Vẫn Là Của Ta
Màn đêm ở Lâm phủ tĩnh lặng như một mặt hồ không gợn sóng. Sương lạnh đã buông, len lỏi qua từng kẽ lá, đọng lại trên mái ngói cong cong những giọt nước li ti, lấp lánh yếu ớt dưới ánh trăng khuyết.
Một bóng đen nhẹ nhàng đáp xuống góc sân sau, không một tiếng động, tựa như một chiếc lá rơi. Thẩm Tư Niên đứng thẳng người trong bóng tối, lớp áo bào đen tuyền hòa lẫn vào màn đêm. Ánh mắt hắn quét một lượt qua khoảng sân vắng, rồi khựng lại ở một đốm lửa nhỏ le lói nơi góc tường hẻo lánh.
Hắn bước tới, từng bước chân vững chãi mà cấp tốc, đế giày gần như không chạm đất.
Lâm Vân Tịch đang ngồi xổm trước một chậu đồng cũ. Ánh lửa bập bùng hắt lên gương mặt nàng một thứ ánh sáng ấm áp, nhưng đôi mắt lại tĩnh lặng như nước giếng mùa đông. Nàng đang từ từ thả một tờ giấy vào ngọn lửa. Tờ giấy Tuyên Thành thượng hạng, có con dấu son của Thẩm gia, bén lửa rất nhanh. Ngọn lửa liếm lên những dòng chữ ngay ngắn, biến chúng thành một vệt đen, rồi cuộn tròn lại, tàn lụi.
Mùi giấy cháy và mực khô khét lẹt lan trong không khí.
Đó là bức thư hôn thư.
Ngọn lửa gần như đã nuốt trọn góc cuối cùng của tờ giấy thì một bàn tay đột ngột vươn ra từ bóng tối, giật mạnh nó ra khỏi chậu đồng.
Lâm Vân Tịch giật mình, ngẩng phắt lên.
Thẩm Tư Niên đứng đó, sừng sững như một ngọn núi chắn trước mặt nàng. Gương mặt hắn chìm trong bóng tối, chỉ có đôi mắt sáng lên một cách khác thường trong ánh lửa lập lòe. Tờ giấy cháy dở vẫn còn kẹp giữa hai ngón tay hắn, hơi nóng làm những ngón tay thon dài, vốn luôn cầm bút hoặc chuôi kiếm, khẽ run lên. Một đốm tàn lửa nhỏ rơi xuống mu bàn tay hắn, nhưng hắn không hề có phản ứng.
Nàng đứng bật dậy, theo phản xạ lùi lại một bước. Nhưng lưng nàng đã chạm vào bức tường đá lạnh lẽo phía sau. Hơi lạnh từ đá thấm qua lớp áo mỏng, làm nàng rùng mình.
"Thẩm đại nhân..." Giọng nàng khô khốc. Nàng đã quen với việc hắn xuất hiện bất ngờ, nhưng lần này khác. Không khí quanh hắn đặc quánh lại, căng như dây đàn, mang theo một mùi vị của mưa giông và kim loại.
Hắn không đáp. Hắn vứt mẩu giấy cháy dở xuống đất, dùng mũi giày di nát đốm lửa cuối cùng. Tro bụi bay lên. Rồi hắn tiến một bước dài, lấp đầy khoảng trống giữa hai người.
Lâm Vân Tịch nín thở. Nàng bị dồn vào giữa bức tường lạnh và lồng ngực rắn chắc của hắn. Hắn cao hơn nàng rất nhiều, cái bóng của hắn bao trùm lấy nàng, nuốt chửng cả ánh trăng yếu ớt. Hơi thở của hắn phả trên đỉnh đầu nàng, mang theo khí lạnh của đêm khuya.
Một tay hắn chống lên bức tường ngay cạnh đầu nàng, cắt đứt mọi đường lui. Tay còn lại nắm lấy cổ tay nàng, siết chặt. Lực nắm của hắn rất mạnh, mạnh đến mức làm nàng đau. Những ngón tay lạnh như băng của hắn ghì chặt lấy nơi mạch đập, như muốn đo đếm sự kinh hoảng đang dâng lên trong lồng ngực nàng.
Đầu ngón tay cái của hắn miết mạnh lên da thịt nàng, và hắn cảm nhận được một đường gồ lên khác thường, một vết sẹo cũ đã mờ dưới lớp da mịn màng. Cảm giác đó lướt qua nhận thức của hắn trong một thoáng rồi biến mất, bị cơn cuồng nộ vô danh lấn át.
"Nàng định làm gì?" Giọng hắn trầm thấp, khàn đi, không còn vẻ bình tĩnh thường ngày. Mỗi một từ phát ra đều như được nghiền nát giữa hai hàm răng. "Đốt nó đi? Cho rằng đốt nó đi là có thể xóa sạch mọi thứ?"
"Hôn ước đã hủy," Lâm Vân Tịch ép mình nhìn thẳng vào mắt hắn, cố giữ cho giọng nói không run rẩy. "Thư này không còn giá trị. Giữ lại để làm gì?"
Nàng thấy cơ hàm hắn bạnh ra. Ánh lửa từ chậu đồng đã tắt hẳn, chỉ còn ánh trăng bạc soi rọi một nửa gương mặt góc cạnh của hắn. Nửa còn lại chìm trong bóng tối, khiến hắn trông vừa quen thuộc lại vừa xa lạ, nguy hiểm.
"Không còn giá trị?" Hắn lặp lại, giọng nói gần như là một tiếng gầm gừ. "Là ai cho nàng cái quyền quyết định nó có giá trị hay không?"
Không đợi nàng trả lời, hắn đột ngột cúi xuống.
Đôi môi lạnh lẽo của hắn áp lên môi nàng, một nụ hôn hoàn toàn không có sự dịu dàng. Nó cuồng dại, mạnh bạo, và đầy tuyệt vọng. Đó không phải là một nụ hôn, mà là một sự khẳng định, một sự chiếm đoạt, một cách để đóng ấn lên nàng, để xóa đi sự tồn tại của bức thư kia. Mùi tro tàn và khí lạnh của đêm đông hòa quyện vào nhau, xộc thẳng vào các giác quan của nàng, khiến nàng choáng váng.
Lâm Vân Tịch cứng đờ người. Một tay nàng bị hắn giữ chặt, tay kia vô thức bám vào bức tường đá gồ ghề phía sau để không ngã quỵ. Nàng có thể cảm nhận được sự run rẩy không thể kiểm soát của hắn, sự căng cứng trong từng thớ cơ bắp khi hắn ép sát vào người nàng. Hắn đang mất kiểm soát. Vị quan Hình bộ lạnh lùng, luôn dùng lý trí làm áo giáp, giờ đây đang tan vỡ ngay trước mặt nàng.
Nụ hôn kéo dài, vừa tàn nhẫn vừa thống khổ. Khi hắn cuối cùng cũng buông nàng ra, cả hai đều thở dốc. Hắn không lùi lại, vẫn giữ nguyên tư thế giam cầm nàng, trán hắn tựa vào trán nàng. Hơi thở nóng hổi của hắn phả vào mặt nàng. Vài lọn tóc mai của nàng bị bung ra, dính vào má, quyện với một vệt tro đen từ tờ giấy cháy.
"Nghe cho rõ đây." Hắn nói, giọng khàn đặc, từng chữ một như khắc vào màn đêm. "Dù có giấy này hay không, nàng vẫn là của ta."
Lời nói đó không phải là một lời hứa, cũng không phải một lời tỏ tình. Nó là một lời tuyên bố, một sự thật trần trụi được lôi ra từ nơi sâu thẳm nhất, bất chấp lễ giáo, bất chấp gia tộc, bất chấp cả quyết định mà chính hắn đã phải cúi đầu chấp nhận vài canh giờ trước.
Lâm Vân Tịch nhìn sâu vào mắt hắn. Trong đáy mắt đen thẳm kia, nàng không thấy sự lạnh lùng hay lý trí nữa. Nàng chỉ thấy một cơn bão tố đang gào thét, một sự đau đớn không thể che giấu, và một nỗi sợ hãi mất mát còn lớn hơn cả của nàng.
Hắn nhìn vệt tro đen trên má nàng, đôi mắt thoáng qua một tia phức tạp. Hắn từ từ buông tay khỏi cổ tay nàng. Cổ tay nàng hằn lên năm dấu ngón tay đỏ ửng. Hắn dường như cũng nhận ra hành động của mình, bàn tay vừa buông ra khẽ siết lại giữa không trung, rồi buông thõng.
Không nói thêm một lời nào nữa, Thẩm Tư Niên lùi lại một bước, rồi hai bước. Hắn quay người, bóng đen cao lớn lao vào màn đêm, chỉ trong một cái chớp mắt đã biến mất sau bức tường vây của Lâm phủ. Nhanh như cách hắn đến.
Lâm Vân Tịch vẫn đứng dựa vào tường, cơ thể mềm nhũn, sức lực như bị rút cạn. Hơi lạnh ban đêm ùa tới, nhưng trên môi nàng vẫn còn vương lại hơi ấm và mùi vị của hắn. Nàng từ từ trượt người ngồi xuống, tay vô thức đưa lên chạm vào môi mình.
Dưới chân nàng, mẩu giấy hôn thư nằm đó, đen đúa, nhàu nát và cháy dở. Một cơn gió đêm thổi qua, cuốn những mảnh tro tàn cuối cùng bay vào không trung, tan biến.
[Bản quyền thuộc về Lumm.vn]
Bình luận
Đang tải bình luận...