Bằng Chứng Bất Lợi
Một tuần trôi qua, những cuộc gặp gỡ trong căn phòng giam lỏng đã trở thành một thông lệ lặng lẽ. Thẩm Tư Niên không đến mỗi ngày, nhưng sự hiện diện của hắn, dù gián đoạn, đã dệt nên một nhịp điệu riêng cho chuỗi ngày tù đọng của Lâm Vân Tịch.
Hôm nay, hắn đến khi trời vừa sẩm tối. Không mang theo cháo hay thuốc, chỉ có một tập hồ sơ dày cộm đặt trên bàn. Không khí trong phòng nặng hơn thường lệ. Mùi mực Tùng La và giấy Tuyên Thành từ tập hồ sơ quyện với hơi ẩm lạnh lẽo của đêm đầu đông, tạo thành một mùi vị báo hiệu điềm không lành.
Lâm Vân Tịch ngồi đối diện hắn, lưng thẳng, hai tay đặt trên đầu gối. Nàng đã thay một bộ xiêm y màu nguyệt bạch, đơn sơ nhưng sạch sẽ. Dưới ánh nến, khuôn mặt nàng trông gầy hơn, nhưng đôi mắt vẫn trong và tĩnh lặng.
Thẩm Tư Niên không nhìn thẳng vào nàng. Ánh mắt hắn lướt trên gáy của tập hồ sơ, ngón tay thon dài gõ nhẹ lên bìa da màu sẫm. Một, hai, ba nhịp, rồi dừng lại.
"Ta đã xem lại toàn bộ sổ sách của Hộ bộ trong ba năm qua," hắn cất lời, giọng trầm và đều đều, như thể đang báo cáo một vụ án thông thường. "Không có sai sót nào."
Lâm Vân Tịch im lặng. Nàng biết đây chỉ là lời mở đầu. Hơi thở của nàng nhẹ bẫng, gần như không thể nghe thấy.
"Nhưng hôm qua," hắn tiếp tục, cuối cùng cũng ngẩng lên, ánh mắt sâu thẳm đối diện với nàng, " Hình bộ đã tìm thấy một hầm chứa bí mật tại một trang viện ở ngoại thành, thuộc sở hữu của một thương nhân muối."
Tim nàng thắt lại. Thương nhân muối. Phụ thân nàng cả đời thanh liêm, nhưng những mối giao hảo trong quan trường là không thể tránh khỏi.
"Trong hầm," Thẩm Tư Niên nói tiếp, từng chữ một như những viên đá ném xuống mặt hồ tĩnh lặng, "có một rương sắt. Bên trong là một bộ sổ sách khác, ghi chép chi tiết các khoản tiền bạc đã được chuyển đi... và các con dấu."
Hắn ngừng lại. Ánh nến trên bàn khẽ lay động, hắt bóng hai người lên bức tường phía sau, những cái bóng méo mó và bất an.
"Có con dấu của phụ thân ta?" Giọng Lâm Vân Tịch vang lên, không một chút run rẩy, nhưng sự trong trẻo của nó lại khiến câu hỏi trở nên sắc lẻm.
Ánh mắt Thẩm Tư Niên khẽ dao động. Hắn không trả lời ngay. Sự im lặng đó còn đáng sợ hơn bất kỳ lời khẳng định nào.
"Là con dấu tư," cuối cùng hắn cũng nói, giọng khàn đi một chút. "Nhưng nét khắc và vết mực hoàn toàn trùng khớp. Còn có cả những bức thư tay... bút tích rất giống của Lâm Thượng thư."
Máu trong người Lâm Vân Tịch như đông lại. Nàng cảm thấy một cơn lạnh buốt chạy dọc sống lưng, lan đến tận đầu ngón tay. Nàng biết phụ thân mình. Ông là người cẩn trọng, nghiêm khắc, cả đời chưa từng làm chuyện trái với đạo lý thánh hiền. Bút tích có thể giả, con dấu cũng có thể làm giả. Nhưng trong thế giới của quan trường, của chứng cứ và luật pháp, những thứ đó chính là sự thật.
"Giống... không có nghĩa là thật," nàng nói, giọng lí nhí, giống như đang tự thuyết phục chính mình hơn là chất vấn hắn.
"Ta biết," Thẩm Tư Niên đáp. "Nhưng trước mặt bệ hạ và các quan trong triều, nó đủ để định tội."
Không gian chìm vào tĩnh lặng. Chỉ còn nghe thấy tiếng tim chính mình đập thình thịch trong lồng ngực. Lâm Vân Tịch từ từ cúi đầu, nhìn xuống đôi bàn tay đang đặt trên vạt áo. Những ngón tay trắng xanh, bất lực. Nàng không thể làm gì. Phụ thân ở trong đại lao, huynh trưởng bị cách chức giám sát tại gia, còn nàng bị giam lỏng ở đây. Lâm gia, một gia tộc thư hương, bỗng chốc trở thành cá nằm trên thớt.
Nàng hít một hơi thật sâu, cố gắng thu thập lại chút sức lực cuối cùng. "Vậy... bước tiếp theo là gì? Tam ti hội thẩm?"
"Chưa," Thẩm Tư Niên đáp. "Bệ hạ đã giao vụ này cho Đại lý tự và Hình bộ cùng điều tra. Ta đã yêu cầu được giám định lại bút tích và con dấu."
Một tia hy vọng le lói, rồi nhanh chóng bị dập tắt. Nàng hiểu những thủ tục này. Chúng kéo dài, phức tạp, và kết quả cuối cùng thường phụ thuộc vào phe phái nào đang chiếm thế thượng phong trong triều. Mà Lâm gia... xưa nay luôn đứng trung lập, không bè phái, đó vừa là đức hạnh, vừa là điểm yếu chí mạng.
Ngọn nến trên bàn cháy đến tận gốc. Bấc đèn lụi dần, ánh sáng yếu ớt vật lộn trong giây lát rồi tắt hẳn.
Căn phòng chìm vào bóng tối.
Bóng tối đột ngột và tuyệt đối. Trong khoảnh khắc, mọi thứ biến mất, chỉ còn lại màn đêm đặc quánh và tiếng thở của hai người. Sự im lặng trở nên hữu hình, bao bọc lấy họ. Lần đầu tiên, không có ánh sáng để che giấu, không có vật thể để phân tán sự chú ý, sự hiện diện của người kia trở nên rõ rệt hơn bao giờ hết.
Lâm Vân Tịch nghe thấy tiếng sột soạt của y phục, rồi tiếng ghế gỗ bị dịch chuyển một cách nhẹ nhàng. Thẩm Tư Niên đã đứng dậy. Nàng không cử động, mắt mở to nhìn vào khoảng không vô định trước mặt. Bóng tối khiến các giác quan khác trở nên nhạy bén. Nàng có thể cảm nhận được hơi ấm từ người hắn khi hắn đi ngang qua bàn, cảm nhận được sự chuyển động của không khí.
"Chờ một chút," giọng hắn vang lên từ một góc phòng, trầm và có phần khác lạ trong bóng đêm.
Nàng nghe thấy tiếng lạch cạch khi hắn mở một ngăn tủ nhỏ, rồi tiếng lửa được đánh lên. Một ánh lửa nhỏ bùng lên, soi sáng gương mặt nghiêng nghiêng của hắn. Hắn đang cầm một ngọn nến mới, cẩn thận châm lửa từ que diêm. Ánh sáng ấm áp dần dần lan tỏa, xua tan bóng tối.
Hắn đặt ngọn nến mới vào đĩa đèn cũ. Ánh sáng trở lại, nhưng có gì đó đã khác. Vẻ mặt hắn khi không có sự phòng bị trong bóng tối ban nãy, dù chỉ trong khoảnh khắc, đã hằn sâu vào tâm trí nàng. Một nét mệt mỏi nơi đuôi mắt, một cái nhíu mày rất nhẹ mà ánh sáng ban đầu đã che giấu.
Hắn quay lại chỗ ngồi, nhưng không ngồi xuống ngay. Hắn đứng đó, nhìn nàng dưới ánh nến mới.
"Lâm tiểu thư," hắn gọi, phá vỡ sự im lặng. "Trong những ngày tới, có thể sẽ có thêm nhiều tin tức không hay. Bất kể nghe được điều gì, nàng cũng phải giữ bình tĩnh. Sự hoảng loạn không giải quyết được gì."
Đó không phải là một lời an ủi. Đó là một mệnh lệnh, một lời chỉ dẫn của một quan viên Hình bộ. Nhưng ẩn sau sự lạnh lùng đó, nàng lại nghe thấy một tầng ý nghĩa khác. Hắn không nói "hãy tin ta", hắn chỉ nói "hãy bình tĩnh". Hắn đang chuẩn bị cho nàng đối mặt với tình huống xấu nhất.
"Ta hiểu," Lâm Vân Tịch đáp, giọng nói đã vững vàng trở lại. Nàng ngẩng đầu, nhìn thẳng vào mắt hắn. "Thẩm đại nhân, ta chỉ muốn hỏi một điều. Với những chứng cứ này, tệ nhất... sẽ là kết cục gì?"
Thẩm Tư Niên nhìn nàng một lúc lâu. Ánh nến nhảy múa trong mắt hắn, khiến người ta không thể đoán được hắn đang nghĩ gì.
"Tội danh tham ô ngân khố quốc gia, cấu kết ngoại thần," hắn nói chậm rãi, "nếu bị kết tội, nhẹ thì cả nhà đi đày vĩnh viễn, nặng thì... tịch biên gia sản, xử trảm."
Từng chữ rơi xuống như búa tạ. Cả nhà đi đày. Tịch biên gia sản. Xử trảm. Những từ ngữ mà nàng chỉ từng đọc trong sách sử, giờ đây lại đang treo lơ lửng trên số phận của gia đình mình.
Cổ họng nàng khô khốc. Nàng muốn nói điều gì đó, nhưng không một từ nào có thể thoát ra. Nàng chỉ có thể gật đầu một cách vô thức.
Thẩm Tư Niên thu dọn tập hồ sơ trên bàn. Động tác của hắn gọn gàng và dứt khoát như thường lệ. Hắn đứng dậy, chiếc áo choàng đen của hắn gần như nuốt chửng ánh nến yếu ớt.
"Nghỉ ngơi đi," hắn nói trước khi xoay người. "Giữ gìn sức khỏe là việc duy nhất nàng có thể làm lúc này."
Hắn bước ra cửa. Cánh cửa gỗ nặng nề mở ra, rồi đóng lại, trả căn phòng về với sự tĩnh lặng của nó.
Lâm Vân Tịch vẫn ngồi bất động. Ánh nến mới cháy sáng rực rỡ, nhưng nàng lại cảm thấy căn phòng còn lạnh lẽo hơn cả khi chìm trong bóng tối. Nàng nhìn chằm chằm vào ngọn lửa, nhìn ánh sáng ấm áp của nó, nhưng chỉ cảm thấy cái lạnh buốt của hai từ cuối cùng.
Xử trảm.
Ngọn lửa bỗng nhiên nhòe đi. Một giọt nước mắt nóng hổi lăn xuống gò má, rơi xuống mu bàn tay, vỡ tan. Rồi một giọt nữa. Nàng không khóc thành tiếng, chỉ lặng lẽ để nước mắt tuôn rơi trong căn phòng giam lỏng cô độc, dưới ánh nến mà hắn vừa thắp lên.
[Bản quyền thuộc về Lumm.vn]
Bình luận
Đang tải bình luận...