Ánh Sáng Cuối Đường Hầm
Hai tuần sau khi lá thư hủy hôn được gửi đi, kinh thành vẫn chìm trong mưa phùn ẩm ướt của cuối xuân. Trong một góc khuất của quán trà trên phố Tây, Thẩm Tư Niên, trong bộ y phục của một thương nhân buôn vải, lặng lẽ nhấp một ngụm trà đã nguội. Hơi nước từ chén trà bốc lên mờ nhạt rồi tan vào không khí lạnh lẽo, tựa như những hy vọng mong manh.
Đôi mắt hắn không rời khỏi một người đàn ông trung niên đang ngồi cách đó ba bàn. Gã mặc áo vải thô, tướng mạo tầm thường, nhưng đôi bàn tay cứ liên tục vặn vào nhau, thỉnh thoảng lại đưa mắt nhìn ra cửa như chờ đợi ai. Tên gã là Tôn Ký, một thư lại quèn của Thủy vận ty, kẻ đã sao chép lại cuốn sổ đăng ký tàu thuyền của cảng Hàng Châu để trình lên Hình bộ.
Gã này là mắt xích yếu nhất. Một thư lại nhỏ nhoi, nếu không có lợi ích to lớn, sẽ không đời nào dám mạo hiểm làm giả chứng cứ trong một vụ án động trời liên quan đến Thượng thư Lục bộ.
Tiếng mưa gõ trên mái hiên ngày một nặng hạt. Tôn Ký rõ ràng đã mất kiên nhẫn. Gã ném vài đồng tiền lên bàn rồi vội vã đội nón lá bước ra ngoài. Thẩm Tư Niên đặt chén trà xuống, ném một nén bạc nhỏ rồi đứng dậy, hòa vào dòng người đông đúc. Vương Khải và hai bộ khoái thân tín, cũng trong trang phục thường dân, lập tức bám theo từ hai hướng khác nhau, giữ một khoảng cách vừa đủ.
Bọn họ đã theo dõi Tôn Ký suốt mười ngày. Gã không có biểu hiện gì khác thường, chỉ sống một cuộc sống tằn tiện, đúng với mức bổng lộc của một thư lại. Nhưng Thẩm Tư Niên biết, con cá càng giãy giụa trong im lặng, thì cái lưới vây quanh nó càng chắc. Sự kiên nhẫn của kẻ đi săn luôn là vũ khí sắc bén nhất.
Tôn Ký không về nhà. Gã rẽ vào một con hẻm nhỏ và sâu, nơi những mái hiên san sát nhau che khuất cả bầu trời. Nước mưa chảy thành dòng dưới chân, bẩn thỉu và lạnh lẽo. Thẩm Tư Niên ra hiệu, cả nhóm lập tức tản ra, chặn các lối thoát. Hắn và Vương Khải nhẹ nhàng áp sát.
Trong góc tối cuối con hẻm, Tôn Ký đang nói chuyện với một người đàn ông khác, kẻ vận y phục của một quản sự nhà giàu.
"Số bạc đó không đủ! Các người nói chỉ là việc nhỏ, nhưng bây giờ Thẩm đại nhân của Hình bộ cứ như chó điên, lật lại từng tấc đất. Ta nghe nói hắn đã cho người về tận Hàng Châu!" Giọng Tôn Ký run rẩy, xen lẫn sợ hãi và tham lam.
Gã quản sự cười khẩy: "Ngươi nhận bạc rồi thì ngậm miệng lại. Làm tốt việc của mình đi. Thẩm đại nhân có ba đầu sáu tay cũng không tìm ra được gì đâu. Cuốn sổ gốc đã bị thiêu hủy rồi."
"Nhưng..."
"Không nhưng nhị gì hết. Cầm lấy, đây là phần cuối cùng. Từ nay về sau, chúng ta không quen biết." Gã quản sự dúi một túi tiền nặng trịch vào tay Tôn Ký rồi quay người định rời đi.
Đó là lúc Thẩm Tư Niên bước ra từ bóng tối.
Vẻ mặt hắn lạnh như băng, không một chút biểu cảm. Ánh sáng yếu ớt từ đầu hẻm hắt lên một bên mặt, khiến đôi mắt hắn càng thêm sâu thẳm. "Xem ra hai vị có chuyện cần nói với Hình bộ chúng ta rồi."
Gã quản sự biến sắc, lập tức rút đoản đao giấu trong tay áo. Nhưng gã chưa kịp hành động, Vương Khải đã từ phía sau lao tới, một đòn tay dứt khoát đánh vào gáy khiến gã lịm đi. Tôn Ký thì mềm nhũn, túi tiền rơi xuống vũng nước bẩn, kêu một tiếng "bõm" não nề. Gã quỳ sụp xuống, dập đầu lia lịa.
"Đại nhân tha mạng! Đại nhân tha mạng! Tiểu nhân bị ép buộc! Tiểu nhân bị ép buộc!"
Thẩm Tư Niên không nhìn gã, chỉ ra lệnh cho thuộc hạ: "Đưa cả hai về mật thất. Nhớ bịt miệng chúng lại."
***
Trong mật thất ẩm thấp dưới lòng đất của một căn nhà hoang ở ngoại thành, chỉ có một ngọn đèn dầu leo lét. Tôn Ký bị trói vào ghế, run rẩy như cầy sấy. Gã quản sự vẫn còn bất tỉnh ở góc phòng.
Thẩm Tư Niên ngồi đối diện, trên một chiếc bàn gỗ cũ kỹ là hai cuốn sổ. Một cuốn là bản sao Tôn Ký đã trình lên Hình bộ, cuốn còn lại là bản sao Thẩm Tư Niên cho người về Hàng Châu sao lục lại từ sổ gốc lưu tại kho của Thủy vận ty.
Hắn không tra khảo, không dọa nạt. Hắn chỉ lật từng trang sổ, giọng nói đều đều không chút cảm xúc.
"Ngày mười sáu tháng Chạp, tàu Thuận Phong rời cảng Hàng Châu. Đây là những gì ngươi khai, và cũng là những gì được ghi trong cuốn sổ này." Hắn chỉ vào bản sao của Hình bộ. "Nhưng trong sổ gốc ở Hàng Châu, trang ghi chép về ngày mười sáu tháng Chạp lại có một phụ chú viết tay của tuần kiểm bến tàu, ghi rằng tàu Thuận Phong gặp bão, phải đến rạng sáng ngày mười bảy mới có thể khởi hành."
Tôn Ký nuốt nước bọt, mồ hôi túa ra ướt đẫm lưng áo.
"Bản quan đã cho người tìm gặp viên tuần kiểm đó. Ông ta đã về hưu, nhưng vẫn còn nhớ rất rõ chuyện này. Ông ta nói, vì đây là tàu chở lương thực quan trọng, ông ta đã đặc biệt ghi chú lại để phòng khi có sai sót." Thẩm Tư Niên ngẩng đầu, ánh mắt sắc như dao xuyên thẳng vào Tôn Ký. "Khi ngươi sao chép lại sổ sách, ngươi đã cố tình bỏ qua phụ chú đó, và còn làm giả chữ ký của viên tuần kiểm vào bản báo cáo cuối ngày. Nét chữ của ngươi, dù đã cố bắt chước, nhưng khi đặt bút xuống vẫn nặng hơn người thuận tay trái. Viên tuần kiểm kia, lại là một người thuận tay trái."
Từng lời nói của Thẩm Tư Niên như từng nhát búa nện vào tâm trí Tôn Ký. Gã không ngờ hắn lại điều tra kỹ đến từng chi tiết nhỏ nhặt như vậy.
"Ngươi nghĩ thiêu hủy sổ gốc là xong sao? Ngươi có biết không, mọi sổ sách quan trọng của Thủy vận ty đều có một bản sao lưu tại kho lưu trữ của Hộ bộ không?" Thẩm Tư Niên đẩy cuốn sổ thứ hai về phía Tôn Ký. "Bản quan đã tìm thấy nó. Trong này, phụ chú của viên tuần kiểm vẫn còn nguyên vẹn."
Tôn Ký nhìn cuốn sổ, mặt trắng bệch như giấy. Gã biết mình đã hết đường chối cãi.
"Nói đi," giọng Thẩm Tư Niên vẫn lạnh như cũ. "Ai đã sai khiến ngươi? Là gã quản sự kia?"
Tôn Ký lắc đầu nguầy nguậy. "Không... không phải hắn. Hắn chỉ là người đưa tiền."
"Vậy thì là ai?"
"Là... là quản gia của phủ Hộ bộ Thị lang Tôn đại nhân." Tôn Ký lí nhí, giọng gần như không nghe thấy. "Chính Tôn đại nhân đã cho gọi tiểu nhân đến, hứa hẹn sẽ cho tiểu nhân một khoản tiền lớn và một chức quan ở quê nhà nếu tiểu nhân làm theo lời ông ta."
Hộ bộ Thị lang. Tôn Trạch.
Cái tên này như một tia sét đánh ngang tai. Thẩm Tư Niên biết vụ án này không đơn giản, nhưng hắn không ngờ nó lại liên quan đến một vị quan Nhị phẩm trong triều. Lâm Thượng thư là người của Hộ bộ, Tôn Trạch cũng vậy. Đây không phải là hãm hại vì tư thù, mà là một cuộc đấu đá quan trường tàn khốc. Lâm đại nhân chỉ là một con tốt thí.
Thẩm Tư Niên đứng dậy, không nói thêm lời nào. Hắn biết mình đã có thứ mình cần. Tôn Trạch có lẽ cũng chỉ là một mắt xích, nhưng là một mắt xích đủ lớn để lật ngược thế cờ.
"Giam chúng lại cẩn thận. Không được để lộ bất cứ tin tức gì ra ngoài." Hắn ra lệnh cho Vương Khải rồi bước ra khỏi mật thất, để lại bóng tối và sự tuyệt vọng cho những kẻ bên trong.
***
Đêm đã về khuya. Thẩm Tư Niên trở về thư phòng tại Thẩm phủ. Cơn mưa đã tạnh, không khí sau mưa trong lành và se lạnh. Hắn đốt một ngọn nến, ánh sáng vàng ấm áp lan tỏa khắp căn phòng tĩnh mịch.
Hắn ngồi xuống, sự mệt mỏi của nhiều ngày đêm không ngủ lúc này mới ập đến. Hắn đã tìm thấy ánh sáng le lói cuối đường hầm, nhưng con đường phía trước vẫn còn đầy rẫy hiểm nguy. Tôn Trạch không phải là kẻ dễ đối phó. Lật đổ một vị quan Nhị phẩm cần chứng cứ không thể chối cãi, và cần cả thời cơ thích hợp.
Hắn mở một ngăn kéo, định lấy ra một cuốn hồ sơ cũ. Ánh mắt hắn khựng lại khi nhìn thấy chiếc khăn tay màu trắng ngà nằm gọn gàng trong một góc. Chiếc khăn tay có thêu một cành hoa lan, mùi hương thoang thoảng của Bạch Đàn Hương dù đã phai đi nhiều nhưng vẫn còn vương vấn.
Một cảm giác phức tạp dâng lên trong lòng. Hình ảnh đêm đó, khi hắn siết chặt nàng trong vòng tay, cảm nhận được sự run rẩy của nàng, và cả nụ hôn vội vàng hắn đặt lên môi nàng sau đó, tất cả lại hiện về rõ mồn một. Hành động đó, không có lý trí, không có toan tính, chỉ có sự thôi thúc muốn giữ chặt lấy thứ gì đó mà hắn sợ sẽ mất đi.
Bàn tay hắn vô thức đưa lên, những ngón tay gần như chạm vào chiếc khăn.
"Ta sẽ giải quyết."
Lời hứa trong đêm đó lại vang lên bên tai. Hắn đã hứa với nàng. Dù hắn đã phải dùng cách tàn nhẫn nhất để đẩy nàng ra xa, để tách nàng khỏi vòng xoáy nguy hiểm của Thẩm gia, nhưng lời hứa đó, hắn chưa một giây phút nào quên.
Hắn rụt tay lại, đóng mạnh ngăn kéo. Tiếng gỗ va vào nhau khô khốc trong đêm tĩnh lặng. Hắn không thể chìm đắm trong những suy nghĩ này. Công việc còn rất nhiều. Vụ án chưa kết thúc, và nàng vẫn đang chờ đợi trong sự giam lỏng ở Lâm phủ.
Ánh sáng đã lóe lên. Hắn nhất định phải kéo được Lâm gia ra khỏi bóng tối, dù cho cái giá phải trả là gì đi nữa.
[Bản quyền thuộc về Lumm.vn]
Bình luận
Đang tải bình luận...