Điều Tra Nhà Hôn Phu Mới
Không gian trong công phòng của Hình bộ đặc quánh mùi giấy cũ và mực Tùng Yên. Ánh nến leo lét trên giá đồng hắt bóng Thẩm Tư Niên lên bức tường phía sau, một cái bóng bất động, kiên định. Đã qua giờ Tuất, cả nha môn gần như trống rỗng, chỉ còn lại tiếng lật giấy sột soạt đều đặn và tiếng côn trùng rả rích ngoài cửa sổ.
Trên án thư, hồ sơ chất thành hai chồng cao. Một bên là vụ án tham ô Thủy vận ty đã được lật lại, một bên là những cuộn giấy mới tinh, chưa phân loại. Ngón trỏ của Thẩm Tư Niên gõ nhẹ lên mặt gỗ lim, mỗi một nhịp là một lần âm thanh khô khốc vang lên trong tĩnh lặng, đều đặn như đồng hồ cát đang đong đếm sự kiên nhẫn của hắn.
Hắn không nhìn vào những trang giấy trước mặt. Ánh mắt hắn xuyên qua khung cửa sổ không đóng, nhìn vào khoảng không đen kịt của kinh thành về đêm. Lời nói của Lâm Vân Tịch trong con hẻm ngày đó vẫn văng vẳng bên tai, sắc như mảnh vỡ của sứ, mỗi một từ đều cứa vào nơi sâu nhất. "Chúng ta đã không còn bất kỳ liên quan gì nữa."
Không liên quan.
Đầu ngón tay đang gõ của hắn đột ngột dừng lại, ấn một vết lõm mờ trên mặt gỗ. Hắn rút một cuộn giấy từ chồng hồ sơ mới, chậm rãi mở ra. Trên đó chỉ ghi vỏn vẹn vài dòng về một gia đình.
Họ Trương, Trương Bách Khiêm, giữ chức Lang trung ở Lễ bộ, chức quan ngũ phẩm, không cao không thấp. Con trai độc nhất, Trương Văn Viễn, hai mươi tuổi, chưa có công danh. Gia đình nền nếp, thanh bạch, có một sản nghiệp nhỏ ở ngoại thành. Một mối hôn sự hoàn hảo cho trưởng nữ của một gia đình quan lại vừa sa cơ. An toàn. Không gây chú ý. Một con đường để lặng lẽ biến mất khỏi vòng xoáy quyền lực.
Khóe môi Thẩm Tư Niên nhếch lên thành một đường cong lạnh lẽo gần như không thể nhận ra.
Cửa công phòng khẽ kẹt mở. Vương Khải bước vào, động tác nhẹ nhàng hết mức có thể. Y đặt một tập hồ sơ mới lên bàn, bên cạnh chồng giấy tờ về nhà họ Trương.
"Đại nhân, những gì ngài cần đã ở đây," y bẩm báo, giọng nói hạ thấp.
Thẩm Tư Niên không đáp ngay. Hắn cầm lấy cuộn giấy trên cùng, mở ra. Đó là sơ đồ các mối quan hệ của Trương Bách Khiêm. Những đường mực nối tên của ông ta với các quan viên khác, các thương hộ, các dòng tộc. Một mạng lưới bình thường, không có gì đặc biệt.
"Chỉ có vậy?" Giọng hắn trầm và phẳng lặng, không để lộ bất kỳ cảm xúc nào.
"Bẩm, thuộc hạ đã cho người điều tra suốt ba ngày nay. Bề ngoài, Trương gia vô cùng trong sạch. Trương Lang trung là người cẩn trọng, không giao du rộng, cũng không có kẻ thù nào đáng kể."
Thẩm Tư Niên lật sang trang tiếp theo. Danh sách tài sản. Một tòa nhà ở phía tây thành, hai trăm mẫu ruộng ở ngoại ô, một cửa hàng cho thuê. Tất cả đều khớp với bổng lộc và sản nghiệp thừa kế của gia đình. Hoàn toàn không có kẽ hở.
Sự hoàn hảo này, bản thân nó đã là một kẽ hở lớn nhất.
"Ta không hỏi về bề ngoài," Thẩm Tư Niên nói, mắt vẫn dán vào trang giấy. "Ta hỏi về những thứ không được ghi chép lại."
Vương Khải hít một hơi thật sâu. "Đại nhân, có một chuyện. Ba năm trước, Trương Lang trung có mua một mảnh đất ở bờ nam sông Vị. Mảnh đất này vốn cằn cỗi, nhưng sau đó một năm, triều đình cho khởi công xây dựng một con đê mới gần đó. Giá đất tăng gấp mười lần. Ông ta bán đi, thu về một khoản lợi không nhỏ."
"Tin tức về việc xây đê được công bố khi nào?"
"Sau khi ông ta mua đất được sáu tháng."
Ngón tay Thẩm Tư Niên lướt trên tấm bản đồ điền sản cũ. Một sự trùng hợp quá đỗi may mắn. Người phụ trách dự án đê điều năm đó là ai?
"Công bộ Thị lang Lưu Kính," Vương Khải trả lời như đọc được suy nghĩ của hắn. "Lưu Thị lang và Trương Lang trung là đồng hương."
"Lưu Kính." Thẩm Tư Niên lặp lại cái tên. Hắn nhớ ra rồi. Lưu Kính có liên quan đến vụ án tham ô Thủy vận ty. Tên của ông ta xuất hiện trong sổ sách của Tôn Trạch như một người nhận các khoản "hiếu kính" không thường xuyên. Nhưng vì không có bằng chứng trực tiếp, vụ việc của ông ta tạm thời bị gác lại.
Một sợi dây vô hình bắt đầu hiện ra, nối liền một Lang trung Lễ bộ tưởng như không liên quan với một vụ đại án của Hình bộ.
"Điều tra tất cả các giao dịch đất đai của Trương Bách Khiêm trong vòng năm năm qua," Thẩm Tư Niên ra lệnh. "Đối chiếu với các dự án của Công bộ trong cùng thời gian. Ta muốn biết ông ta đã 'may mắn' bao nhiêu lần."
"Vâng, thưa đại nhân."
"Còn nữa," hắn nói thêm, ánh mắt sắc lại. "Tìm hiểu về Trương công tử. Thói quen, bạn bè, những nơi y hay lui tới. Tìm điểm yếu của y."
Vương Khải thoáng do dự. Điều tra một vụ án là chuyện của Hình bộ, nhưng đào sâu vào đời tư của một công tử nhà lành lại là chuyện khác. Nó không giống tác phong thường ngày của Thẩm đại nhân. Nhưng khi nhìn vào ánh mắt của cấp trên, y chỉ thấy một sự tập trung lạnh buốt. Mọi câu hỏi đều bị nuốt ngược vào trong.
"Thuộc hạ đã rõ."
Khi Vương Khải lui ra, Thẩm Tư Niên vươn tay lấy nghiên mực, định viết gì đó. Nhưng một hình ảnh bất chợt lướt qua tâm trí hắn, đôi mắt quật cường của Lâm Vân Tịch trong con hẻm, ngập tràn sự thất vọng và cả một tia khinh miệt. Cổ tay hắn khẽ run.
Choang.
Nghiên mực bằng đá Đoan Khê trượt khỏi tay hắn, va vào góc bàn rồi rơi xuống đất, vỡ tan. Mực đen văng tung tóe, nhuộm đen một góc hồ sơ quan trọng về vụ Thủy vận ty.
Thẩm Tư Niên nhìn xuống vũng mực trên sàn nhà và những mảnh vỡ, rồi lại nhìn vết mực loang lổ trên trang giấy, che mất những con số mấu chốt. Hắn đứng bất động trong giây lát. Sự im lặng trong phòng như đặc lại.
Hắn không hề bận tâm đến nghiên mực quý giá, cũng không giận dữ vì sự bất cẩn của mình. Hắn chỉ cảm thấy một sự phiền nhiễu trào dâng. Một sự phiền nhiễu dai dẳng mang tên nàng, thứ cảm xúc lạ lẫm làm xáo trộn sự trật tự vốn có của hắn.
"Người đâu!" Hắn gọi, giọng nói khô khốc và ra lệnh.
Một viên thư lại vội vã chạy vào, mặt tái đi khi thấy cảnh tượng trong phòng.
"Sao chép lại toàn bộ phần này của hồ sơ. Ngay lập tức," Thẩm Tư Niên chỉ vào tập giấy bị vấy bẩn. "Ta cần nó trước giờ Thìn ngày mai."
"Bẩm... bẩm đại nhân, bản gốc này..."
"Ta không quan tâm ngươi làm cách nào. Lục lại hồ sơ gốc ở kho lưu trữ, đối chiếu lại từng con số. Phải chính xác tuyệt đối."
Viên thư lại run rẩy tuân lệnh, vội vàng thu dọn mớ hỗn độn. Thẩm Tư Niên quay lưng lại, bước về phía cửa sổ, hai tay chắp sau lưng. Hắn hít một hơi thật sâu, luồng khí lạnh của đêm khuya tràn vào lồng ngực, giúp hắn trấn tĩnh lại.
Công vụ. Tất cả chỉ là công vụ. Trương Bách Khiêm có dính líu đến một vụ án lớn. Đó là lý do duy nhất. Hắn lặp lại điều đó trong đầu, như một câu thần chú, một tấm khiên để che chắn. Hắn không thể để một mối liên hệ cá nhân làm ảnh hưởng đến phán quyết của Hình bộ. Việc hủy bỏ một hôn ước không phù hợp để bảo vệ một quan viên trong sạch là trách nhiệm của hắn.
Trách nhiệm.
Hắn đứng đó một lúc lâu, cho đến khi công phòng được dọn dẹp sạch sẽ và viên thư lại đã tất bật với việc sao chép hồ sơ. Hắn quay lại án thư, ngồi xuống. Lần này, hắn không nhìn ra cửa sổ nữa. Hắn cầm lấy một cuộn giấy trắng, mài mực, rồi bắt đầu viết. Nét bút của hắn mạnh mẽ, dứt khoát, vạch ra một kế hoạch chi tiết.
Mũi tên đã được đặt lên dây cung. Dù mục tiêu ban đầu là gì, thì một khi đã bắn đi, nó sẽ chỉ bay theo một hướng duy nhất.
Đêm dần tàn. Ánh nến trong công phòng của Thẩm Tư Niên vẫn sáng, soi rõ một bóng người đơn độc đang tỉ mỉ sắp đặt một bàn cờ mà đối thủ của hắn còn chưa hề hay biết mình đã trở thành một quân cờ trong đó.
[Bản quyền thuộc về Lumm.vn]
Bình luận
Đang tải bình luận...