Sức Ép Từ Thẩm Gia
Không khí trong thư phòng của Thẩm Thượng thư nặng như chì. Mùi gỗ đàn hương cũ từ những kệ sách cao ngất quyện với mùi mực Tùng Yên thoang thoảng, nhưng không đủ để xua đi sự căng thẳng đang ngưng tụ trong không gian. Thẩm Tư Niên đứng thẳng người giữa phòng, hai tay buông xuôi dọc thân, ánh mắt dừng trên bình gốm men rạn đặt ở góc xa, nhưng tâm trí hắn không ở đó.
Trước mặt hắn, Thẩm Thượng thư ngồi sau án thư bằng gỗ tử đàn, ngón tay gõ nhẹ lên mặt bàn theo một nhịp điệu chậm rãi, đều đặn. Bên cạnh, Trưởng công chúa ngồi trên ghế bành, lưng thẳng, phượng bào màu lam thẫm không một nếp nhăn. Bà không nhìn con trai, mà hướng mắt ra cửa sổ, nơi những tán lá ngô đồng đang khẽ rung trong gió chiều.
Sự im lặng kéo dài đến khi tiếng gõ của Thẩm Thượng thư ngừng lại.
"Tư Niên," ông cất giọng, âm thanh trầm và đanh, vang vọng trong thư phòng tĩnh lặng. "Con cũng đã thấy rồi đó. Chuyện của Lâm gia không còn là việc nhỏ nữa."
Thẩm Tư Niên không đáp, chỉ khẽ dịch chuyển ánh nhìn từ bình gốm sang chén trà chưa ai động đến trên bàn của phụ thân. Hắn biết cuộc nói chuyện này sớm muộn cũng sẽ đến. Từ lúc tin Lâm Thượng thư bị tạm giam ở Đại lý tự truyền đi, cả kinh thành đã như một nồi nước sôi.
"Lâm Khiêm có tội hay không, Hình bộ và Đại lý tự sẽ có phán quyết," Thẩm Thượng thư nói tiếp, giọng ông không có chút cảm xúc cá nhân nào, chỉ thuần túy là sự phân tích tình thế. "Nhưng danh dự của Lâm gia thì đã tổn hại rồi. Sổ sách, con dấu tìm được ở trang viên ngoại ô, đó đều là những thứ không thể chối cãi. Bão táp này, e là Lâm gia khó lòng đứng vững."
Ông dừng lại, nhìn thẳng vào con trai. "Mà Thẩm gia chúng ta, không thể bị cuốn vào cơn bão đó."
Lúc này, Trưởng công chúa mới lên tiếng, giọng bà không cao nhưng mang theo sức nặng của hoàng tộc. "Tư Niên, lúc ở yến tiệc, con hành động quyết đoán để bảo toàn thể diện cho cả hai nhà, mẫu thân không phản đối. Con nói đó là cách duy nhất để dập tắt lời đàm tiếu về Lâm tiểu thư. Ta và phụ thân con đã tin tưởng con."
Bà quay đầu lại, đôi mắt phượng sắc bén nhìn xoáy vào Thẩm Tư Niên. "Nhưng bây giờ tình thế đã khác. Đây không còn là chuyện lời ong tiếng ve của đám nữ quyến nữa. Đây là án triều đình, liên quan đến quốc khố. Một khi Lâm Khiêm bị định tội danh tham ô, Lâm gia sẽ bị khép vào tội khi quân. Con có hiểu hôn thê của con sẽ mang thân phận gì không?"
Thẩm Tư Niên vẫn im lặng. Hắn hiểu. Nữ quyến của tội thần, nhẹ thì bị tịch biên gia sản, trở thành dân thường, nặng thì bị đày ải đến nơi biên cương hoặc sung vào giáo phường ti. Một Thẩm phu nhân tương lai không thể có vết nhơ như vậy.
"Lời đồn trong kinh thành bây giờ khó nghe vô cùng," Trưởng công chúa nói tiếp, giọng có phần gay gắt hơn. "Họ nói Thẩm gia chúng ta bị lừa gạt, kết thông gia với một gia đình đã mục ruỗng từ bên trong. Họ nói con, Hình bộ Thị lang, lại không nhìn ra được bộ mặt thật của nhạc phụ tương lai. Những lời này không chỉ nhắm vào con, mà còn là cái tát vào mặt Thẩm gia và cả phủ Công chúa."
Đúng lúc này, một tỳ nữ bưng khay trà nóng rón rén bước vào. Tiếng bước chân nhẹ của nàng trong không khí căng thẳng này bỗng trở nên lạc lõng và ồn ào.
Thẩm Thượng thư khẽ cau mày, phất tay một cái không nói lời nào. Tỳ nữ sợ hãi cúi đầu, vội vàng lui ra, đóng cửa lại một cách nhẹ nhàng nhất có thể.
Sự gián đoạn ngắn ngủi càng làm cho sự im lặng sau đó thêm nặng nề.
"Con định thế nào?" Thẩm Thượng thư hỏi thẳng vào vấn đề. "Lễ giáo ràng buộc, hôn ước đã công bố. Nhưng tiền đồ của con, danh dự của gia tộc còn quan trọng hơn. Đừng để một phút hồ đồ ảnh hưởng đến nền móng mà mấy đời Thẩm gia gây dựng."
Ý tứ đã quá rõ ràng. Họ muốn hắn chuẩn bị đường lui. Họ muốn hắn cân nhắc việc giải trừ hôn ước.
Thẩm Tư Niên cuối cùng cũng cử động. Hắn khẽ cúi người, một cử chỉ lễ phép nhưng cũng tạo ra một khoảng cách. "Phụ thân, mẫu thân, vụ án vẫn đang trong quá trình điều tra, còn nhiều điểm chưa rõ ràng. Sổ sách và con dấu tuy tương tự, nhưng giám định cuối cùng vẫn chưa có kết quả."
Đây là cách xử sự thường thấy của hắn: khi đối mặt với một vấn đề không thể giải quyết bằng tình cảm, hắn sẽ biến nó thành một vụ án. Hắn đang nói với cha mẹ mình rằng, trên phương diện công vụ, sự việc vẫn chưa ngã ngũ.
"Chưa ngã ngũ?" Trưởng công chúa cười nhạt, một nụ cười không có chút vui vẻ. "Tư Niên, con làm ở Hình bộ bao nhiêu năm rồi? Con thừa biết, một khi bằng chứng đã được đưa ra, đúng sai thật giả nhiều khi không còn quan trọng bằng việc ai sẽ phải gánh tội. Đệ đệ của Lâm tiểu thư đã bị cách chức, điều đó cho thấy thái độ của Thánh thượng rồi."
Bà đứng dậy, bước tới gần con trai, chiếc trâm phượng trên đầu khẽ rung lên. "Mẫu thân không ép con phải làm gì ngay lập tức. Nhưng con phải suy nghĩ cho kỹ. Thẩm gia không thể có một người con dâu là nữ nhi của tội thần. Đây là giới hạn cuối cùng."
Thẩm Thượng thư đặt chén trà xuống bàn, tiếng "cạch" khô khốc vang lên. "Một khi Lâm Khiêm bị định tội, hôn ước này, Thẩm gia không thể giữ. Con tự mình quyết liệu đi."
Áp lực từ hai phía đổ dồn lên vai Thẩm Tư Niên. Một bên là phụ mẫu, là gia tộc, là tiền đồ và danh dự. Một bên là lời hứa hắn đã công bố trước mặt tất cả mọi người, là thân ảnh gầy gò đơn độc của Lâm Vân Tịch trong biệt viện, người mà hắn đã nói sẽ bảo vệ.
Trong một khoảnh khắc, hình ảnh đôi mắt trong veo nhưng tĩnh lặng của nàng lướt qua tâm trí hắn. Đôi mắt ấy đã nhìn hắn khi hắn chặn nàng lại ở Lâm phủ, khi hắn mặc áo choàng cho nàng trên xe ngựa, và cả khi hắn nói với nàng rằng hãy tin hắn.
Hắn hít một hơi thật sâu, đè nén mọi suy nghĩ hỗn loạn xuống.
"Con hiểu rồi," hắn nói, giọng đều đều, không để lộ bất cứ cảm xúc gì.
Ba chữ này vừa đủ để trấn an cha mẹ hắn, nhưng cũng không hứa hẹn bất cứ điều gì. Nó chỉ có nghĩa là hắn đã tiếp nhận thông điệp của họ.
Trưởng công chúa nhìn con trai, thấy vẻ mặt không đổi của hắn, trong lòng vừa có chút yên tâm lại vừa có chút phiền muộn. Bà biết tính con trai mình, một khi đã quyết điều gì thì rất khó lay chuyển. Nhưng bà cũng tin rằng hắn là người biết nặng nhẹ, biết đặt đại cục lên trên hết.
"Vậy thì tốt," bà nói, giọng đã dịu đi. "Con cũng mệt mỏi rồi, về nghỉ ngơi đi."
Thẩm Tư Niên cúi chào lần nữa, rồi xoay người bước ra khỏi thư phòng. Cánh cửa gỗ lim nặng nề đóng lại sau lưng hắn, ngăn cách hai thế giới. Bên trong là sự tính toán và áp lực của gia tộc. Bên ngoài là hành lang dài và tĩnh mịch, ánh sáng từ những chiếc đèn lồng bằng lụa mỏng chiếu xuống, kéo dài cái bóng của hắn trên sàn đá hoa cương lạnh lẽo.
Hắn không đi về hướng sân trong của mình. Thay vào đó, hắn bước thẳng ra cổng chính.
Vương Khải đã chờ sẵn dưới thềm đá. Thấy chủ nhân ra, y vội tiến lên.
"Đại nhân..."
"Đến Hình bộ," Thẩm Tư Niên ngắt lời, giọng nói không chút hơi ấm.
Hắn bước xuống bậc thềm, bóng áo bào đen của hắn hòa vào màn đêm đang dần buông xuống. Gánh nặng vô hình trên vai dường như còn nặng hơn cả bóng tối bao trùm kinh thành.
[Bản quyền thuộc về Lumm.vn]
Bình luận
Đang tải bình luận...