Một Hôn Ước Mới
Ba ngày sau khi Lâm đại nhân và Lâm thiếu gia trở về, lớp bụi bám trên những đồ vật trong phủ dường như đã được lau đi, nhưng lớp bụi vô hình trong lòng người thì vẫn còn nguyên đó. Mọi thứ đã trở lại trật tự, nhưng không còn giống như cũ nữa.
Trong thư phòng, mùi giấy cũ và mực tàu quyện vào nhau, đặc quánh. Lâm Vân Tịch đặt một lư hương nhỏ bằng đồng lên bàn trà. Nàng vừa châm một miếng gỗ Đàn Hương, làn khói mỏng manh bay lên, mang theo mùi thơm ấm áp, an định, cố gắng xua đi cái không khí ẩm đạm trong phòng.
Lâm đại nhân ngồi sau án thư, trông đã bớt tiều tụy hơn nhưng mái tóc điểm sương lại bạc đi trông thấy. Ông không đọc sách hay phê duyệt văn thư, chỉ im lặng nhìn vào một khoảng không trước mặt. Cuối cùng, ông cất giọng, thanh âm vẫn còn chút khàn đục của người vừa trải qua bạo bệnh.
"Vân Tịch, lại đây."
Lâm Vân Tịch bước đến, khẽ cúi người. "Thưa phụ thân."
Ông thở ra một hơi dài, dường như để gom đủ khí lực cho những lời sắp nói. "Chuyện của Lâm gia chúng ta, coi như đã tạm qua một cơn sóng gió. Nhưng cái giá phải trả... không hề nhỏ."
Nàng im lặng lắng nghe. Ngón tay giấu trong ống tay áo rộng khẽ co lại. Nàng biết phụ thân muốn nói gì. Ba ngày qua, không một ai trong nhà nhắc đến hai chữ "Thẩm gia", nhưng sự tồn tại của nó lơ lửng như một bóng ma. Bức thư giải trừ hôn ước nằm trong hộp trang sức của nàng, lạnh lẽo như một mảnh băng không bao giờ tan.
"Phụ thân đã suy nghĩ rất nhiều," Lâm đại nhân tiếp tục, ánh mắt ông nhìn thẳng vào con gái, một ánh mắt mệt mỏi nhưng kiên quyết. "Con năm nay đã sắp mười chín. Sau chuyện lần này, danh tiếng của con ở kinh thành... khó tránh khỏi bị người ta bàn tán."
Mỗi một lời nói ra đều như một nhát dao nhỏ, không gây chảy máu nhưng lại găm rất sâu. Lâm Vân Tịch mím nhẹ môi, cố giữ cho gương mặt không biểu lộ điều gì.
"Chúng ta không thể chờ đợi được nữa. Ta không thể để con đi vào vết xe đổ..." Giọng ông chợt nhỏ đi khi nhắc đến một nỗi đau quá khứ, một nỗi đau mà cả hai cha con đều hiểu nhưng không bao giờ nói thành lời. Vết xe đổ của mẹ nàng, một người phụ nữ tài hoa nhưng cuộc sống lại truân chuyên phiền muộn.
"Hôm qua, Trương chủ bộ có đến thăm ta," Lâm đại nhân nói, vào thẳng vấn đề. "Ông ấy có một người con trai, hơn con hai tuổi, hiện đang giữ một chức vụ nhỏ trong Lại bộ. Chàng trai đó ta đã gặp qua, tính tình điềm đạm, là người có học thức, xuất thân gia đình tuy không hiển hách nhưng gia phong nghiêm cẩn. Quan trọng nhất, họ là người biết điều."
Bàn tay Lâm Vân Tịch trong ống tay áo đã siết chặt lại. Làn khói Đàn Hương dường như cũng không thể nào len lỏi vào được cái lạnh đang lan ra từ lồng ngực nàng.
"Phụ thân, chuyện này... có phải là quá vội vàng không ạ?" Nàng cố gắng để giọng mình không run rẩy. "Gia đình ta vừa mới..."
"Chính vì vừa mới," Lâm đại nhân ngắt lời, giọng ông đanh lại, không cho phép có bất kỳ sự phản kháng nào. "Nên mới phải nhanh chóng ổn định. Lâm gia bây giờ không còn như xưa, không thể kén chọn những nhà quyền cao chức trọng. Một gia đình bình ổn, môn đăng hộ đối với hoàn cảnh hiện tại của chúng ta, mới là bến đỗ an toàn nhất cho con."
An toàn. Cái từ đó vang lên trong thư phòng, khô khốc và vô cảm. Nó giống như một chiếc lồng son, đẹp đẽ nhưng vẫn là một chiếc lồng. Nàng vừa mới thoát khỏi một cuộc giam lỏng hữu hình, giờ lại sắp bước vào một vòng cương toả khác sao?
"Trương gia không để tâm đến những lời đồn đại bên ngoài, họ chỉ nhìn vào phẩm hạnh của con. Đây là một cơ hội hiếm có, Vân Tịch. Nếu bỏ lỡ, phụ thân sợ rằng..."
Ông không nói hết câu, nhưng cái tương lai ảm đạm mà ông lo sợ đã hiện rõ trong không khí. Một nữ tử bị hủy hôn, gia đình lại vừa vướng vào vòng lao lý, cho dù được minh oan, cũng đã là một vết nhơ khó gột rửa.
"Tiểu nữ hiểu nỗi lo của phụ thân. Nhưng..." Nàng hít một hơi thật sâu, định nói thêm điều gì đó, một lời phản đối, một lời khẩn cầu, dù biết là vô vọng.
Lâm đại nhân dường như cảm nhận được sự chống đối ngầm của con gái. Cơn mệt mỏi và bất lực dồn nén bao ngày qua bỗng trỗi dậy. Ông vung tay, giọng nói có phần mất kiên nhẫn. "Không nhưng nhị gì cả! Chuyện này ta đã..."
Cánh tay ông vô tình gạt vào một chồng sách đặt ở mép bàn.
RẦM!
Một tiếng động lớn vang lên khi cả chồng sách rơi xuống sàn gỗ, những trang giấy bung ra, vương vãi.
Tiếng động đột ngột cắt ngang cuộc nói chuyện, khiến cả thư phòng chìm vào im lặng. Lâm Vân Tịch giật mình, bờ vai khẽ run lên. Nàng nhìn những cuốn sách nằm ngổn ngang trên sàn, giống như trật tự trong cuộc đời nàng vừa bị một bàn tay vô hình xô đổ.
Lâm đại nhân cũng sững người. Ông nhìn đống sách, rồi nhìn con gái. Sự gay gắt trên gương mặt ông dịu đi, thay vào đó là một vẻ mệt mỏi rã rời. Ông ngồi phịch xuống ghế.
"Xin lỗi con. Phụ thân... không kiểm soát được." Ông day day thái dương. "Vân Tịch, hãy nghe ta một lần. Ta làm tất cả cũng chỉ vì muốn tốt cho con. Thế gian này hiểm ác, lòng người khó lường. Một tấm chồng bình thường, một cuộc sống không sóng gió, đó mới là phúc phận lớn nhất của một nữ nhân."
Lâm Vân Tịch chậm rãi quỳ xuống, nhặt từng cuốn sách lên. Những trang giấy lạnh lẽo lướt qua đầu ngón tay nàng. Lời hứa trong đêm của người đó, sự ấm áp từ vầng trán của người đó, và cả sự lạnh lùng khi người đó đứng ở cổng Lâm phủ, tất cả chồng chéo lên nhau. Hắn đã giữ lời, nhưng cũng chính hắn đã đẩy nàng ra xa. Nàng nên tin vào điều gì? Một lời hứa bí mật trong bóng tối, hay một bức thư hủy hôn rõ ràng dưới ánh sáng ban ngày?
Nàng xếp lại chồng sách, đặt nó ngay ngắn trở lại bàn. Mọi thứ lại về đúng vị trí của nó, như thể chưa từng có gì xảy ra.
Nàng đứng dậy, đối mặt với phụ thân, ánh mắt bình lặng đến lạ thường. Khói Đàn Hương vẫn đang lượn lờ, mùi hương an định đó giờ đây dường như chỉ còn là một sự chế giễu.
"Phụ thân," nàng cất tiếng, giọng nói đều đều, không một chút gợn sóng. "Nếu đây là quyết định của người, tiểu nữ... xin tuân theo."
Không có nước mắt, không có van xin. Chỉ có một sự chấp nhận thầm lặng, một sự kiên định ẩn sau vẻ ngoài mềm mỏng.
Lâm đại nhân nhìn con gái, trong lòng vừa nhẹ nhõm lại vừa có chút đau lòng. Ông biết con gái mình không hoàn toàn cam tâm, nhưng trong hoàn cảnh này, đây là điều duy nhất ông có thể làm để bảo vệ nàng.
"Tốt. Vậy cuối tuần này, ta sẽ mời Trương phu nhân và Trương công tử đến dùng trà. Con cũng chuẩn bị một chút."
Lâm Vân Tịch cúi đầu, một cái cúi đầu thật sâu. "Vâng, thưa phụ thân."
Nàng lẳng lặng lui ra khỏi thư phòng, đóng cửa lại sau lưng. Khoảnh khắc cánh cửa khép lại, ngăn cách nàng với thế giới của phụ thân, nàng mới cho phép mình tựa lưng vào vách gỗ lạnh lẽo. Nàng đưa tay lên ngực, nơi trái tim đang đập những nhịp nặng nề, vô cảm.
Một hôn ước mới. Nhanh chóng và thực tế. Nó giống như một tấm ván được ném xuống cho người sắp chết đuối, nhưng tấm ván đó lại đưa nàng đến một hòn đảo xa lạ, nơi nàng sẽ phải sống phần đời còn lại.
Nàng nhắm mắt lại. Trong bóng tối, hình ảnh duy nhất hiện lên không phải là vị Trương công tử xa lạ, mà là đôi mắt sâu thẳm của Thẩm Tư Niên vào cái đêm hắn đứng trong phòng nàng, và câu nói của hắn vang vọng.
"Dù xảy ra chuyện gì, ta cũng sẽ không bỏ mặc nàng."
Một lời nói dối, nàng tự nhủ. Một lời nói dối ngọt ngào nhất, cũng là tàn nhẫn nhất.
[Bản quyền thuộc về Lumm.vn]
Bình luận
Đang tải bình luận...