Nơi Nương Tựa
Đêm thứ ba, hắn lại đến. Không phải tiếng động của một kẻ đột nhập, mà là sự thay đổi vi diệu trong không khí của căn phòng. Một luồng khí lạnh hơn lướt qua khe cửa, mang theo mùi sương đêm và gỗ đàn hương nhàn nhạt. Lâm Vân Tịch đang ngồi bên bàn, cố gắng mài mực trên một nghiên đá đã cạn khô. Nàng ngước mắt lên, và hắn đã ở đó, đứng trong bóng tối nơi ánh trăng không chiếu tới.
Hắn không nói gì, chỉ bước đến, tay cầm một chiếc âu sứ nhỏ. Hơi nóng tỏa ra từ đó, mỏng manh nhưng hữu hình trong đêm lạnh. Hắn đặt chiếc bát xuống bàn. Bên trong là cháo hạt sen, nấu nhừ đến mức từng hạt gạo đã tan ra, tỏa mùi thơm ngọt dịu.
"Ăn đi." Giọng hắn trầm thấp, chỉ đủ để một mình nàng nghe thấy.
Lâm Vân Tịch nhìn âu cháo, rồi lại nhìn hắn. Ánh mắt nàng không còn sự hoảng loạn của những ngày đầu, chỉ còn một sự mệt mỏi sâu sắc và một tia thăm dò. Tay nàng run nhẹ khi cầm lấy chiếc thìa sứ. Hơi ấm từ thành bát truyền vào lòng bàn tay lạnh cóng của nàng. Nàng cúi đầu, múc một thìa nhỏ, cẩn trọng đưa lên miệng. Vị ngọt thanh của hạt sen và sự ấm nóng của cháo lan tỏa, xoa dịu cái dạ dày đã co thắt vì đói và lo âu suốt mấy ngày qua.
Nàng không nói lời cảm ơn. Lời nói lúc này là thừa thãi. Nàng chỉ lặng lẽ ăn, từng thìa một. Thẩm Tư Niên đứng yên, ánh mắt quan sát nàng không rời. Hắn không nhìn như một vị hôn phu, mà như một viên quan Hình bộ đang xem xét một chứng cứ quan trọng. Hắn để ý thấy sắc mặt nàng vẫn xanh xao, nhưng quầng thâm dưới mắt dường như đã nhạt đi một chút. Môi nàng không còn khô nứt như trước.
Khi nàng ăn được nửa bát, hắn mới lên tiếng. "Thượng thư bộ Hộ đã bị triệu kiến. Lệnh khám xét phủ đệ của ông ta được ban xuống vào giờ Thìn sáng nay."
Cái thìa trong tay Lâm Vân Tịch khựng lại. Nàng ngẩng lên, trong mắt ánh lên một tia hy vọng mong manh. Vụ án của Lâm gia có liên quan đến bộ Hộ. Đây là tin tức đầu tiên từ bên ngoài mà nàng nghe được sau nhiều ngày bị giam lỏng.
"Người của ta tìm thấy một sổ sách ở tư trạch của ông ta, ghi chép việc thu chi các khoản bạc không rõ nguồn gốc," Thẩm Tư Niên nói tiếp, giọng đều đều không cảm xúc. "Có một vài bút tích khá tương đồng với các chứng từ trong vụ án của phụ thân nàng."
Hắn không nói điều đó có ý nghĩa gì. Hắn không hứa hẹn, không an ủi. Hắn chỉ đơn thuần trình bày sự thật, giống như đang báo cáo một vụ án. Nhưng đối với Lâm Vân Tịch, những lời khô khốc đó còn quý giá hơn ngàn vạn lời vỗ về. Nó là một tia sáng, dù nhỏ nhoi, trong đường hầm tăm tối.
Nàng đặt thìa xuống, cúi đầu, hai tay siết chặt lấy bát cháo. Bả vai nàng khẽ run. Thẩm Tư Niên nhìn thấy, nhưng hắn không bước tới. Hắn chỉ lặng lẽ đặt một lọ sứ trắng nhỏ lên bàn.
"Thuốc trị ngoại thương. Vết trật ở chân của nàng."
Rồi hắn lại im lặng, cho nàng không gian để tự mình tiêu hóa tất cả. Đêm nối đêm, những cuộc gặp gỡ cứ diễn ra như vậy. Hắn chưa bao giờ ở lại quá một canh giờ. Hắn đến, mang theo đồ ăn, thuốc men, và những mẩu tin tức ngắn gọn về vụ án. Hắn không hỏi nàng có ổn không, cũng không nói những lời đường mật. Sự quan tâm của hắn được thể hiện qua một bát cháo nóng, một viên thuốc, hay một câu nói về diễn biến ở triều đình.
Dần dần, Lâm Vân Tịch không còn giật mình khi bóng đen của hắn lướt qua cửa sổ. Nàng bắt đầu chờ đợi. Mỗi khi màn đêm buông xuống, tiếng côn trùng rả rích trong vườn lại khiến nàng lắng tai, phân biệt với tiếng bước chân của lính canh tuần tra. Nàng đã quen với mùi gỗ đàn hương của hắn, quen với sự im lặng nặng trĩu khi hắn chỉ đứng đó quan sát nàng, và quen với cảm giác có một sự hiện diện khác trong căn phòng ngột ngạt này. Sự hiện diện của hắn trở thành điểm tựa duy nhất của nàng.
Đêm cuối tháng, khi hắn đến, bên ngoài có tiếng xôn xao.
"Đổi gác! Kiểm tra cẩn thận các niêm phong!" Tiếng một tên đội trưởng vang lên, ngay sau đó là tiếng bước chân rầm rập và ánh đuốc loang loáng hắt qua cửa sổ giấy.
Thẩm Tư Niên phản ứng gần như ngay lập tức. Hắn không nói một lời, chỉ kéo mạnh tay nàng. Lâm Vân Tịch bị lôi đi trong im lặng, không kịp kêu lên một tiếng. Hắn đẩy nàng vào góc tối nhất sau tấm bình phong, rồi dùng thân mình che chắn cho nàng.
Không gian chật hẹp ép hai người lại gần nhau. Lưng nàng áp vào bức tường lạnh lẽo, còn lồng ngực hắn thì nóng rực ngay phía trước. Nàng có thể nghe thấy tiếng tim đập của chính mình và của hắn, hai nhịp điệu khác nhau nhưng cùng dồn dập trong tĩnh lặng. Mùi đàn hương quen thuộc bao bọc lấy nàng, lần này đậm đặc và gần gũi đến mức khiến nàng nín thở.
Bên ngoài, tiếng bước chân đi qua, dừng lại ngay trước cửa phòng nàng. Một tên lính gõ mạnh vào niêm phong bằng chuôi đao. "Chắc chắn!"
"Đi tiếp!"
Tiếng động xa dần. Nhưng trong góc tối, hai người vẫn bất động. Sự nguy hiểm đã qua, nhưng một thứ căng thẳng khác lại trỗi dậy. Hơi thở của Thẩm Tư Niên phả nhẹ lên đỉnh đầu nàng. Lâm Vân Tịch vô thức siết chặt vạt áo hắn. Nàng không biết rằng hành động nhỏ này đã khiến cơ thể người đàn ông trước mặt cứng lại.
Hồi lâu sau, khi chắc chắn bên ngoài đã hoàn toàn yên tĩnh, hắn mới từ từ lùi ra. Nhưng tay hắn vẫn giữ lấy khuỷu tay nàng, như thể sợ nàng sẽ ngã.
"Bọn chúng sẽ không kiểm tra bên trong," hắn nói, giọng khàn đi một chút.
Lâm Vân Tịch gật đầu. Nàng ngước nhìn hắn trong bóng tối. Gương mặt hắn chỉ là những đường nét mờ ảo, nhưng nàng có thể cảm nhận được ánh mắt hắn đang dán chặt vào mình. Ánh mắt đó không còn vẻ lạnh lùng dò xét, mà có gì đó sâu hơn, phức tạp hơn.
Hắn không buông tay nàng ra. Thay vào đó, bàn tay còn lại của hắn từ từ đưa lên, những ngón tay thon dài khẽ chạm vào má nàng. Da thịt hắn lành lạnh vì sương đêm, nhưng nơi tiếp xúc lại như có một luồng điện ấm chạy qua.
"Thẩm đại nhân..." Nàng theo bản năng gọi tên hắn, giọng nói gần như là một tiếng thì thầm.
Hắn không đáp. Hắn chỉ cúi xuống, và môi hắn tìm đến môi nàng.
Nụ hôn lần này khác hẳn những lần trước. Nó không còn sự đột ngột, chiếm đoạt hay mất kiểm soát. Nó chậm rãi, dịu dàng và đầy thăm dò. Không có sự đòi hỏi, chỉ có một sự sẻ chia thầm lặng. Hắn không cố gắng phá vỡ sự phòng thủ của nàng, mà dường như đang trao cho nàng một lời an ủi không lời. Hắn đang nói với nàng rằng, trong thế giới đổ nát này, nàng không hoàn toàn đơn độc.
Lần đầu tiên, Lâm Vân Tịch không chống cự. Nàng nhắm mắt lại, để cho hơi ấm từ hắn truyền sang mình, xua đi cái lạnh lẽo đã ngấm vào xương tủy suốt những ngày qua. Nàng thấy mình kiệt sức, mệt mỏi, và trong một khoảnh khắc yếu lòng, nàng cho phép mình dựa vào nơi nương tựa duy nhất này.
Khi hắn dứt ra, trán hai người vẫn khẽ chạm vào nhau. Hơi thở của họ hòa quyện làm một.
"Ta phải đi," hắn nói khẽ.
Lâm Vân Tịch chỉ khẽ gật đầu.
Hắn lùi lại một bước, ánh mắt vẫn không rời khỏi nàng. Rồi hắn xoay người, lướt ra ngoài cửa sổ, biến mất vào màn đêm cũng im lặng như khi hắn đến.
Lâm Vân Tịch đứng bất động một lúc lâu. Nàng đưa tay lên chạm vào môi mình, nơi vẫn còn vương lại hơi ấm của hắn. Đêm đó, nàng không còn cảm thấy sợ hãi khi ở một mình trong căn phòng trống trải. Thay vào đó, là một cảm giác trống vắng kỳ lạ, và một sự chờ đợi cho đêm mai.
[Bản quyền thuộc về Lumm.vn]
Bình luận
Đang tải bình luận...