Tin Dữ Giữa Đường
Bên trong xe ngựa của Hình bộ, không khí đặc quánh lại, tĩnh lặng như mặt hồ trước cơn bão. Thẩm Tư Niên ngồi ngay ngắn, lưng thẳng tắp, hai tay đặt trên đầu gối. Cuốn hồ sơ vừa xem xong đã được đặt lại gọn gàng trong một chiếc hộp sơn mài đen. Ánh mắt hắn không nhìn vào đâu cụ thể, mà như xuyên qua vách xe, dõi về một hướng vô định phía trước.
Tiếng vó ngựa và bánh xe nghiến trên đường đất nện vang lên đều đặn, nhưng dường như quá chậm chạp.
"Nhanh hơn nữa," giọng hắn trầm thấp, không một chút gợn sóng, ra lệnh cho phu xe bên ngoài.
Mệnh lệnh ngắn gọn khiến tốc độ cỗ xe tăng lên rõ rệt, thân xe bắt đầu rung lắc mạnh hơn. Hắn không hề dịch chuyển, vững như một pho tượng tạc bằng đá. Vụ án đã khởi động, lưới đã giăng ra. Mọi thứ đều nằm trong vòng kiểm soát của hắn, chỉ trừ một biến số duy nhất đang di chuyển bên ngoài vòng vây. Một biến số mà lẽ ra không nên tồn tại.
Đôi môi mỏng của hắn mím chặt lại. Hắn đang làm công vụ, chỉ là công vụ mà thôi. Việc đi con đường này chỉ là một sự phòng xa cần thiết. Kẻ thù của Lâm gia không ít, một khi gia chủ ngã ngựa, chúng sẽ không bỏ qua cơ hội cắn xé những người còn lại. Hôn thê của Thẩm Tư Niên, dù chỉ là trên danh nghĩa, cũng không thể trở thành con mồi cho bất cứ kẻ nào.
***
Trong một cỗ xe ngựa khác đang di chuyển chậm rãi theo hướng ngược lại, không khí lại hoàn toàn khác biệt. Mùi đàn hương thanh khiết từ chùa Vạn An vẫn còn vương trên vạt áo lụa của Lâm Vân Tịch. Nàng vừa thành tâm cầu an cho gia đình, mong những bất an trong lòng mấy ngày qua chỉ là do mình đa sự.
Chuỗi bồ đề mát lạnh lăn nhẹ giữa những ngón tay thon dài. Nàng nhắm mắt, cố gắng giữ lại chút thanh tịnh hiếm hoi vừa tìm được nơi cửa Phật. Tin tức về hôn ước đã lan khắp kinh thành. Nàng biết, từ nay về sau, cuộc đời mình sẽ không còn những ngày tháng tự tại như ở Giang Nam nữa. Nhưng ít ra, phụ thân và huynh trưởng vẫn ở bên cạnh. Chỉ cần Lâm phủ vẫn còn, nàng vẫn còn nơi để về.
Bất chợt, tiếng gọi thất thanh từ phía sau xe vọng tới, xé tan sự yên tĩnh.
"Tiểu thư! Tiểu thư, đợi đã! Dừng xe!"
Lâm Vân Tịch giật mình mở mắt. Tiếng gọi hoảng hốt và gấp gáp ấy là của A Túc, tì nữ thân cận của nàng. Phu xe vội ghìm cương, cỗ xe từ từ dừng lại. Cửa xe còn chưa kịp mở, A Túc đã lảo đảo chạy tới, hai tay chống vào thành xe thở dốc, khuôn mặt nhỏ nhắn trắng bệch không còn một giọt máu.
"Có chuyện gì?" Lâm Vân Tịch nhoài người ra, lòng bất an dâng lên thành một cơn sóng dữ.
"Tiểu thư... trong phủ... trong phủ xảy ra chuyện lớn rồi!" A Túc nói không ra hơi, nước mắt đã giàn giụa. "Người của Hình bộ... họ tới... họ bắt Lâm đại nhân và đại thiếu gia đi rồi!"
Từng chữ một như những mũi kim châm thẳng vào màng nhĩ Lâm Vân Tịch. Chuỗi bồ đề trên tay nàng tuột ra, những hạt gỗ tròn xoe va vào nhau rồi lăn lóc trên sàn xe, tạo ra những âm thanh khô khốc, lạc lõng.
Hình bộ?
Thẩm Tư Niên?
Đầu óc nàng trống rỗng. Không thể nào. Chắc chắn là có sự nhầm lẫn. Phụ thân cả đời thanh liêm, huynh trưởng chỉ là một thư sinh, sao có thể liên quan đến Hình bộ?
"A Túc, ngươi nói rõ ràng," giọng nàng run rẩy, khô khốc. "Rốt cuộc đã xảy ra chuyện gì?"
"Nô tì không biết... Chỉ thấy quan binh ập vào, nói là phụng mệnh Thẩm Thượng thư triệu tập đại nhân và thiếu gia về bộ thẩm vấn... Phu nhân... phu nhân đã ngất đi rồi!"
Hai tai Lâm Vân Tịch ù đi. Cái tên "Thẩm Thượng thư" như một nhát búa cuối cùng giáng xuống, đập tan mọi tia hy vọng le lói của nàng. Là hắn. Chính là hắn. Người vừa mới đêm trước còn ép buộc nàng vào một hồi kịch hôn ước nực cười, hôm nay đã ra tay với chính gia đình nàng.
"Về phủ! Mau, quay xe về phủ ngay!" Nàng gần như hét lên với phu xe.
Phu xe luống cuống quất roi, cố gắng quay đầu xe trên con đường vốn không rộng rãi. Đúng lúc đó, bánh xe bên phải đột ngột sụt mạnh xuống một ổ gà lớn bị che khuất. Một tiếng "rắc" giòn tan vang lên. Cả cỗ xe nghiêng hẳn về một bên, hất văng Lâm Vân Tịch vào vách xe. Đầu nàng đập mạnh vào khung cửa sổ, một cơn choáng váng ập tới.
Mọi thứ chìm vào hỗn loạn. Tiếng ngựa hí vang, tiếng phu xe la hét, tiếng A Túc khóc thét.
Giữa mớ âm thanh hỗn độn ấy, có một âm thanh khác đang đến gần. Tiếng vó ngựa dồn dập, mạnh mẽ và đầy uy quyền.
Lâm Vân Tịch gắng gượng ngồi dậy, vén tấm rèm che cửa sổ lên. Tim nàng như ngừng đập. Chắn ngang con đường phía trước, không xa chỗ nàng là một cỗ xe ngựa màu đen tuyền, bốn góc treo đèn lồng bằng đồng có khắc văn mây, dấu hiệu của quan nhất phẩm. Đứng quanh xe là một đội thị vệ mặc giáp trụ đen, tay lăm lăm chuôi đao, ánh mắt lạnh lẽo. Trên cửa xe, huy hiệu của Hình bộ tựa như một con mãnh thú đang nhe nanh.
Họ đến bắt cả nàng.
Ý nghĩ này loé lên trong đầu, khiến toàn thân nàng lạnh toát. Nàng là hôn thê chưa qua cửa của hắn, nhưng cũng là con gái của tội thần mà hắn đang tra xét. Hắn sẽ không nương tay.
Âm thanh duy nhất còn lại là tiếng ong ong trong tai. Mọi thứ trước mắt Lâm Vân Tịch nhòe đi, chỉ còn lại những mảng màu sắc chuyển động hỗn loạn. Những bộ quan phục màu chàm của Hình bộ, những lưỡi đao phản chiếu ánh sáng yếu ớt của buổi chiều tà, và dải giấy niêm phong trắng toát dán chéo trên hai cánh cổng gỗ lim.
Họ đã lấy đi phụ thân. Lấy đi đệ đệ. Giờ họ quay lại để lấy nốt nàng.
Một ý nghĩ duy nhất, lạnh lẽo và sắc như mảnh băng, cắt xuyên qua màn sương mù trong đầu nàng. Chạy.
Nàng không biết mình quay người từ lúc nào. Gấu váy lụa vướng vào bậc thềm đá, một tiếng "roẹt" khô khốc vang lên. Nàng lảo đảo, nhưng không ngã. Đôi chân tự nó cử động, đưa nàng rời khỏi con đường lát đá, lao về phía bìa rừng um tùm bên cạnh phủ.
"Lâm tiểu thư!"
Tiếng gọi vọng lại từ phía sau, sắc và đanh, nhưng nó chỉ như một ngọn roi quất vào lưng, thúc nàng chạy nhanh hơn. Cành lá ướt sũng sương đêm quất vào mặt, vào tay, lạnh buốt. Không khí trong rừng ẩm thấp, mang theo mùi đất mục và lá cây tàn úa. Nàng không dám ngoảnh lại. Hình ảnh những bộ quan phục đó đã khắc sâu vào tâm trí, chúng đồng nghĩa với chia cắt, với tuyệt vọng.
Đất dưới chân lún xuống, bùn đất bám đầy vào đôi hài thêu tinh xảo. Một bên hài tuột ra, bị bỏ lại phía sau. Chân trần giẫm lên rễ cây sần sùi, giẫm lên đá dăm nhọn, cơn đau nhói lên nhưng nàng không cảm nhận được. Nàng chỉ biết chạy, chạy khỏi bóng đen đang đuổi theo, khỏi số phận đã được định đoạt bởi người đàn ông đó.
Thẩm Tư Niên.
Cái tên đó nổ tung trong lồng ngực, khiến nàng gần như nghẹt thở. Hắn ra lệnh bắt người. Hắn dán giấy niêm phong lên nhà nàng. Và giờ, hắn cho người đuổi bắt nàng.
Phía sau, tiếng bước chân đuổi theo ngày một gần. Không phải một người. Có tiếng xé gió của quần áo, tiếng cành cây gãy vụn dưới chân. Họ đang bao vây nàng.
* * *
Thẩm Tư Niên nhìn thấy bóng lưng mỏng manh đó lao vào khu rừng, hắn gần như không tin vào mắt mình. Ngu ngốc. Nàng định làm gì?
"Đứng lại!" Hắn quát, nhưng bóng trắng ấy đã mất hút sau những lùm cây rậm rạp.
"Vương Khải, cho người bao vây khu rừng, nhưng không được vào trong!" Hắn ra lệnh ngắn gọn, giọng nói lạnh đi mấy phần. "Những người còn lại, theo ta."
Hắn không đợi câu trả lời, rút chân khỏi bàn đạp, lao về phía trước. Hắn không nghĩ. Cơ thể hành động trước khi lý trí kịp can ngăn. Gió lạnh thốc vào mặt. Mùi ẩm ướt của khu rừng xộc vào mũi, nhưng tất cả những gì hắn ý thức được là bóng áo trắng đang ẩn hiện phía trước.
Nàng chạy không có phương hướng, chỉ đâm đầu vào nơi rậm rạp nhất. Hắn rẽ cành, mặc cho gai nhọn cào rách ống tay áo quan phục. Hắn là người của Hình bộ, truy bắt tội phạm là việc quen thuộc. Nhưng người đang chạy trốn phía trước không phải tội phạm. Nàng là hôn thê của hắn. Là trách nhiệm của hắn. Một biến số hắn không tài nào tính toán được.
Một cành cây dẻo quất ngang mặt hắn, bất ngờ và mạnh. Hắn cảm thấy một vệt rát bỏng bên má phải. Hắn đưa tay lên quệt, một vệt máu đỏ dính trên ngón tay. Cơn đau thể xác kéo sự tức giận trong lồng ngực hắn lên đến đỉnh điểm. Tức giận vì sự bướng bỉnh của nàng, và một thứ gì đó khác, một thứ hắn không gọi được tên, đang cào cấu bên trong.
"Lâm Vân Tịch!"
Hắn gầm lên, lần đầu tiên gọi thẳng tên húy của nàng. Âm thanh vang vọng trong khu rừng tĩnh lặng, khiến mấy con chim hoảng hốt bay vọt lên không trung.
Phía trước, bóng áo trắng khựng lại trong giây lát, rồi lại liều mạng chạy nhanh hơn.
* * *
Tiếng gọi tên của hắn khiến toàn thân Lâm Vân Tịch đông cứng. Không phải "Lâm tiểu thư". Là "Lâm Vân Tịch". Giọng nói đó, không còn là sự bình tĩnh giả tạo hay vẻ quyền uy xa cách. Nó chứa đầy sự giận dữ không che giấu.
Nàng càng thêm hoảng loạn. Hắn đã tức giận. Hắn sẽ không tha cho nàng.
Nàng chạy nhanh hơn, không còn nhìn đường nữa. Phổi nàng bỏng rát, hai chân rã rời. Phía trước bỗng trở nên quang đãng. Nàng vừa lao ra khỏi bìa rừng, đặt chân lên một mỏm đất trống phủ đầy cỏ dại.
Và rồi mặt đất dưới chân nàng biến mất.
Một tiếng hét nghẹn lại trong cổ họng. Cơ thể nàng mất thăng bằng, đổ về phía trước. Bên dưới không phải là mặt đất bằng phẳng, mà là một sườn dốc gần như thẳng đứng, lởm chởm đá tai mèo và rễ cây khẳng khiu. Khoảnh khắc rơi xuống, thời gian như kéo dài vô tận. Nàng thấy bầu trời xám xịt, những ngọn cây chao đảo. Nàng sẽ chết ở đây. Một cái chết vô danh trong một khu rừng hoang.
Ngay khi cảm giác tuyệt vọng buông xuống, một lực mạnh đến tàn bạo giật mạnh cổ tay nàng lại.
Cả người nàng bị treo lơ lửng giữa không trung, xương cốt như muốn rời ra. Cổ tay đau buốt như bị bẻ gãy. Nàng ngước lên, qua làn nước mắt nhòe đi, thấy Thẩm Tư Niên đang quỳ một gối bên mép dốc, cả người hắn gần như nhoài ra ngoài. Bàn tay hắn như một gọng kìm sắt đang siết chặt lấy cổ tay nàng.
Hắn nhìn nàng, lồng ngực phập phồng dữ dội. Vệt máu trên má hắn đã khô lại thành một đường đỏ sẫm. Đôi mắt hắn tối sầm, tựa như mặt hồ trước cơn bão. Hắn không nói gì, chỉ dùng sức từ từ kéo nàng lên.
Khi chân nàng chạm lại mặt đất an toàn, hắn không buông ra ngay. Hắn kéo giật nàng vào lòng. Một tay vẫn siết cổ tay nàng, tay kia ôm chặt lấy vai nàng, giữ nàng đứng vững. Cả hai đều thở dốc. Mùi đất ẩm, mùi máu tanh nhẹ từ vết xước của hắn, và mùi mồ hôi lạnh của chính nàng hòa vào nhau.
Cảm giác bàn tay hắn siết chặt quanh cổ tay nàng thật kỳ lạ. Vừa đau đớn, vừa an toàn đến khó tin.
"Nàng bị điên rồi sao?" Giọng hắn khàn đi vì gằn lại, từng chữ như nghiến ra từ kẽ răng. Hơi thở nóng rực của hắn phả vào đỉnh đầu nàng.
Lâm Vân Tịch chỉ run rẩy, không nói được lời nào. Cơn sợ hãi tột độ qua đi, để lại một sự trống rỗng và kiệt quệ. Nàng đứng yên trong vòng tay hắn, không phải vì cam chịu, mà vì nàng không còn chút sức lực nào để cử động.
Hắn giữ nàng như vậy một lúc lâu. Tiếng thuộc hạ của hắn đã đuổi đến nơi, nhưng họ chỉ đứng ở xa, không ai dám lại gần. Cuối cùng, hắn khẽ buông lỏng vòng tay, nhưng vẫn không thả cổ tay nàng ra. Hắn cởi áo choàng ngoài của mình, khoác lên tấm thân mỏng manh đang run rẩy của nàng. Chiếc áo choàng còn vương hơi ấm của hắn, nặng trĩu và xa lạ.
"Về thôi." Hắn nói, giọng đã trở lại vẻ bình tĩnh thường ngày, nhưng sự mệt mỏi trong đó không thể che giấu.
Hắn không hỏi nàng có đi được không. Hắn nắm lấy cổ tay nàng, dắt đi như dắt một tội phạm. Lâm Vân Tịch mặc cho hắn kéo đi, đôi chân bước một cách vô thức. Nàng không còn khả năng suy nghĩ, không còn sức lực phản kháng.
Khi họ ra khỏi khu rừng, trời đã nhá nhem tối. Ngọn đuốc của đám quan binh bập bùng trong gió, hắt những cái bóng kỳ dị lên mặt đất. Vương Khải và những người khác cúi đầu khi họ đi qua. Không ai dám nhìn thẳng.
Con đường trở về Lâm phủ ngắn đến lạ thường. Hai cánh cổng gỗ lim đóng chặt. Hai dải giấy trắng với những con dấu son đỏ chói mắt như hai vết thương rỉ máu. Lính canh đứng gác hai bên, mặt lạnh như tiền.
Đây là nhà của nàng. Nơi cưu mang nàng mấy tháng qua. Giờ đây, nó đã bị niêm phong. Những nữ quyến trong nhà, kế mẫu, các đệ đệ muội muội, họ đang ở đâu? Bọn họ thế nào rồi?
Lâm Vân Tịch đứng chết lặng trước cổng. Cơn lạnh giờ đây không phải từ sương đêm, mà từ đáy lòng dâng lên, đóng băng từng thớ thịt.
Thẩm Tư Niên dừng lại bên cạnh. Hắn vẫn chưa buông tay nàng ra. Hắn nhìn những dải giấy niêm phong, rồi lại nhìn nàng. Trong ánh đuốc chập chờn, nàng không thể đọc được gì trong mắt hắn.
"Ta sẽ đưa Lâm tiểu thư vào trong." Hắn nói, giọng đều đều. "Theo quy định, các nữ quyến trong phủ sẽ bị giam lỏng tại gia để chờ thẩm tra. Sẽ không ai làm khó nàng."
Giam lỏng. Chờ thẩm tra.
Mỗi một từ hắn nói ra đều là một nhát dao. Nàng không còn là tiểu thư của Lâm phủ. Nàng chỉ là một phạm nhân không mang gông xiềng.
Bàn tay đang bị hắn nắm của nàng khẽ giật lên. Đó là phản ứng duy nhất nàng có thể làm. Nhưng gọng kìm của hắn chỉ siết chặt hơn, không cho nàng cơ hội rút lui. Hắn ra hiệu cho lính canh, và một cánh cổng phụ nhỏ kẽo kẹt mở ra, hé một lối đi hẹp và tối tăm.
Ngôi nhà của nàng giờ đây đã trở thành một nhà tù. Và người cai ngục, chính là người đang nắm tay nàng.
[Bản quyền thuộc về Lumm.vn]
Bình luận
Đang tải bình luận...