Đêm Lạnh Trong Lâm Phủ
Màn đêm đặc quánh như mực tàu, nuốt chửng những mái ngói cong cong của Lâm phủ. Gió đầu đông se sắt, luồn qua kẽ lá, tạo nên những tiếng xào xạc ma quái. Bên ngoài bức tường cao, hai tên lính canh của Hình bộ co ro trong manh áo mỏng, thỉnh thoảng lại giậm chân cho đỡ buốt. Bọn họ không hề hay biết, một bóng đen vừa lướt qua bức tường phía tây, nhẹ như một chiếc lá rơi, không một tiếng động.
Thẩm Tư Niên đáp xuống đất, hai đầu gối hơi chùng xuống để triệt tiêu toàn bộ âm thanh. Hắn mặc một bộ y phục dạ hành màu đen tuyền, hòa lẫn vào bóng tối của khu vườn. Ánh mắt hắn lạnh lùng quét một vòng, xác định vị trí các chốt canh và lộ trình tuần tra của chúng. Lộ trình này do chính tay hắn sắp đặt, và giờ đây, hắn lại là kẻ phá vỡ nó. Hắn di chuyển dọc theo chân tường, mỗi bước chân đều được tính toán cẩn thận, tránh những đám lá khô có thể tạo ra tiếng động.
Hắn không nên ở đây. Lý trí của một vị Hình bộ Thị lang gào thét trong đầu hắn. Hành động này là bất hợp lý, mạo hiểm và có thể hủy hoại tất cả. Nếu bị phát hiện, hắn sẽ bị khép tội thông đồng với nghi phạm, một vết nhơ không thể gột rửa cho cả Thẩm gia. Nhưng hình ảnh gương mặt trắng bệch, đôi mắt thất thần của Lâm Vân Tịch trên con đường gập ghềnh ban chiều cứ ám ảnh hắn. Một hình ảnh rời rạc, không gắn với bất cứ suy luận nào, nhưng nó cứa vào tâm trí hắn dai dẳng hơn bất cứ vụ án hóc búa nào.
Đó là một biến số. Một biến số nằm ngoài mọi kế hoạch. Và hắn đến đây đêm nay, cũng chỉ để xác định lại biến số đó.
Khi đến gần một gốc hải đường, hắn dừng lại. Một viên ngói trên mái nhà che lối đi hành lang bị gió thổi lỏng, trượt xuống. Nhanh như chớp, hắn giơ tay đỡ lấy, cái lạnh của viên ngói thấm vào lòng bàn tay. Hắn cẩn thận đặt nó xuống bồn hoa bên cạnh, tim không hề lỡ một nhịp. Sự nguy hiểm đối với hắn chỉ là một bài toán cần giải quyết.
Hắn nhận ra khoảng sân nhỏ dẫn đến khuê phòng của nàng. Nơi này im ắng đến đáng sợ, khác hẳn với dáng vẻ tấp nập thường ngày của một phủ đệ quan tam phẩm. Chỉ có ánh trăng mờ ảo xuyên qua tầng mây mỏng, rọi xuống những bóng cây méo mó, trông như những con quái vật đang giương vuốt.
Bên trong căn phòng, không khí cũng lạnh lẽo và tĩnh mịch không kém. Lâm Vân Tịch ngồi co ro trên giường, hai tay ôm lấy đầu gối, cả người bọc trong một chiếc chăn mỏng. Cây nến duy nhất trên bàn đã cháy gần hết, ngọn lửa leo lét chập chờn, hắt bóng nàng lên bức tường phía sau, đơn độc và run rẩy. Nàng không khóc, nước mắt dường như đã cạn kiệt từ ban chiều. Giờ đây trong nàng chỉ còn lại một khoảng trống rỗng mênh mông, tai ù đi trước sự sụp đổ của gia đình.
Cổ chân bị trật lúc ngã khỏi xe ngựa bắt đầu nhói lên từng cơn, cơn đau âm ỉ kéo nàng về với thực tại phũ phàng. Phụ thân và đệ đệ đã bị bắt đi. Lâm phủ đã bị niêm phong. Và người ra lệnh cho tất cả những chuyện này, lại chính là vị hôn phu trên danh nghĩa của nàng. Nàng mím chặt môi, cố ngăn một tiếng nấc nghẹn ngào chực trào ra khỏi lồng ngực. Nàng không thể gục ngã, ít nhất là không phải lúc này.
Một tiếng "cạch" rất khẽ từ phía cửa sổ kéo nàng ra khỏi dòng suy nghĩ hỗn loạn. Nàng giật mình, toàn thân căng cứng, tưởng rằng lính canh vào kiểm tra. Nhưng không phải.
Cánh cửa sổ gỗ hé mở một khe nhỏ, rồi một bóng người cao lớn lặng lẽ lách vào. Dưới ánh nến yếu ớt, nàng nhận ra bộ y phục đen tuyền và dáng người quen thuộc. Trái tim nàng như ngừng đập trong giây lát, rồi lại đập dồn dập trong lồng ngực.
"Thẩm... đại nhân?" Giọng nàng khàn đặc, vỡ ra, gần như là một tiếng thì thầm.
Thẩm Tư Niên không đáp lời ngay. Hắn nhẹ nhàng khép cửa sổ lại, ngăn cơn gió lạnh lùa vào. Ánh mắt hắn quét khắp căn phòng, dừng lại ở cây nến sắp tàn, chiếc ấm trà đã nguội lạnh trên bàn, và cuối cùng là thân hình nhỏ bé đang run rẩy trên giường. Hắn thấy được sự hoảng loạn, sợ hãi, và một chút kiên cường đang cố níu giữ trong đôi mắt nàng.
Hắn bước tới chiếc bàn, sự hiện diện của hắn khiến không khí trong phòng như đặc lại. Hắn đặt một gói giấy dầu nhỏ lên bàn.
"Thuốc trị thương," giọng hắn trầm thấp, phá vỡ sự im lặng ngột ngạt. "Vết thương ở chân, bôi lên sẽ đỡ."
Lâm Vân Tịch sững sờ nhìn hắn, rồi nhìn xuống gói thuốc. Hắn đã thấy? Hắn đã để ý đến vết thương nhỏ của nàng giữa lúc hỗn loạn như vậy sao?
Tiếp đó, hắn lại đặt xuống một bọc vải nhỏ khác. Mùi thơm ngọt dịu của bánh hoa quế len lỏi trong không khí, một mùi hương ấm áp đến phi thực.
"Ăn một chút đi." Hắn chỉ nói vậy.
Nàng vẫn ngồi bất động, mắt không rời khỏi hắn, cố gắng tìm kiếm một lời giải thích trong bóng tối bao phủ nửa khuôn mặt của hắn. Tại sao hắn lại ở đây? Người đã đẩy cả gia đình nàng vào vực thẳm, giờ lại mang thuốc và điểm tâm đến cho nàng trong đêm. Sự mâu thuẫn này khiến đầu óc nàng càng thêm rối bời. Nàng thấy khóe mắt mình nóng lên.
Thẩm Tư Niên nhìn nàng một lúc lâu. Dường như hắn có thể thấy được bức tường phòng vệ nàng đang cố gắng dựng lên, và cả những vết nứt đang dần hiện rõ trên đó. Hắn khẽ thở dài, một hơi thở gần như không thể nghe thấy.
Hắn tiến thêm một bước về phía giường. Lâm Vân Tịch theo phản xạ hơi lùi lại, tấm chăn trong tay siết chặt hơn. Hắn dừng lại, không tiến thêm nữa. Hắn vươn tay ra, những ngón tay thon dài, lạnh lẽo khẽ gạt một lọn tóc mai dính trên má nàng. Cái chạm nhẹ bất ngờ khiến nàng run lên.
Rồi, trước khi nàng kịp hiểu chuyện gì đang xảy ra, hắn cúi người xuống.
Một cảm giác ấm áp và mềm mại khẽ chạm vào vầng trán lạnh ngắt của nàng.
Nó chỉ kéo dài trong một khoảnh khắc ngắn ngủi, nhẹ như tuyết rơi, nhưng lại giống như một ấn ký nóng bỏng đóng thẳng vào tâm trí nàng. Nàng hoàn toàn chết lặng. Mùi hương trên người hắn phả vào mặt nàng, không phải máu tanh của Hình bộ, mà là mùi gỗ đàn hương lạnh và sạch sẽ, quyện với mùi sương đêm.
Thẩm Tư Niên lùi lại ngay lập tức, đứng thẳng người. Nét mặt hắn vẫn lạnh lùng như băng, không một chút biểu cảm, như thể hành động vừa rồi chưa từng xảy ra. Hắn nhìn sâu vào mắt nàng một lần cuối, một cái nhìn phức tạp mà nàng không thể nào đọc được.
Rồi hắn xoay người, đi về phía cửa sổ. Chỉ trong nháy mắt, bóng đen của hắn đã hòa vào màn đêm bên ngoài. Cánh cửa sổ được khép lại cẩn thận, chỉ còn lại một vệt gió lạnh vừa lùa vào.
Hắn đã đi rồi.
Căn phòng lại chìm vào yên lặng, nhưng sự tĩnh mịch giờ đây đã khác. Lâm Vân Tịch ngồi bất động thêm một lúc lâu nữa, bàn tay vô thức đưa lên chạm vào vầng trán, nơi hơi ấm của hắn dường như vẫn còn vương lại.
Ánh mắt nàng dời xuống chiếc bàn. Gói thuốc và bọc bánh hoa quế nằm đó, là bằng chứng hữu hình cho sự hiện diện không tưởng của hắn. Nàng chậm rãi xuống giường, cố gắng không để trọng lượng dồn lên bên chân đau. Nàng cầm bọc bánh lên, cẩn thận mở ra. Bốn chiếc bánh hoa quế nhỏ xinh, vẫn còn hơi ấm.
Nàng đưa một chiếc lên miệng, cắn một miếng nhỏ. Vị ngọt thanh của hoa quế và sự mềm mại của bột bánh tan trong miệng, xoa dịu cái dạ dày đang co thắt vì đói và lo lắng. Nàng ăn một cách chậm rãi, máy móc, nước mắt cuối cùng cũng không kìm được mà lăn dài trên má.
Đêm nay, trong Lâm phủ lạnh lẽo này, nàng không còn hoàn toàn đơn độc.
[Bản quyền thuộc về Lumm.vn]
Bình luận
Đang tải bình luận...