Manh Mối Trong Bóng Tối
Đèn trong thư phòng của Hình bộ đã cháy sang canh ba. Không khí đặc quánh mùi giấy cũ, mực Tùng Yên và mùi sáp ong đang tan chảy. Trên chiếc án thư bằng gỗ tử đàn, án văn chất cao như hai ngọn núi nhỏ, chừa lại một khoảng trống vừa đủ cho Thẩm Tư Niên và ngọn đèn dầu leo lét. Hắn ngồi bất động giữa đống hồ sơ, tấm lưng chỉ hơi cúi về phía trước, ánh mắt dán chặt vào cuộn bút lục đang trải ra. Đã ba ngày. Ba ngày hắn không về Thẩm phủ, chỉ quanh quẩn giữa bốn bức tường này, lấy công vụ làm áo giáp, lấy sự im lặng làm nơi ẩn náu.
Quầng thâm dưới mắt hắn đã hằn sâu, viền môi khô nứt, nhưng đôi mắt vẫn sáng một cách lạ thường, tựa như hai mảnh hắc diện thạch được mài sắc. Hắn đọc không sót một chữ, từ lời khai của người canh cổng Lâm phủ đến sổ sách thu chi của một tiệm buôn tơ lụa ở Tô Châu. Hắn đang dựng lại vụ án từ đầu, lật từng viên gạch, kiểm tra từng kẽ hở mà có lẽ chính những người thẩm vấn đầu tiên đã bỏ sót.
Tiếng bước chân rất nhẹ vang lên ngoài cửa, dừng lại một lúc rồi mới có tiếng gõ cửa dè dặt.
"Vào đi." Giọng hắn khàn hơn bình thường, âm thanh như phát ra từ lồng ngực chứ không phải cổ họng.
Lý Vệ, một viên chức cấp dưới, đẩy cửa bước vào, tay ôm một chồng hồ sơ mới. Hắn ta cúi đầu, không dám nhìn thẳng vào Thẩm Thị lang, chỉ cảm nhận được cái lạnh lẽo tỏa ra từ người đối diện còn hơn cả sương đêm ngoài kia.
"Bẩm đại nhân, đây là toàn bộ sổ thông quan của cảng Hàng Châu trong ba tháng qua, đã sao chép lại theo lệnh của ngài."
Thẩm Tư Niên không ngẩng đầu, chỉ đưa một tay ra. "Để đó."
Lý Vệ đặt chồng hồ sơ xuống một góc bàn còn trống, nhưng không dám lui ra ngay. Hắn ta ngập ngừng. "Đại nhân... đã ba ngày rồi. Ngài có cần thuộc hạ cho người chuẩn bị chút đồ ăn khuya không?"
"Không cần." Hai chữ ngắn gọn, không một chút hơi ấm. Bàn tay đang giữ cuộn giấy của Thẩm Tư Niên hơi siết lại, khiến tờ giấy dai kêu lên một tiếng khe khẽ. Hắn lật sang một trang khác. "Sổ sách của Lâm gia ở Giang Nam, còn thiếu một quyển ghi chép hàng tồn kho cuối năm ngoái. Tìm cho ra."
"Dạ? Thưa đại nhân, kho lưu trữ của Hộ bộ nói rằng chỉ có bấy nhiêu..."
Lần này, Thẩm Tư Niên ngẩng đầu lên. Ánh đèn dầu hắt bóng lên nửa khuôn mặt hắn, khiến đôi mắt càng thêm sâu và tối. Cái nhìn của hắn không giận dữ, chỉ lạnh đến thấu xương. "Ta nói, tìm cho ra."
Lý Vệ rùng mình, vội vàng cúi đầu. "Thuộc hạ... thuộc hạ tuân lệnh. Thuộc hạ sẽ đến Hộ bộ một chuyến nữa ngay sáng mai."
"Ngay bây giờ."
"Dạ?" Lý Vệ kinh ngạc.
"Kho lưu trữ của Hộ bộ có người trực đêm," Thẩm Tư Niên nói, giọng đều đều nhưng không cho phép bất kỳ sự phản đối nào. "Nói là lệnh của Hình bộ Thị lang, cần đối chiếu án kiện khẩn cấp. Đi đi."
"Vâng, thưa đại nhân!" Lý Vệ không dám chậm trễ thêm một khắc, vội vã lui ra, đóng cửa lại cẩn thận.
Thư phòng lại chìm vào im lặng. Chỉ còn tiếng lật giấy sột soạt và tiếng bấc đèn thỉnh thoảng nổ lách tách. Thẩm Tư Niên lại cúi đầu xuống, tiếp tục công việc của mình. Hắn đang ép bản thân phải tập trung, dùng những con chữ, những con số, những lời khai khô khốc để lấp đầy tâm trí, không cho bất cứ hình ảnh nào khác có cơ hội xen vào.
Nhưng hắn đã thất bại.
Mùi khói từ ngọn đèn dầu bất chợt gợi lên một ký ức khác. Mùi giấy cháy. Mùi hoa quế thoang thoảng trong sân sau Lâm phủ đêm đó. Hình ảnh tờ hôn thư cháy thành tro trong tay nàng, và cảm giác khi hắn giật lấy mảnh giấy còn sót, hơi nóng vẫn còn phả vào da thịt. Bàn tay đang đặt trên án thư của hắn vô thức nắm chặt lại.
Hắn nhớ lại sự kinh hoảng trong mắt nàng khi hắn ép nàng vào tường, sự run rẩy của bờ môi nàng dưới nụ hôn cuồng dại của hắn. Đó không phải là một nụ hôn. Đó là một sự trừng phạt, một sự khẳng định điên cuồng, một tiếng gào thét câm lặng rằng hắn sẽ không buông tay. Hắn đã phá vỡ lời hứa trong đêm trăng ấy, lời hứa sẽ không bỏ mặc nàng, bằng một hành động tàn nhẫn và ích kỷ. Hắn đã tự tay đẩy nàng ra xa, rồi lại dùng vũ lực để kéo nàng lại.
Lồng ngực hắn nhói lên một cơn đau âm ỉ. Hắn nhắm mắt lại, hít một hơi thật sâu, không khí lạnh tràn vào buồng phổi. Mở mắt ra, hắn buộc mình nhìn lại vào cuộn án văn.
Bàn tay hắn lướt qua các chồng hồ sơ, rút ra hai cuộn giấy từ hai chồng khác nhau. Một cuộn là bút lục lời khai của một thương nhân họ Trương, người đã tố cáo Lâm Thượng thư nhận hối lộ để cho thuyền hàng của mình đi qua cửa khẩu mà không cần kiểm tra. Cuộn còn lại là sổ đăng ký tàu thuyền của bến cảng Hàng Châu.
Hắn đã đọc chúng ít nhất năm lần. Lời khai của thương nhân họ Trương rất chi tiết, ghi rõ ngày tháng, giờ giấc, địa điểm giao bạc, thậm chí cả đặc điểm con thuyền chở hàng của Lâm gia. Mọi thứ đều khớp một cách hoàn hảo với các chứng cứ khác. Quá hoàn hảo.
Thẩm Tư Niên trải cả hai cuộn giấy ra cạnh nhau. Mắt hắn di chuyển qua lại giữa hai hàng chữ, so sánh từng chi tiết nhỏ nhất.
Lời khai của thương nhân họ Trương viết: "Ngày mười sáu tháng bảy, giờ Tuất, tiểu nhân đã gặp quản gia của Lâm đại nhân tại bến tàu phía Tây, giao cho ông ta ba rương bạc. Sau đó, tiểu nhân tận mắt thấy thuyền buồm mang cờ hiệu của Lâm gia, tên là Thuận Phong, nhổ neo chở đầy tơ lụa rời cảng."
Sổ đăng ký của bến cảng Hàng Châu cũng ghi: "Ngày mười sáu tháng bảy, thuyền Thuận Phong, chủ thuyền họ Lâm, rời cảng."
Không có gì sai sót.
Thẩm Tư Niên day trán. Có lẽ hắn đã quá mệt mỏi. Có lẽ hắn đang cố tìm kiếm một thứ không hề tồn tại. Hắn định cuộn hồ sơ lại, nhưng một chi tiết nhỏ níu mắt hắn lại. Bên cạnh dòng ghi chép về thuyền Thuận Phong, có một ghi chú viết tay bằng loại mực nhạt hơn, nét chữ nhỏ hơn. Một ghi chú mà những người sao chép trước đó có lẽ đã cho là không quan trọng và bỏ qua.
"Phụ chú: Do bão lớn đêm mười lă,", chữ cuối bị nhòe đi, gần như không đọc được, "cảng tạm đóng, tàu thuyền dời lịch xuất bến sang sáng mười bảy."
Tim Thẩm Tư Niên đập lỡ một nhịp.
Bão lớn đêm mười lăm. Cảng tạm đóng. Dời lịch sang sáng mười bảy.
Vậy tại sao sổ đăng ký chính thức vẫn ghi thuyền rời cảng vào ngày mười sáu? Và tại sao Trương thương nhân lại quả quyết rằng đã thấy thuyền nhổ neo vào đêm mười sáu?
Hắn lật nhanh đến một chồng hồ sơ khác, rút ra một tập giấy mỏng. Đây là những báo cáo thời tiết hàng ngày của Khâm Thiên Giám, một chi tiết mà không ai trong đội điều tra ban đầu nghĩ là có liên quan đến một vụ án tham ô. Ngón tay hắn lướt nhanh qua các trang giấy, dừng lại ở trang ghi ngày mười lăm tháng bảy.
"Đêm rằm, Hàng Châu có bão lớn, gió giật mạnh, mưa như trút nước. Dự báo thời tiết xấu kéo dài đến hết ngày mười sáu."
Một sự mâu thuẫn. Một vết nứt nhỏ nhưng chí mạng trong một lời khai được xây dựng hoàn hảo.
Trương thương nhân không thể nào thấy thuyền Thuận Phong rời cảng vào đêm mười sáu, vì đêm đó cảng đã bị đóng cửa do dư âm của trận bão. Lời khai của hắn ta là giả.
Nhưng tại sao sổ đăng ký của bến cảng lại có một dòng ghi chép chính thức mâu thuẫn với ghi chú phụ và báo cáo thời tiết? Có kẻ nào đó đã cố tình sửa đổi sổ sách. Kẻ đó đã tạo ra một bằng chứng giả để khớp với lời khai của Trương thương nhân, nhưng lại vụng về đến mức bỏ sót ghi chú nhỏ bên lề của viên chức cảng vụ và không đối chiếu với báo cáo của Khâm Thiên Giám.
Thẩm Tư Niên đặt bút lông xuống. Hắn không viết gì cả. Hắn chỉ ngồi đó, nhìn chằm chằm vào hai chữ "bão lớn" trên giấy. Một manh mối. Một khởi đầu. Bóng tối dày đặc bao vây vụ án của Lâm gia cuối cùng cũng hé ra một tia sáng.
Hắn không cảm thấy vui mừng hay nhẹ nhõm. Hắn chỉ cảm thấy một luồng sinh khí lạnh lẽo và sắc bén chảy trong huyết quản. Sự điên cuồng, dằn vặt của mấy ngày qua được dồn nén lại, biến thành một mục tiêu rõ ràng, một mũi tên đã được đặt lên dây cung.
Hắn đứng dậy, chiếc ghế gỗ cọ xuống sàn nhà tạo ra một âm thanh khô khốc. Ngọn đèn dầu trên bàn đột nhiên phụt lên cao hơn, soi rõ sự mệt mỏi trên gương mặt hắn, nhưng không che được vẻ quyết đoán vừa hình thành trong đáy mắt.
Hắn bước ra cửa, mở toang cánh cửa gỗ nặng nề. Lý Vệ đang đứng chờ ở hành lang, có vẻ như vừa từ Hộ bộ trở về, mặt mũi phờ phạc. Thấy Thẩm Tư Niên đột ngột xuất hiện, hắn ta giật mình.
"Đại nhân..."
"Không cần đến Hộ bộ nữa," Thẩm Tư Niên ngắt lời, giọng nói đã lấy lại được sự bình ổn và quyền uy vốn có. "Triệu tập ngay lập tức những người đã thẩm vấn Trương thương nhân lần đầu. Đồng thời, cho người đến Hàng Châu, bí mật tìm viên chức cảng vụ đã ghi chú vào sổ đăng ký đêm đó. Ta muốn gặp người này."
Mệnh lệnh được đưa ra dứt khoát, rõ ràng. Lý Vệ ngẩn người một lúc rồi vội tuân lệnh.
Thẩm Tư Niên không quay lại thư phòng. Hắn đứng ở hành lang, nhìn ra khoảng sân tối đen như mực bên ngoài. Gió đêm lùa vào, mang theo hơi lạnh của mùa thu, làm vạt áo bào của hắn khẽ bay. Hắn đã tìm thấy một sợi dây. Và giờ, hắn sẽ kéo mạnh sợi dây đó, cho dù đầu bên kia có nối với bất cứ ai.
[Bản quyền thuộc về Lumm.vn]
Bình luận
Đang tải bình luận...