Gặp Gỡ Tại Yến Tiệc
Không khí trong chính sảnh của phủ Vệ Quốc công ngột ngạt bởi một thứ hỗn hợp dày đặc của hương phấn, mùi rượu và tiếng người lao xao. Lâm Vân Tịch đi sau lưng kế mẫu, Lâm phu nhân, gót chân nàng gần như không phát ra tiếng động trên nền đá hoa cương bóng loáng. Mỗi bước đi là một sự cố gắng để giữ cho nụ cười trên môi không trở nên cứng nhắc. Mùi hương trong sảnh quá nhiều, quá nồng, chúng va chạm vào nhau như những đội quân không cùng chiến tuyến. Nàng có thể phân biệt được mùi đàn hương trầm ổn của các vị quan lớn, mùi xạ hương nồng đậm từ những chiếc quạt lụa của các phu nhân, và cả mùi hoa lan thanh khiết nhưng đầy cạnh tranh của các tiểu thư. Chúng khiến đầu óc nàng hơi ong lên.
"Vân Tịch, đây là Trương phu nhân," kế mẫu nàng, Lý thị, quay lại, giọng nói vừa đủ để nàng nghe thấy. "Mau tới chào hỏi."
Nàng cúi người, động tác mềm mại như đã tập luyện ngàn lần. "Tiểu nữ ra mắt Trương phu nhân."
Trương phu nhân mỉm cười đánh giá, ánh mắt lướt từ chiếc trâm bạc đơn sơ trên tóc nàng xuống bộ váy lụa màu xanh nhạt. "Lâm tiểu thư quả là một đóa hoa sen thanh khiết từ Giang Nam. Nghe danh đã lâu."
"Phu nhân quá khen." Vân Tịch đáp, giọng nói nhẹ như sương sớm.
Lý thị rõ ràng rất hài lòng với màn trình diễn của nàng. Bà ta kéo tay nàng đi tiếp, thì thầm: "Cứ như vậy là tốt. Đừng nói nhiều, chỉ cần mỉm cười."
Nàng gật đầu. Ở kinh thành, im lặng và mỉm cười dường như là vũ khí tốt nhất. Muội muội Vân San đi bên cạnh, đôi mắt sáng rực vì tò mò, thỉnh thoảng lại kéo nhẹ tay áo nàng, chỉ trỏ những món điểm tâm tinh xảo hay những bộ trang sức lộng lẫy. Đối với Vân San, đây là một thế giới thần tiên. Đối với Vân Tịch, nó giống một chiếc lồng son, đẹp đẽ nhưng thiếu không khí. Nàng cảm nhận được ánh mắt của phụ thân từ phía xa, ông đang đứng cùng vài vị quan khác, thỉnh thoảng lại liếc về phía này, kiểm tra xem mẹ con Lý thị có làm tròn vai trò của mình không.
Và rồi, nàng cảm thấy nó. Một sự thay đổi trong không khí. Dù dàn nhạc vẫn đang tấu lên những giai điệu du dương, dù tiếng cười nói vẫn không dứt, nhưng có một luồng áp lực vô hình vừa xuất hiện ở phía cửa chính. Nàng vô thức nhìn về hướng đó. Dù cách một khoảng xa và bị nhiều bóng người che khuất, nàng vẫn nhận ra hắn ngay lập tức. Thẩm Tư Niên.
Hắn đứng đó, cao hơn hầu hết mọi người xung quanh, vận một bộ thường phục gấm màu xanh mực thêu hoa văn chìm. Mái tóc đen được búi gọn bằng một chiếc quan ngọc, khiến cho gương mặt góc cạnh của hắn càng thêm nổi bật. Hắn đang đứng cùng vài vị công tử, tay cầm một chén rượu ngọc nhưng không hề đưa lên môi. Ánh mắt hắn lướt qua đám đông, lạnh lẽo và sắc bén, như thể đang quan sát một hiện trường vụ án chứ không phải một buổi yến tiệc. Ánh mắt đó không có sự thưởng thức, chỉ có sự phân tích.
Bất giác, vai nàng hơi căng lại.
Cùng lúc đó, Thẩm Tư Niên cũng chú ý đến sự hiện diện của Lâm Vân Tịch. Hắn không cần tìm kiếm. Nàng đứng đó, giữa một rừng gấm vóc lụa là, nhưng lại toát ra một vẻ tĩnh lặng khác biệt. Nàng không nói chuyện nhiều, chỉ mỉm cười khi cần, ánh mắt thỉnh thoảng lại nhìn xuống, dường như đang tìm kiếm một lối thoát.
Một hình ảnh chợt lóe lên trong đầu hắn. Câu nói đùa mà hắn tình cờ nghe được ở dịch quán: "Chẳng phải về kinh cũng chỉ để tìm một vị lang quân nhà quan để trèo cao sao?". Nụ cười trên môi nàng lúc này, trong mắt hắn, bỗng trở thành một lớp mặt nạ hoàn hảo. Thanh khiết, dịu dàng, nhưng bên dưới là gì?
Ngón tay thon dài của hắn vô thức gõ nhẹ lên thành chén rượu, tạo ra những âm thanh lanh canh rất khẽ, một nhịp điệu chỉ mình hắn nghe thấy. Đây là phận sự, hắn tự nhủ. Quan sát những kẻ có thể gây ra bất ổn cho trật tự kinh thành là phận sự của Hình bộ. Nàng ta, với xuất thân không rõ ràng và mục đích đáng ngờ, chính là một đối tượng như vậy. Hắn dời mắt đi, quay lại với cuộc trò chuyện về vụ án đê điều còn đang dang dở.
Nhưng số phận dường như thích trêu ngươi. Lâm đại nhân, cha của nàng, đã nhìn thấy hắn và đang tươi cười dẫn cả gia đình đi tới.
"Thẩm thị lang, đã lâu không gặp. Chúc mừng kỳ thi đình vừa rồi, quả là tuổi trẻ tài cao," Lâm đại nhân chắp tay, giọng điệu đầy ngưỡng mộ.
Thẩm Tư Niên đặt chén rượu xuống khay của một tì nữ đi ngang qua, khẽ gật đầu đáp lễ. "Lâm đại nhân khách khí rồi. Đây là chức trách." Giọng hắn trầm và đều, không một chút gợn sóng.
"Đây là nội tử của ta," Lâm đại nhân giới thiệu Lý thị, rồi chỉ sang hai cô con gái. "Và hai nữ nhi, Vân San và trưởng nữ Vân Tịch, vừa từ Giang Nam lên."
Ánh mắt của mọi người đổ dồn vào Vân Tịch. Nàng cúi người thi lễ, giọng nói trong trẻo: "Tiểu nữ ra mắt Thẩm đại nhân."
Thẩm Tư Niên chỉ nhìn nàng trong một khoảnh khắc. Một khoảnh khắc đủ để hắn thấy rõ hàng mi dài khẽ rung động và sự căng thẳng ẩn sau nụ cười xã giao. Nhưng hắn không đáp lại nụ cười đó. Hắn chỉ gật đầu một cái, một cái gật đầu gần như không thể nhận thấy, và buông một câu ngắn gọn, lạnh như băng.
"Lâm tiểu thư."
Không hơn, không kém. Giọng điệu đó, ánh mắt đó, rõ ràng là một sự xa cách có chủ đích. Vân Tịch cảm thấy trái tim mình khẽ thắt lại. Nàng ngẩng lên, bắt gặp ánh nhìn của hắn. Đôi mắt phượng hẹp dài ấy sâu không thấy đáy, nhưng nàng có thể cảm nhận được một sự ác cảm không hề che giấu. Vì sao? Ta đã làm gì sai sao? Câu hỏi vang lên trong đầu nàng, nhưng ngoài mặt, nụ cười vẫn không thay đổi.
Lâm đại nhân dường như cũng nhận ra sự lạnh nhạt, vội vàng tìm chủ đề khác để nói, nhưng không khí đã trở nên gượng gạo.
Đúng lúc đó, một tiểu thư họ Vương vội vã đi qua, không hiểu sao lại loạng choạng và cả chén rượu nho trên tay nàng ta đổ hết lên vạt váy màu xanh nhạt của Vân Tịch.
"A! Xin lỗi, xin lỗi Lâm tiểu thư! Ta không cố ý!" Vương tiểu thư luống cuống lấy khăn tay ra định lau, nhưng chỉ làm vết rượu loang ra rộng hơn.
Vân Tịch lùi lại một bước, nhẹ nhàng ngăn tay nàng ta lại. Nàng không hề tỏ ra tức giận, chỉ mỉm cười trấn an. "Không sao đâu, Vương tiểu thư. Chỉ là chút rượu thôi."
Lý thị nhíu mày, tỏ vẻ không vui. "Váy áo thế này làm sao mà tiếp khách được nữa. Vân Tịch, con theo tì nữ vào phòng bên thay đồ đi."
Đây quả là một sự giải thoát. Nàng cúi đầu xin phép rồi nhanh chóng theo một tì nữ rời khỏi sảnh chính, thoát khỏi những ánh mắt tò mò và không khí căng thẳng vừa rồi.
Thẩm Tư Niên đã chứng kiến toàn bộ sự việc. Hắn đứng yên tại chỗ, đôi môi mỏng mím lại thành một đường thẳng. Hắn thấy cách nàng xử lý tình huống, bình tĩnh, nhẫn nhịn, không một lời oán trách. Một người bình thường sẽ thấy đó là đức hạnh. Nhưng trong mắt hắn, đó lại là một sự tính toán đáng sợ. Nàng ta biết cách biến mình thành người bị hại, giành lấy sự đồng tình của mọi người một cách thầm lặng. Thật khéo léo. Hắn quay sang một thuộc hạ đứng gần đó, giọng nói còn lạnh hơn trước.
"Vụ án ở bến tàu phía Nam, tiến triển đến đâu rồi?"
Người thuộc hạ giật mình, vội vàng báo cáo. Thẩm Tư Niên đã hoàn toàn chuyển sự chú ý của mình về công vụ, như thể sự việc vừa rồi chỉ là một gợn nước nhỏ không đáng để tâm.
Trong một căn phòng tĩnh lặng ở hậu viện, Vân Tịch đang dùng khăn ẩm thấm nhẹ lên vết rượu trên váy. Mùi rượu nho ngọt gắt xộc vào mũi, lấn át cả mùi hương thanh nhã trên người nàng. Nàng không thực sự quan tâm đến chiếc váy. Nàng chỉ đang nghĩ về ánh mắt của Thẩm Tư Niên.
Sự thù địch đó quá rõ ràng, quá trực diện. Nàng cố lục lại trí nhớ, xem mình đã từng gặp hắn ở đâu, đã từng làm gì đắc tội với vị quan trẻ quyền cao chức trọng này chưa. Nhưng không có gì cả. Lần đầu tiên họ gặp nhau là trên đường vào kinh thành, nhưng chỉ là thoáng qua. Đây là lần đầu tiên chính thức nói chuyện.
Nàng thở dài, đặt chiếc khăn xuống. Mùi hương trong phòng này là mùi hoa mộc lan, dịu nhẹ hơn ngoài sảnh nhiều. Nó khiến nàng nhớ đến khu vườn nhỏ sau nhà ở Giang Nam, nơi mẫu thân nàng từng dạy nàng cách phân biệt các loại hương liệu. Ở đó, mọi thứ đều đơn giản. Mùi hương là mùi hương, con người là con người. Còn ở kinh thành này, dường như mỗi mùi hương, mỗi nụ cười, mỗi ánh mắt đều ẩn giấu một tầng ý nghĩa khác mà nàng không tài nào đọc được.
Và ánh mắt của Thẩm Tư Niên, là thứ phức tạp nhất. Nàng quyết định, từ nay về sau, tốt nhất là nên tránh hắn càng xa càng tốt. Người như vậy, địa vị như vậy, sự ác cảm không rõ nguyên do của hắn có thể là một mối nguy hiểm tiềm tàng. Nàng không muốn dính vào bất kỳ rắc rối nào. Nàng chỉ muốn một cuộc sống yên ổn.
[Bản quyền thuộc về Lumm.vn]
Bình luận
Đang tải bình luận...