Sự Thật Phơi Bày
Công đường Hình bộ tĩnh lặng như tờ, chỉ có tiếng gió lùa qua mái ngói và tiếng lật giấy sột soạt khô khốc của vị chủ thẩm. Ánh sáng ban ngày xuyên qua cửa chính, rọi xuống sàn đá lạnh một vệt dài, bụi bay lơ lửng trong không khí. Quan viên hai bên ngồi ngay ngắn, không một tiếng ho, ánh mắt đều đổ dồn vào ba thân ảnh đang quỳ giữa công đường.
Lâm đại nhân và Lâm thiếu gia quỳ bên trái, y phục đã sờn cũ, gương mặt hốc hác sau nhiều ngày bị giam giữ, nhưng lưng vẫn cố gắng giữ thẳng. Bên phải là Tôn Ký, thư lại của Thủy vận ty, cả người run rẩy, đầu cúi rạp xuống đất không dám ngẩng lên. Đứng đối diện họ, bên cạnh bàn án của quan thẩm vấn, là Thẩm Tư Niên.
Hắn vận bộ quan phục màu xanh sẫm của Hình bộ, đai lưng ngọc thạch lạnh lẽo, khuôn mặt không một gợn cảm xúc. Hắn đứng đó, cao và thẳng như một cây tùng trên vách núi, ánh mắt chỉ tập trung vào những cuộn hồ sơ trên bàn.
“Thẩm Thị lang,” giọng Thượng thư Hình bộ vang lên, phá vỡ sự im lặng. “Ngươi đã có đủ chứng cứ để lật lại vụ án tham ô Thủy vận ty?”
Thẩm Tư Niên khẽ cúi đầu, giọng nói bình ổn, rành mạch. “Bẩm Thượng thư đại nhân, chứng cứ đã đầy đủ.”
Hắn không nhìn Tôn Trạch, Hộ bộ Thị lang, đang ngồi ở ghế dành cho quan viên dự thẩm. Sắc mặt Tôn Trạch có chút tái nhợt, nhưng vẫn cố giữ vẻ trấn tĩnh.
Thẩm Tư Niên ra hiệu, một nha dịch lập tức mang hai chồng sổ sách đặt lên bàn. “Bẩm đại nhân, đây là hai bản sao kê ngân khoản của Thủy vận ty trong ba năm qua. Một bản do Hộ bộ trình lên, và một bản do ty chức bí mật cho người sao lục từ sổ gốc tại Hàng Châu trước khi nó bị ‘thất lạc’.”
Hắn cầm lên hai cuộn sổ, đặt cạnh nhau. “Bề ngoài giống nhau, nhưng giấy của bản sao lục từ Hàng Châu là giấy Trúc Chỉ đặc trưng, mực cũng là loại Mặc Thạch của địa phương. Còn bản của Hộ bộ, giấy tuy cố làm cũ nhưng là giấy Tuyên Thành, mực cũng là mực thông dụng ở kinh thành. Chỉ cần mời chuyên gia giám định sẽ rõ.”
Một vị quan phụ trách giám định lập tức tiến lên, xem xét cẩn thận rồi bẩm báo: “Bẩm đại nhân, Thẩm Thị lang nói không sai. Hai loại giấy và mực hoàn toàn khác nhau.”
Không khí trong công đường bắt đầu thay đổi. Vài ánh mắt liếc về phía Tôn Trạch.
Thẩm Tư Niên tiếp tục, giọng vẫn đều đều như đang đọc một văn bản không liên quan đến mình. “Trong bản sao lục từ Hàng Châu, các khoản chi cho việc tu sửa đê điều và nạo vét kênh rạch đều khớp với thực tế. Nhưng trong bản do Hộ bộ trình lên, những khoản này đã bị giảm đi ba phần, ba phần còn lại được ngụy tạo thành các khoản chi cho vật tư không có thật, chứng từ đều do thư lại Tôn Ký đây ký nhận.”
Hắn liếc mắt về phía Tôn Ký đang run như cầy sấy. “Tôn Ký, ngươi có nhận ra bút tích của mình không?”
Tôn Ký giật nảy mình, dập đầu lia lịa. “Tiểu nhân… tiểu nhân…”
“Nói!” Giọng Thượng thư Hình bộ đanh lại.
Tôn Ký hoảng loạn, lắp bắp khai ra toàn bộ. Gã thừa nhận chính mình đã nghe lệnh Tôn Trạch làm giả sổ sách, tạo chứng cứ giả để vu oan cho Lâm đại nhân, người luôn không đồng tình với các khoản chi mờ ám của Tôn Trạch ở Hộ bộ. Mỗi một lời của Tôn Ký như một nhát búa đóng xuống, dập tắt mọi hy vọng của Tôn Trạch.
“Nói láo!” Tôn Trạch đột ngột đứng bật dậy, chỉ tay vào Tôn Ký. “Ngươi bị hắn mua chuộc! Thẩm Tư Niên, ngươi vì tư thù mà hãm hại đồng liêu! Ai cũng biết Thẩm gia và Lâm gia từng có hôn ước!”
Lời buộc tội của Tôn Trạch khiến cả công đường xôn xao.
Thẩm Tư Niên không hề nao núng. Hắn chỉ lạnh lùng nhìn Tôn Trạch. “Hôn ước đã giải trừ. Bản quan phụng mệnh tra án, chỉ tin vào chứng cứ. Tôn đại nhân nói ta mua chuộc Tôn Ký, vậy xin hỏi ngài giải thích thế nào về số ngân phiếu một vạn lượng từ một tiền trang ở phía Tây thành vừa được chuyển vào tài khoản của ngoại thích nhà ngài ba tháng trước? Trùng hợp thay, đó cũng là thời điểm Tôn Ký bắt đầu làm giả sổ sách.”
Một nha dịch khác trình lên một tập ngân phiếu sao lục.
Mặt Tôn Trạch trắng bệch như giấy. Hắn lảo đảo, ngồi phịch xuống ghế, không nói được lời nào nữa. Mọi đường lui đều đã bị chặn đứng.
Giữa sự im lặng căng thẳng đó, một tiếng ho khan khẽ vang lên. Lâm đại nhân gầy rộc đang cố nén cơn ho, bờ vai run lên. Thẩm Tư Niên thoáng liếc qua, ánh mắt chỉ dừng lại trong một khắc ngắn ngủi rồi lập tức quay đi, như thể chưa từng nhìn thấy.
Vụ án đã ngã ngũ. Thượng thư Hình bộ đập mạnh thẻ lệnh xuống bàn.
“Người đâu! Tước bỏ quan phục của Tôn Trạch, tạm giam vào đại lao Hình bộ, chờ thánh thượng định đoạt! Tôn Ký tội đồng lõa, làm chứng có công, giảm nhẹ hình phạt, lưu đày ba ngàn dặm. Lâm Khiêm, Lâm An Viễn, trong sạch được chứng minh, lập tức thả người!”
“Đại nhân anh minh!” Lâm đại nhân và con trai dập đầu tạ ơn, giọng nói khản đặc vì xúc động.
Khi họ được nha dịch đỡ dậy, vị Thượng thư lại nói thêm một câu. “Tuy nhiên, Lâm Khiêm với tư cách là quan giám sát, để cấp dưới làm xằng bậy mà không hay biết, là thiếu sót trong quản lý. Nay giáng hai bậc, điều về Lễ bộ. Coi như một lời răn đe. Bãi đường.”
Lâm đại nhân sững người một lúc, rồi cúi đầu chấp nhận. “Tạ ơn đại nhân.”
Ông hiểu, đây là cái giá nhỏ nhất phải trả. Trong chốn quan trường này, được minh oan đã là một ân huệ, giữ lại được mạng sống và không bị lưu đày đã là may mắn ngàn vàng.
Thẩm Tư Niên thu dọn hồ sơ, không nhìn ai, lặng lẽ xoay người rời khỏi công đường. Hắn đi qua cha con Lâm gia mà không dừng lại, như thể họ chỉ là những người xa lạ trong một vụ án hắn vừa kết thúc.
***
Tại Lâm phủ, không khí nặng như chì.
Trong căn phòng nhỏ của Lâm Vân Tịch, một lư hương bằng đồng đang tỏa ra làn khói trắng mỏng manh. Nàng đang tự tay điều chế Tĩnh Tâm Hương. Mùi gỗ đàn hương dìu dịu hòa cùng một chút thanh mát của bạc hà và vị ngọt sâu của bách hợp, có tác dụng an thần, xua đi những ý nghĩ hỗn loạn.
Nàng ngồi thẳng lưng bên chiếc kỷ nhỏ, động tác chậm rãi, khoan thai. Mỗi lần dùng chiếc thìa bạc nhỏ xúc một loại hương liệu, mỗi lần dùng chày ngọc nghiền mịn chúng trong chiếc bát sứ, nàng đều tập trung toàn bộ tâm trí. Nàng không cho phép mình nghĩ đến phiên thẩm ở công đường, không cho phép mình tưởng tượng ra những kết quả tồi tệ nhất.
Nhưng đôi bàn tay vẫn hơi lạnh.
Nàng đã ngồi như vậy từ sáng sớm, khi thông tin được đưa đến, kế mẫu lo lắng đi qua đi lại ngoài sân, thỉnh thoảng lại nhìn vào phòng qua khung cửa sổ, nhưng không dám làm phiền nàng.
Bên ngoài, trời đã ngả về chiều. Ánh nắng không còn gay gắt, chỉ còn lại những vệt vàng nhạt trên sân.
Bỗng, có tiếng xôn xao từ ngoài cổng vọng vào, rồi tiếng cửa lớn kẽo kẹt mở ra.
Lâm Vân Tịch khựng lại. Chiếc thìa bạc trên tay nàng run nhẹ. Nàng đặt nó xuống, hít một hơi thật sâu mùi Tĩnh Tâm Hương, rồi từ từ đứng dậy.
Nàng bước ra khỏi phòng, thấy kế mẫu và các nha hoàn, gia nhân đều đang đổ dồn ra sân trước, vẻ mặt vừa hy vọng vừa sợ hãi.
Hai bóng người gầy gò, quen thuộc bước qua cổng.
Là phụ thân và đệ đệ nàng.
Y phục của họ đã nhàu nát, tóc tai có phần rối bù, gương mặt xanh xao, nhưng họ đã trở về. Họ đã tự mình bước về, không bị xiềng xích, không bị áp giải.
“Lão gia! Con trai!” Kế mẫu bật khóc, vội chạy tới.
Đệ đệ nàng, vừa nhìn thấy người nhà đã không kìm được, lao tới ôm chầm Kế mẫu. “Chúng ta được về rồi! Phụ thân và ta được minh oan rồi!”
“Vào nhà thôi,” Lâm đại nhân nói, giọng vẫn còn khàn. “Mọi chuyện qua cả rồi.”
Phải, mọi chuyện đã qua. Nhưng cái giá phải trả thì vẫn còn đó. Nàng biết, sau cơn sóng gió này, Lâm gia đã không còn như trước.
***
Khi hoàng hôn buông xuống, phủ Hình bộ đã vãn người.
Thẩm Tư Niên vẫn ngồi trong thư phòng, ánh đèn dầu leo lét soi tỏ chồng hồ sơ cao ngất trên bàn. Hắn vừa xem xong một vụ án khác, một vụ tranh chấp đất đai ở ngoại thành. Hắn làm việc như thể cơ thể không biết mệt mỏi, dùng công vụ để lấp đầy mọi khoảng trống.
Vương Khải bước vào, đặt lên bàn một chén trà nóng. “Đại nhân, trời tối rồi. Người nên nghỉ ngơi thôi. Hôm nay…”
Hắn ngập ngừng. “Chúc mừng đại nhân đã phá được trọng án.”
Thẩm Tư Niên không ngẩng đầu lên, chỉ ừ một tiếng trong cổ họng. Hắn lật sang một trang hồ sơ khác. “Còn nhiều việc phải làm.”
Vương Khải nhìn cấp trên của mình, trong lòng có chút khó hiểu. Rõ ràng đã thắng một trận lớn, cứu được người vô tội, vạch mặt kẻ gian, nhưng trên mặt Thẩm Tư Niên không có lấy một nét vui mừng. Chỉ có sự mệt mỏi ẩn sâu dưới vẻ ngoài lạnh lùng.
“Đại nhân,” Vương Khải dè dặt nói. “Thuộc hạ nghe nói Lâm đại nhân… đã trở về phủ rồi.”
Bút lông trong tay Thẩm Tư Niên khựng lại một tích tắc, một giọt mực nhỏ xuống trang giấy, loang ra. Hắn không nói gì, chỉ cầm một tờ giấy thấm khác, cẩn thận thấm khô vết mực.
“Việc của Lễ bộ, không thuộc phạm vi quản hạt của Hình bộ nữa,” hắn nói, giọng bình thản. “Vụ án đã kết thúc.”
Hắn nói như thể đang đóng lại một tập hồ sơ, niêm phong và cất vào kho lưu trữ, không bao giờ cần mở ra lại. Vương Khải biết mình không nên nói thêm, lặng lẽ lui ra ngoài.
Trong thư phòng rộng lớn chỉ còn lại một mình Thẩm Tư Niên. Hắn đặt bút xuống, ngón tay vô thức gõ nhẹ lên mặt bàn. Hắn nhìn ra ngoài cửa sổ, nơi màn đêm đã đặc quánh. Hướng đó, là Lâm phủ.
Vụ án đã kết thúc. Hắn đã giữ lời hứa.
Nhưng bức thư giải trừ hôn ước kia vẫn như một cái gai vô hình, nằm đâu đó giữa hai người họ. Hắn nhắm mắt lại. Hình ảnh cuối cùng hắn thấy ở công đường không phải là bộ mặt thất thần của Tôn Trạch, mà là bờ vai gầy đang run lên vì ho của Lâm đại nhân.
Công lý đã được thực thi. Đó là tất cả những gì cần phải có. Hắn tự nhủ như vậy, rồi lại cầm bút lên, ép mình tập trung vào những dòng chữ trên trang giấy trước mặt.
[Bản quyền thuộc về Lumm.vn]
Bình luận
Đang tải bình luận...