Lời Hứa Trong Đêm
Bóng đêm đặc quánh như mực tàu, nuốt chửng cả ánh trăng non cuối tháng. Trong phòng, Lâm Vân Tịch ngồi lặng trên ghế, đến cả nến cũng không buồn thắp. Không khí lạnh lẽo thấm vào da thịt, nhưng cái lạnh bên trong còn đáng sợ hơn. Từng lời của Thẩm Tư Niên ở biệt viện ban chiều cứa vào tâm trí nàng, mỗi chữ là một vết dao, róc đi chút hy vọng cuối cùng. "Trở về chờ tin của ta", hắn nói vậy. Nhưng tin tức đó sẽ là gì? Một tờ giấy giải trừ hôn ước, hay một lệnh bắt giữ từ Hình bộ?
Nàng đưa tay lên, mân mê những viên An Thần Hương vừa vê xong nhưng chưa kịp hong khô. Mùi đàn hương và long não khẽ lan toả, vốn để an định tâm thần, giờ đây lại như đang chế giễu sự hỗn loạn trong lòng nàng.
Một tiếng động rất nhẹ, tựa như lá rơi ngoài cửa sổ, khiến nàng giật mình. Đôi vai gầy khẽ run lên. Giữa đêm khuya tại Lâm phủ, kẻ nào có thể vào đây? Nàng nín thở, tai dỏng lên nghe ngóng. Không có tiếng bước chân, không có tiếng người. Chỉ có ngọn gió lùa qua khe cửa, mang theo hơi sương đêm.
Ngay khi nàng nghĩ mình đã nghe nhầm, một bóng người cao lớn đã đứng ở giữa phòng, lặng lẽ như một bức tượng tạc từ bóng tối. Mái tóc đen, quan phục sẫm màu, gương mặt góc cạnh chìm trong nửa sáng nửa tối, quen thuộc đến mức khiến tim nàng thắt lại.
Lâm Vân Tịch bật dậy, chiếc ghế gỗ cọ xuống sàn nhà tạo ra một âm thanh khô khốc, chói tai trong đêm tĩnh mịch. "Thẩm... đại nhân?" Giọng nàng khàn đi.
Hắn không đáp. Ánh mắt hắn dán chặt vào nàng, một ánh mắt nặng trĩu những điều không thể nói thành lời. Hắn đã thay bộ triều phục ban ngày, nhưng trên người vẫn còn vương mùi gió bụi và sương khuya, như thể đã đi một quãng đường rất dài. Dưới ánh sáng mờ ảo lọt qua cửa sổ, nàng thấy quai hàm hắn bạnh ra, đôi môi mím chặt thành một đường thẳng tắp. Hắn trông mệt mỏi, nhưng trong đôi mắt sâu thẳm kia lại có một thứ gì đó đang cháy âm ỉ.
Hắn bước về phía nàng. Mỗi bước chân của hắn đều không gây ra tiếng động, nhưng lại như nện từng nhịp nặng nề vào lồng ngực nàng. Lâm Vân Tịch đứng yên, không thể động đậy. Nàng thấy bàn tay hắn khẽ nắm lại rồi thả lỏng, một cử chỉ cho thấy sự dằn vặt bên trong.
Khoảng cách giữa hai người được rút ngắn. Hơi thở của hắn phả ra luồng khí lạnh. Nàng có thể ngửi thấy mùi gỗ đàn hương từ thư phòng của hắn, quyện với mùi sương đêm và một chút mùi rượu nhạt. Hắn đã uống rượu? Chuyện gì đã khiến một người luôn giữ mình trong khuôn phép như Thẩm Tư Niên phải tìm đến rượu?
Khi chỉ còn cách nàng một sải tay, hắn dừng lại. Hắn nhìn sâu vào mắt nàng, như muốn tìm kiếm điều gì, hay xác nhận điều gì đó. Nàng thấy hình ảnh mình phản chiếu trong con ngươi đen láy của hắn, nhỏ bé và hoảng loạn.
Rồi, không một lời báo trước, hắn vươn tay ra, kéo mạnh nàng vào lòng.
Một tiếng kêu khẽ bật ra khỏi môi Lâm Vân Tịch rồi bị vùi lấp trong lồng ngực rắn chắc của hắn. Vòng tay hắn siết chặt quanh vai nàng, một cái ôm gần như thô bạo, không chút dịu dàng, chỉ có sự cấp bách và quyết liệt. Đầu nàng bị ép vào ngực hắn, nghe rõ từng nhịp tim trầm ổn nhưng đang đập rất nhanh của người đàn ông này. Mùi hương nam tính quen thuộc bao bọc lấy nàng, mạnh mẽ và áp đảo.
Nàng cứng đờ người trong giây lát, tâm trí trống rỗng. Chuyện gì đang xảy ra thế này?
"Thẩm đại nhân..." Nàng cố cất tiếng, nhưng giọng nói lạc đi.
Vòng tay hắn càng siết chặt hơn, như thể sợ nàng sẽ tan biến mất. Hắn vùi mặt vào mái tóc nàng, hít một hơi thật sâu. Hơi thở nóng hổi của hắn phả lên đỉnh đầu nàng. Nàng cảm nhận được sự run rẩy rất nhỏ từ cơ thể hắn, một sự chấn động bị kìm nén đến cùng cực.
Sự im lặng kéo dài. Trong bóng tối, chỉ có tiếng hít thở của hai người và nhịp tim của hắn vang lên bên tai nàng. Cái ôm của hắn không có dục vọng, chỉ có sự chiếm hữu tuyệt đối và một nỗi tuyệt vọng không tên. Nàng từ từ thả lỏng người. Sự hoảng sợ ban đầu qua đi, thay vào đó là một cảm giác mông lung khó tả. Nàng không hiểu hắn, chưa bao giờ hiểu được hắn.
Bàn tay nàng, vốn đang buông thõng vô lực, khẽ nhấc lên, rụt rè bám vào vạt áo trước ngực hắn. Vải gấm thượng hạng lạnh và trơn dưới ngón tay nàng.
Dường như cảm nhận được sự thay đổi của nàng, hắn khẽ nới lỏng vòng tay, nhưng vẫn không buông ra. Hắn cúi đầu, giọng nói trầm khàn vang lên ngay trên đỉnh đầu nàng, mỗi chữ đều rõ ràng và nặng như chì.
"Lâm Vân Tịch."
Hắn lại gọi cả họ lẫn tên nàng. Không phải "Lâm tiểu thư" xa cách, cũng không phải một danh xưng thân mật nào khác. Nó giống như một lời tuyên thệ, một sự khắc ghi.
"Nghe cho rõ đây," hắn tiếp tục, giọng nói chứa đựng một sự quả quyết không cho phép nghi ngờ. "Dù xảy ra chuyện gì, ta cũng sẽ không bỏ mặc nàng."
Lồng ngực nàng chấn động. Nàng ngẩng đầu lên, cố gắng nhìn vào mắt hắn trong bóng tối. Lời nói này... có ý gì?
"Phụ thân của nàng, vụ án của Lâm gia... tất cả mọi chuyện," hắn nói, giọng vẫn đều đều nhưng nàng có thể nghe ra sự căng thẳng bên dưới. "Ta sẽ giải quyết."
Một lời hứa. Đơn giản, ngắn gọn, không một lời giải thích. Nhưng sức nặng của nó lại khiến nàng gần như không thở nổi. Hắn biết. Hắn biết tất cả những lo sợ của nàng. Hắn biết sự tuyệt vọng của nàng khi phải đối mặt với nguy cơ gia đình sụp đổ.
"Tại sao?" Nàng buột miệng hỏi. Tại sao ngài lại làm vậy? Vì hôn ước? Vì danh dự của Thẩm gia? Hay vì...
Thẩm Tư Niên không trả lời câu hỏi của nàng. Hắn chỉ lặng lẽ nhìn nàng. Bàn tay đang đặt trên lưng nàng khẽ di chuyển lên, giữ lấy gáy nàng, những ngón tay thon dài nhưng mạnh mẽ khẽ luồn vào mái tóc. Hắn cúi xuống.
Lâm Vân Tịch nhắm mắt lại. Nàng nghĩ hắn sẽ lại hôn nàng như mọi lần, một nụ hôn chiếm đoạt và trừng phạt. Nhưng không. Nàng chỉ cảm thấy một sự ấm áp, mềm mại chạm nhẹ lên vầng trán mình.
Một nụ hôn.
Nhẹ như tuyết rơi, nhưng lại mang theo sức nặng của ngàn cân. Nó không có sự xâm chiếm, không có sự cuồng dại. Nó là một sự cam kết. Một lời đóng ấn.
Khi hắn lùi lại, hơi ấm vẫn còn vương trên trán nàng. Nàng mở mắt, nhìn thấy đôi mắt hắn sáng rực trong đêm, soi chiếu tâm can nàng. Sự hỗn loạn trong lòng nàng bỗng chốc lắng xuống. Nỗi sợ hãi vẫn còn đó, tương lai vẫn mờ mịt như màn đêm ngoài kia, nhưng tảng đá đè nặng trong lồng ngực dường như đã được nhấc đi một nửa.
Nàng tin hắn. Vào khoảnh khắc này, không vì lý do gì cả, nàng chỉ đơn giản là tin hắn.
Bên ngoài, tiếng gà gáy đầu tiên từ một thôn trang xa xa vọng lại, xé toạc màn đêm tĩnh mịch. Trời sắp sáng rồi.
Thẩm Tư Niên khẽ buông nàng ra. Hơi lạnh lập tức ùa vào khoảng trống giữa hai người. Hắn lùi lại một bước, ánh mắt vẫn không rời khỏi nàng.
"Ta phải đi," hắn nói khẽ.
Lâm Vân Tịch gật đầu, cổ họng nghẹn lại không nói nên lời.
Hắn nhìn nàng một lần cuối, một cái nhìn thật sâu, như muốn khắc ghi hình ảnh của nàng vào tâm trí. Rồi hắn xoay người, nhanh như một cơn gió, biến mất qua khung cửa sổ cũng lặng lẽ như khi hắn đến.
Lâm Vân Tịch đứng bất động giữa phòng, một mình. Nàng đưa tay lên, khẽ chạm vào vầng trán, nơi nụ hôn của hắn vẫn còn vương lại hơi ấm. Gió đêm lùa vào phòng, mang theo mùi của đất ẩm và sương sớm, nhưng nàng không còn cảm thấy lạnh lẽo nữa.
Lời hứa của hắn vẫn còn vang vọng trong không gian. "Ta sẽ giải quyết."
Nàng bước tới bàn, cầm lên một viên An Thần Hương còn ẩm. Mùi hương giờ đây không còn thách thức, mà trở nên dịu nhẹ, an ủi. Nàng biết, đêm nay sẽ rất dài, và những ngày sắp tới còn gian nan hơn nữa. Nhưng ít nhất, trong màn đêm vô tận này, nàng đã nhìn thấy một tia sáng le lói, dù chỉ mong manh như đốm lửa trong gió.
[Bản quyền thuộc về Lumm.vn]
Bình luận
Đang tải bình luận...