Lật Lại Vụ Án
Hai đầu gối Thẩm Tư Niên tì xuống tấm nệm gấm dày, lưng thẳng tuyệt đối, hai tay dâng bản mật tấu được bọc trong lụa vàng lên quá đỉnh đầu. Hắn đã quỳ ở đây được gần nửa canh giờ, bất động như một pho tượng đá. Trong Ngự thư phòng, không gian tĩnh lặng đến độ có thể nghe thấy tiếng than trong lư đồng tí tách và tiếng giấy sột soạt khi hoàng đế lật xem tấu chương. Mùi mực son và gỗ đàn hương đặc trưng của nơi quyền lực tối cao thấm vào từng thớ vải trên quan phục của hắn, đậm đặc và uy nghiêm.
Đây là một canh bạc. Hắn biết rõ điều đó. Tờ mật tấu trong tay hắn không chỉ là chứng cứ, mà còn là thanh đao đặt lên cổ Hộ bộ Thị lang Tôn Trạch, và cũng là đặt lên chính sự nghiệp của hắn.
Cuối cùng, tiếng giấy sột soạt ngừng lại. Hoàng đế đặt tập tấu chương vừa xem xong xuống long án, giọng nói trầm ổn vang lên, phá vỡ sự im lặng ngột ngạt.
"Đứng lên đi, Tư Niên."
"Tạ bệ hạ." Thẩm Tư Niên dập đầu một cái rồi từ từ đứng dậy, nhưng vẫn giữ tư thế cúi đầu, hai tay dâng tấu.
Hoàng đế không nhìn hắn ngay, ánh mắt ngài lướt qua những giá sách cao ngất chứa đầy kinh sử, rồi dừng lại trên khuôn mặt người cháu trai. So với lần gặp trước, nó gầy đi trông thấy, quầng thâm dưới mắt không thể che giấu, nhưng đôi mắt lại sáng một cách kỳ lạ, như hai mũi dao vừa được mài sắc.
"Trẫm nghe nói Thẩm gia vừa giải trừ hôn ước với trưởng nữ Lâm gia."
Giọng hoàng đế vẫn đều đều, không bộc lộ cảm xúc, nhưng mỗi chữ lại như một hòn đá ném vào mặt hồ tĩnh lặng. Thẩm Tư Niên cảm nhận được một luồng khí lạnh chạy dọc sống lưng. Hắn biết, hoàng đế không chỉ là thiên tử, mà còn là cữu cữu của hắn. Không gì có thể qua mắt được ngài.
"Bẩm bệ hạ, đó là quyết định của phụ thân và mẫu thân." Hắn đáp, giọng không hề dao động. "Thần không có ý kiến."
Một câu trả lời hoàn hảo, đúng mực và xa cách. Hoàng đế khẽ gật đầu, ánh mắt sâu thẳm khó dò.
"Vậy sao? Thế bản mật tấu trong tay khanh, là vì chuyện công, hay chuyện tư?"
Thẩm Tư Niên ngẩng đầu lên, đối diện trực tiếp với ánh mắt của bậc đế vương.
"Bẩm bệ hạ, pháp luật quốc gia không có chuyện công tư. Vụ án tham ô của Lâm gia có nhiều điểm bất thường, chứng cứ mâu thuẫn. Với tư cách là Hình bộ Thị lang, thần không thể khoanh tay đứng nhìn, để kẻ gian nhởn nhơ ngoài vòng pháp luật, còn người vô tội phải chịu oan khuất."
Hắn bước lên một bước, đặt bản mật tấu lên long án.
"Trong đây là lời khai của Tôn Ký, thư lại của Thủy vận ty, kẻ đã trực tiếp làm giả sổ sách. Hắn đã thú nhận Hộ bộ Thị lang Tôn Trạch là kẻ chủ mưu đứng sau, dùng bạc mua chuộc, ép hắn tạo ra chứng cứ giả để hãm hại Lâm đại nhân. Thần cũng đã cho người về Hàng Châu sao lục lại bản sổ gốc lưu tại kho, đối chiếu nét chữ và con dấu, tất cả đều trùng khớp với lời khai."
Hoàng đế không vội mở ra xem. Ngài chỉ nhìn chằm chằm vào phong bì lụa vàng, ngón tay thon dài gõ nhẹ lên mặt gỗ đàn hương của chiếc bàn.
"Tôn Trạch là quan nhị phẩm, đã theo trẫm nhiều năm. Lâm Khiêm chỉ là một viên quan tam phẩm mới từ Giang Nam lên. Khanh muốn trẫm tin vào lời khai của một thư lại quèn mà lật lại một vụ án đã có kết luận ban đầu, gây chấn động triều đình sao?"
"Thần không dám yêu cầu bệ hạ tin tưởng bất cứ ai. Thần chỉ xin bệ hạ tin vào chứng cứ." Thẩm Tư Niên nói, giọng đanh lại. "Sổ sách không biết nói dối. Con dấu không biết nói dối. Lời khai của tuần kiểm bến tàu, lời khai của các thương nhân có thuyền cập bến trong khoảng thời gian đó, tất cả đều chỉ ra rằng cuốn sổ mà Tôn Trạch trình lên là giả mạo. Thần xin bệ hạ cho phép tái thẩm vụ án, công khai đối chất, để trả lại sự trong sạch cho người vô tội và trừng trị kẻ phạm tội theo đúng quốc pháp."
Sự căng thẳng trong không khí gần như có thể sờ thấy được. Đúng lúc này, một lão thái giám bưng trà tiến vào, có lẽ vì quá căng thẳng mà bước chân hơi loạng choạng.
Một tiếng "choang" chói tai vang lên. Chiếc chén sứ men ngọc rơi xuống sàn đá, vỡ tan tành. Nước trà nóng văng tung tóe. Lão thái giám mặt cắt không còn một giọt máu, lập tức quỳ rạp xuống đất, run rẩy dập đầu.
"Lão nô đáng chết! Lão nô đáng chết! Xin bệ hạ tha tội!"
Thẩm Tư Niên giật mình, nhưng vẫn đứng yên không nhúc nhích. Hắn chỉ thấy hoàng đế khẽ phất tay, không hề nhìn lão thái giám một cái.
"Lui ra."
Giọng nói vẫn bình thản, nhưng ẩn chứa một thứ quyền uy không thể chống lại. Lão thái giám như được đại xá, vội vàng dập đầu lia lịa rồi gần như bò lết ra ngoài, một tiểu thái giám khác vội vào thu dọn mảnh vỡ. Suốt quá trình đó, ánh mắt hoàng đế không rời khỏi Thẩm Tư Niên. Sự cố nhỏ vừa rồi như một phép thử, và hắn đã vượt qua.
"Khanh biết hậu quả nếu những gì khanh nói là sai chứ?" Hoàng đế hỏi.
"Thần nguyện dùng tính mạng và toàn bộ tiền đồ của mình để đảm bảo." Thẩm Tư Niên đáp không một chút do dự. "Nếu có nửa lời gian dối, thần xin chịu tội khi quân, tru di cửu tộc."
Những lời này nói ra, nặng như ngàn cân. Không chỉ là tính mạng của hắn, mà là cả vận mệnh của Thẩm gia. Hắn đang đặt cược tất cả.
Hoàng đế im lặng rất lâu. Ngài cầm bản mật tấu lên, chậm rãi tháo dải lụa. Ngài đọc rất kỹ, từng chữ, từng dòng. Ánh mắt lướt qua những trang giấy, sắc bén như diều hâu. Ngự thư phòng lại một lần nữa chìm vào im lặng, chỉ còn tiếng lật giấy khe khẽ.
Thẩm Tư Niên đứng chờ, trái tim vốn luôn bình ổn của hắn lúc này cũng đập nhanh hơn vài phần. Hắn đã làm tất cả những gì có thể. Hắn đã tra soát từng chi tiết, thẩm vấn từng nhân chứng, đối chiếu từng con số. Hắn tin vào kết quả điều tra của mình. Nhưng quyền quyết định cuối cùng vẫn nằm trong tay người đang ngồi trên ngai vàng.
Sau một khoảng thời gian dài như vô tận, hoàng đế đặt bản mật tấu xuống. Ngài không nói gì, chỉ cầm lấy cây bút lông sói, chấm vào nghiên mực son đỏ thắm.
Một chữ "Chuẩn" được viết lên một tờ giấy trắng. Nét bút mạnh mẽ, dứt khoát.
Sau đó, ngài cầm lấy ngọc tỷ, đóng một dấu ấn đỏ chói lên trên.
"Trẫm cho phép khanh toàn quyền tái thẩm vụ án này. Từ giờ phút này, Hình bộ của khanh có thể trực tiếp bắt giữ các nghi phạm liên quan để thẩm vấn, không cần thông qua Đại Lý Tự. Kể cả Tôn Trạch."
Hoàng đế đẩy thánh chỉ về phía Thẩm Tư Niên.
"Làm cho tốt vào. Đừng để trẫm thất vọng."
Thẩm Tư Niên quỳ xuống lần nữa, hai tay trịnh trọng đón nhận thánh chỉ. Tờ giấy mỏng manh nhưng nặng trĩu quyền lực, và cả trách nhiệm.
"Thần lĩnh chỉ! Tạ bệ hạ ân điển!"
Hắn dập đầu ba cái, mỗi cái đều vô cùng thành kính và mạnh mẽ. Khi ngẩng lên, trong mắt hắn không còn sự căng thẳng, chỉ còn lại sự tập trung cao độ của một con mãnh thú đã xác định được con mồi.
Hắn cầm thánh chỉ, cẩn thận cuộn lại, rồi lui ra khỏi Ngự thư phòng. Khi cánh cửa nặng nề khép lại sau lưng, một luồng gió lạnh từ hành lang ùa tới, làm hắn tỉnh táo. Hắn đứng trong bóng tối của cung điện, siết chặt cuộn thánh chỉ trong tay. Cuối cùng, bước đầu tiên cũng đã hoàn thành.
Con đường phía trước vẫn còn đầy chông gai, đối thủ là một thế lực không nhỏ trong triều. Nhưng giờ đây, hắn đã có thanh bảo kiếm sắc bén nhất trong tay.
Thẩm Tư Niên nhìn về phía xa, nơi những mái ngói cong cong của Tử Cấm Thành chìm trong ánh hoàng hôn màu đỏ sẫm. Hắn nghĩ về Lâm Vân Tịch, nghĩ về lời hứa trong đêm đó. Rồi hắn nghĩ đến vụ án, đến những mắt xích cần tháo gỡ, những kẻ thủ ác cần bị vạch trần. Chắc chắn, đó là những gì hắn tự nhủ với chính mình.
[Bản quyền thuộc về Lumm.vn]
Bình luận
Đang tải bình luận...