Cơn Giận Của Thẩm Thị Lang
Gió sớm ở Hình bộ mang theo hơi lạnh của kim loại và mùi giấy mực cũ. Thẩm Tư Niên đang xem xét một chồng hồ sơ về việc thất thoát lương thực ở kho phía Nam, ngón tay thon dài lật từng trang giấy một cách đều đặn. Vương Khải bước vào, hạ giọng báo cáo tiến độ công việc trong ngày.
Khi hắn ta lui ra, hai nha dịch đi ngang qua hành lang, tiếng thì thầm của họ vô tình lọt vào thư phòng.
"Nghe nói chưa? Lâm gia vừa tìm được một mối hôn sự mới cho trưởng nữ của họ rồi."
"Thật sao? Nhanh vậy à? Mới hủy hôn với Thẩm gia chưa được bao lâu..."
"Là con trai của Trương chủ bộ Hộ khoa. Nghe nói là người thật thà, gia cảnh cũng ổn."
Cây bút lông sói trong tay Thẩm Tư Niên đột ngột khựng lại. Một giọt mực đen đặc nhỏ xuống, lan ra trên trang giấy Tuyên Thành trắng muốt như một vết thương.
Hắn ngồi bất động, sống lưng thẳng tắp. Không gian xung quanh dường như ngưng đọng. Vài giây sau, hắn đặt bút xuống, âm thanh va chạm giữa cán bút ngọc và nghiên mực vang lên một tiếng "cạch" khô khốc, sắc lạnh.
Không nói một lời, Thẩm Tư Niên đứng dậy, sải bước ra khỏi thư phòng. Áo choàng công phục màu xanh thẫm bay phần phật sau lưng hắn. Vẻ mặt hắn không chút biểu cảm, nhưng không khí quanh người lạnh lẽo như băng giá tháng chạp, khiến tất cả những ai gặp trên đường đều phải cúi đầu né tránh.
*
Xe ngựa của Lâm gia đang chậm rãi đi về phía tiệm thuốc Bắc ở phố Tây. Lâm Vân Tịch cần mua thêm vài vị thuốc cho phụ thân. Từ sau khi được thả, sức khỏe của ông vẫn chưa hồi phục hoàn toàn. Nàng vén nhẹ rèm cửa, nhìn đường phố huyên náo bên ngoài. Lòng nàng là một khoảng lặng trống rỗng, một sự bình thản đến kỳ lạ sau khi đã chấp nhận tất cả.
Đột nhiên, xe ngựa giật mạnh rồi dừng hẳn. Tiếng phu xe kinh hãi vang lên từ bên ngoài.
"Thẩm... Thẩm đại nhân?"
Trái tim Lâm Vân Tịch thắt lại. Nàng vén rèm lên, và nhìn thấy hắn.
Thẩm Tư Niên đứng sừng sững giữa đường, chặn đầu xe ngựa. Hắn không mặc quan phục Hình bộ, chỉ vận một bộ thường phục màu chàm sẫm, càng làm tôn lên làn da trắng và vẻ mặt lạnh lẽo tăm tối. Gió thổi tung vạt áo và những lọn tóc mai của hắn, nhưng người hắn đứng vững như một pho tượng đá không thể lay chuyển.
Ánh mắt hắn xuyên qua khoảng không, ghim chặt vào nàng. Đó không phải là ánh mắt bình tĩnh, khắc chế mà nàng từng biết. Trong đôi mắt ấy, dường như có một cơn bão đang gào thét, một ngọn lửa âm ỉ chực chờ thiêu rụi tất cả.
Không đợi nàng kịp phản ứng, hắn đã bước tới, một tay giật mạnh cánh cửa xe.
"Xuống xe." Giọng hắn khàn và thấp, mang theo một thứ quyền lực không cho phép chối từ.
Lâm Vân Tịch còn đang ngỡ ngàng, bàn tay đã bị một gọng kìm sắt nắm lấy. Hắn kéo nàng ra khỏi xe ngựa, mạnh đến mức nàng lảo đảo. Nàng chỉ kịp nghe tiếng tì nữ kinh hô một tiếng sau lưng. Hắn không để tâm đến những ánh mắt kinh ngạc của người đi đường, cứ thế lôi nàng đi xềnh xệch về phía một con hẻm nhỏ gần đó.
Con hẻm ẩm ướt, chật hẹp, kẹp giữa hai bức tường đá rêu phong. Ánh sáng mặt trời bị che khuất, chỉ còn lại những vệt nắng yếu ớt. Thẩm Tư Niên đẩy mạnh nàng vào bức tường gạch thô ráp sau lưng. Lưng nàng va vào mặt tường lạnh lẽo, một cơn đau buốt lan ra.
Hắn chống một tay lên tường ngay cạnh đầu nàng, nhốt nàng lại trong không gian chật hẹp giữa cơ thể hắn và bức tường. Mùi hương đàn hương quen thuộc trên người hắn vẫn còn đó, nhưng lần này nó bị lấn át bởi một thứ gì đó khác – một mùi hương gay gắt, lạnh lẽo như kim loại sau cơn mưa bão.
"Trương chủ bộ?" Hắn cúi sát xuống, giọng nói bị ghì nén đến cực điểm, từng chữ như được nghiến ra từ kẽ răng. "Nàng đồng ý rồi?"
Lâm Vân Tịch ngẩng đầu lên, đối diện với đôi mắt hắn. Lần đầu tiên, nàng thấy một Thẩm Tư Niên hoàn toàn xa lạ. Một Thẩm Tư Niên đã trút bỏ hết mọi lớp vỏ bọc của lễ giáo, của sự bình tĩnh, chỉ còn lại sự giận dữ nguyên thủy và trần trụi.
Nàng cố gắng giữ cho giọng mình không run rẩy. "Thẩm đại nhân, đây là chuyện riêng của Lâm gia."
"Chuyện riêng?" Hắn cười khẩy, một nụ cười không hề có ý vui vẻ. "Nhanh như vậy sao, Lâm tiểu thư? Lời hứa của ta, nàng đã vứt đi đâu rồi?"
Lời hứa. Hai chữ đó như một mũi kim đâm vào tim nàng. Cơn đau âm ỉ từ những ngày qua bỗng trỗi dậy mạnh mẽ. Nàng nhìn thẳng vào mắt hắn, sự bình lặng trong đôi mắt nàng vỡ ra, thay bằng một nỗi cay đắng không che giấu.
"Lời hứa?" Nàng hỏi lại, giọng nói trong veo mà sắc như dao. "Thẩm đại nhân nói đến lời hứa nào? Là lời hứa trong đêm, hay là bức thư hủy hôn được quản gia Thẩm phủ trịnh trọng mang đến tận cửa?"
Sự im lặng bao trùm. Câu nói của nàng như một gáo nước lạnh dội vào ngọn lửa giận của hắn. Gương mặt Thẩm Tư Niên cứng lại, cơ hàm bạnh ra. Hắn nhìn nàng, ánh mắt dao động giữa tức giận và một thứ gì đó phức tạp hơn mà nàng không thể đọc được.
"Hủy hôn là để bảo vệ nàng." Cuối cùng hắn cũng lên tiếng, nhưng lời giải thích này đến quá muộn, và nghe thật yếu ớt trong con hẻm lạnh lẽo này.
"Bảo vệ ta?" Lâm Vân Tịch lắc đầu, một nụ cười mệt mỏi nở trên môi. "Bảo vệ ta bằng cách để cả kinh thành này nhìn Lâm gia như một trò cười? Bảo vệ ta bằng cách đẩy phụ thân ta đến bước đường phải vội vàng tìm một nơi nương tựa mới cho nữ nhi của mình? Thẩm đại nhân, sự bảo vệ của ngài... tiểu nữ không gánh nổi."
Ngón tay nàng giấu trong ống tay áo siết chặt lại. Nàng không muốn tỏ ra yếu đuối, nhưng lồng ngực lại đau nhói.
Đúng lúc đó, tiếng rao của một gánh hàng rong bán bánh hấp vang lên từ đầu hẻm, ngày một gần. "Ai bánh bao nóng đây... Bánh bao nóng đây..."
Âm thanh đời thường đó như một nhát dao cắt ngang bầu không khí căng thẳng đến nghẹt thở. Cả hai chợt nhận ra họ đang ở đâu, đang làm gì. Thẩm Tư Niên khẽ lùi lại một chút, nhưng vẫn không rời đi. Sự giận dữ trong mắt hắn đã lắng xuống, nhường chỗ cho một sự mâu thuẫn đau đớn.
Hắn nhìn nàng, nhìn đôi môi mím chặt, nhìn vệt đỏ trên cổ tay nơi hắn vừa nắm chặt, nhìn sự kiên cường xen lẫn tuyệt vọng trong mắt nàng.
"Ta không cho phép." Giọng hắn đột nhiên trầm xuống, không còn gầm gét, mà là một sự khẳng định lạnh lùng, độc đoán. "Ta không cho phép nàng gả cho kẻ khác."
"Ngài lấy tư cách gì?" Lâm Vân Tịch chất vấn, cơn uất ức dâng lên. "Hôn ước đã hủy. Chúng ta không còn bất cứ quan hệ gì."
"Quan hệ?" Hắn lặp lại từ đó, như thể đang nếm thử một vị lạ. Rồi hắn cúi xuống, nhanh đến mức nàng không kịp phản ứng. Hơi thở nóng rực của hắn phả vào mặt nàng.
"Ta sẽ cho nàng biết chúng ta có quan hệ gì."
Dứt lời, hắn chiếm lấy môi nàng.
Đó không phải là nụ hôn dịu dàng trên trán trong đêm hôm đó. Đây là một nụ hôn mang tính chiếm đoạt, giận dữ và tuyệt vọng. Nó thô bạo, đòi hỏi, không cho nàng một kẽ hở để trốn chạy. Một tay hắn giữ chặt gáy nàng, tay kia siết lấy eo nàng, ép chặt nàng vào người hắn. Bức tường gạch phía sau lưng cọ vào da thịt, lạnh lẽo và thô ráp, nhưng không gì sánh được với sự hỗn loạn mà hắn đang gieo vào tâm trí nàng.
Nàng cố gắng đẩy hắn ra, nhưng sức lực của nàng chỉ như châu chấu đá xe. Nàng cảm nhận được sự run rẩy trong người hắn, một sự mất kiểm soát toàn diện. Đây không phải là Thẩm Tư Niên của Hình bộ, đây là một người đàn ông đang đứng trên bờ vực.
Khi hắn cuối cùng cũng buông nàng ra, cả hai đều thở dốc. Môi nàng sưng lên, đau rát. Nàng nhìn hắn, trong mắt là sự kinh hoàng và không thể tin nổi.
Thẩm Tư Niên nhìn chằm chằm vào đôi môi sưng đỏ của nàng, ánh mắt tối sầm lại. Dường như chính hắn cũng bị sốc bởi hành động của mình. Hắn lùi lại một bước, rồi một bước nữa.
"Nhớ cho kỹ," hắn nói, giọng khàn đặc. "Nàng là của ta."
Nói xong, hắn quay người, sải bước nhanh ra khỏi con hẻm, biến mất vào dòng người đông đúc, để lại Lâm Vân Tịch một mình đứng đó.
Nàng từ từ trượt người xuống, lưng dựa vào bức tường lạnh lẽo. Gió lùa vào con hẻm, mang theo mùi bánh bao nóng và tiếng ồn ào của phố xá, nhưng nàng không nghe thấy gì cả. Trong đầu nàng chỉ còn lại cảm giác đau rát trên môi, vết bầm đang hiện dần trên cổ tay, và câu nói cuối cùng của hắn.
"Nàng là của ta."
Một lời khẳng định bá đạo, vô lý, phát ra từ chính người đã vứt bỏ nàng. Nước mắt không thể kiểm soát mà trào ra, nóng hổi, lăn dài trên gò má lạnh cóng.
[Bản quyền thuộc về Lumm.vn]
Bình luận
Đang tải bình luận...