái vẻ thanh cao, nền nếp đó chỉ là vỏ bọc! Thật đáng chết!"
Chỉ có Lâm Vân Tịch đứng bất động giữa phòng. Nàng không kinh ngạc, cũng không tức giận. Trong lòng nàng là một khoảng trống rỗng kỳ lạ. Nàng không cần hỏi cũng biết ai đứng sau tất cả chuyện này. Vụ án của Công bộ, do Hình bộ điều tra. Thời điểm lại ngay trước hôn lễ của nàng. Không thể nào là trùng hợp.
Là hắn. Thẩm Tư Niên.
Hắn đã thực hiện lời nói của mình. "Nàng không thoát được." Hắn không nói suông. Hắn không tranh cãi, không giải thích. Hắn chỉ hành động. Hắn dùng quyền lực trong tay mình, lật đổ cả một gia tộc chỉ để phá vỡ hôn sự của nàng.
Một cảm giác nhẹ nhõm len lỏi trong lòng nàng. Nàng sẽ không phải gả cho Trương Văn Viễn. Nàng sẽ không phải bước vào một gia đình mà nàng không hề quen biết, không hề có tình cảm. Nhưng ngay sau đó, một cảm giác bất lực và hoang mang ập đến. Nàng là gì trong mắt hắn? Một con rối? Một món đồ mà hắn đã quyết là của mình thì không ai được phép chạm vào, kể cả khi chính hắn là người đã vứt bỏ nó?
Nàng chậm rãi bước đến bên cửa sổ, nhìn ra khoảng sân vắng lặng. Bầu trời Biện Kinh hôm nay xám xịt. Nàng không cảm thấy được cứu rỗi. Nàng chỉ cảm thấy mình bị nhốt trong một chiếc lồng còn lớn hơn, một chiếc lồng vô hình do chính tay Thẩm Tư Niên tạo ra. Mọi con đường dường như đều do hắn sắp đặt, mọi lối thoát đều bị hắn chặn lại.
"Vân Tịch..." Giọng Lâm đại nhân khản đặc. Ông đã bình tĩnh lại một chút, nhưng trong mắt vẫn còn nguyên vẻ bàng hoàng và xấu hổ. "Phụ thân... suýt nữa đã hại con."
Nàng quay lại, lắc đầu. "Chuyện này không ai ngờ tới được, phụ thân."
"Nhưng... nhưng giờ phải làm sao đây?" Lâm đại nhân đau khổ nói. "Hôn ước này, coi như đã tự động hủy bỏ. Nhưng danh tiếng của con... Vân Tịch à, một lần hủy hôn đã là điều cấm kỵ. Bây giờ lại thêm lần thứ hai... Người đời sẽ nhìn con thế nào đây?"
Lời của ông như một nhát dao, cứa vào thực tại tàn nhẫn. Đúng vậy. Nàng thoát khỏi Trương gia, nhưng lại rơi vào một cái bẫy còn khủng khiếp hơn. Một nữ tử hai lần bị hủy hôn. Ở kinh thành này, đó chẳng khác nào một bản án tử hình cho danh dự. Nàng sẽ trở thành đề tài đàm tiếu trong mọi bữa tiệc trà, một vết nhơ không thể gột rửa.
Nàng không khóc. Nước mắt lúc này có ích gì? Nàng chỉ cảm thấy một sự mệt mỏi rã rời. Mọi nỗ lực, mọi sự nhẫn nhịn của nàng và gia đình để có một cuộc sống bình yên đều tan thành mây khói chỉ vì một hành động của hắn.
Hắn bảo vệ nàng khỏi một gia đình tội phạm, nhưng lại đẩy nàng vào vực thẳm của miệng lưỡi thế gian. Đây là cách bảo vệ của hắn sao? Hay đây chỉ đơn thuần là một sự khẳng định quyền lực đầy tàn nhẫn? Nàng không biết, và cũng không muốn biết.
***
Cùng lúc đó, trên một vọng lâu cao nhất của Hình bộ, Thẩm Tư Niên đứng chắp tay sau lưng, lặng lẽ nhìn về phía đông nam thành, nơi có Lâm phủ nằm khuất sau những mái nhà san sát. Gió lồng lộng thổi qua, làm vạt áo bào của hắn bay phần phật.
Vương Khải đứng sau lưng hắn, cách một khoảng, không dám lên tiếng. Hắn vừa bẩm báo xong toàn bộ quá trình bắt giữ Trương Bách Khiêm và con trai. Mọi việc diễn ra suôn sẻ đúng như kế hoạch của đại nhân. Những chứng cứ về việc Trương Bách Khiêm lợi dụng thông tin từ Công bộ để mua đất giá rẻ rồi bán lại với giá cắt cổ đã được thu thập đầy đủ từ nửa tháng trước. Đại nhân chỉ đợi đúng thời điểm này để tung ra.
Hắn không hiểu tại sao đại nhân lại làm vậy. Vụ án này có thể điều tra bất cứ lúc nào, nhưng ngài lại chọn ngay trước hôn lễ của Lâm tiểu thư. Hành động này không khác gì công khai nói với cả thiên hạ rằng, Thẩm Tư Niên không cho phép người con gái mà hắn đã từ hôn được gả cho bất kỳ ai khác.
Thẩm Tư Niên không nói một lời. Ánh mắt hắn vẫn không rời khỏi hướng đó. Hắn không nhìn thấy nàng, nhưng hắn biết tin tức đã đến nơi. Hắn có thể mường tượng ra sự hỗn loạn trong căn nhà đó, sự sợ hãi của Lâm đại nhân, và có lẽ, cả sự bàng hoàng của nàng.
Hắn đã giữ lời. Nàng sẽ không phải gả cho một kẻ khác. Nhưng cái giá phải trả là gì? Hắn biết rõ. Hắn đã tính toán đến cả những lời đàm tiếu, những ánh mắt soi mói sẽ đổ dồn về phía nàng.
Một cảm giác khô khốc dâng lên trong cổ họng. Đây là cách duy nhất hắn có thể nghĩ ra. Nhanh gọn, dứt khoát, không cho ai cơ hội phản ứng. Hắn lấy "công vụ" làm vỏ bọc, một vỏ bọc hoàn hảo không ai có thể bắt bẻ. Nhưng chỉ có hắn biết, động cơ thực sự không hề quang minh chính đại như vậy.
Gió trên cao càng lúc càng mạnh. Hắn vẫn đứng đó, bất động như một pho tượng, bóng lưng thẳng tắp và cô độc. Hắn đã kéo nàng ra khỏi một cuộc hôn nhân, nhưng cũng chính tay hắn đã đẩy nàng vào một vùng hoang vu, không lối thoát.
[Bản quyền thuộc về Lumm.vn]
Bình luận
Đang tải bình luận...