Lệnh Triệu Tập
Sương sớm còn đọng trên lá chuối ngoài sân, se lạnh. Trong Lâm phủ, không khí tĩnh lặng như thường lệ, chỉ có tiếng chổi tre xào xạc của gia nhân quét dọn sân trước. Lâm phu nhân đang xem sổ sách trong phòng, ngón tay thon dài lướt trên những con số chi thu, nhưng tâm trí lại không đặt ở đó. Đôi mày bà khẽ nhíu lại. Từ sau yến tiệc hôm đó, trong lòng bà luôn có một khối đá đè nặng.
Tiếng gõ cửa vang lên, không phải kiểu gõ nhịp nhàng của khách đến thăm, mà là ba tiếng đập mạnh, khô khốc, dồn dập, phá tan sự yên tĩnh buổi sớm.
Âm thanh khiến Lâm phu nhân giật mình, con thỏ bạc trên ống tay áo bằng gấm như cũng run lên. Bà gọi một ma ma thân cận: "Ra xem có chuyện gì."
Vị ma ma vội vã chạy ra, nhưng chưa kịp tới cổng chính đã thấy đám gia nhân hoảng hốt lùi lại. Ngoài cổng, mấy binh sĩ mặc giáp phục của Hình bộ đứng sừng sững, gương mặt vô cảm, tay đặt trên chuôi đao. Dẫn đầu là một vị quan nhỏ, ánh mắt sắc lẹm quét qua khoảng sân.
"Phụng mệnh Hình bộ," vị quan cất giọng, âm thanh không lớn nhưng đủ để mọi người trong sân nghe rõ, "triệu tập Lâm Hạo, Lâm đại nhân, và con trai trưởng Lâm An Viễn về bộ để phục vụ điều tra. Mở cổng!"
Lời nói như sấm sét giữa trời quang. Vị ma ma mặt cắt không còn giọt máu, lảo đảo quay vào báo tin. Lâm phu nhân nghe xong, chén trà trên tay rơi xuống tấm thảm Ba Tư, vỡ tan. Nước trà nóng bắn lên mu bàn chân bà, nhưng bà không cảm thấy gì.
"Phu nhân!" Các nha hoàn xung quanh xúm lại.
Bà gạt tay họ ra, cố gắng gượng dậy, lật đật đi ra ngoài. "Không thể nào... Chắc chắn có nhầm lẫn gì đó..."
Lúc này, Lâm đại nhân và Lâm An Viễn cũng đã được tin, vội vã từ thư phòng và sân sau chạy tới. Lâm Hạo, dù mặt đã trắng bệch, vẫn cố giữ vẻ trấn tĩnh của một gia chủ. Ông chắp tay: "Xin hỏi vị quan gia, có thánh chỉ không? Lâm gia chúng ta trước nay luôn tuân thủ pháp luật, không biết đã phạm phải tội gì?"
Vị quan nhỏ cười khẩy, một nụ cười không chạm tới đáy mắt. Hắn rút từ trong ngực áo ra một cuộn giấy da niêm phong cẩn thận. Âm thanh khô khốc của giấy da khi được mở ra nghe thật chói tai trong không khí đặc quánh. "Lệnh của Hình bộ Thượng thư. Lâm đại nhân, ngài là người đọc sách, nên biết không cần thánh chỉ cho một lệnh triệu tập. Xin mời đi cùng chúng tôi một chuyến."
"Phụ thân!" Lâm An Viễn, chàng trai trẻ mới mười sáu tuổi, mặt đầy vẻ sợ hãi xen lẫn tức giận, chắn trước mặt cha mình. "Các người không có bằng chứng, không thể tùy tiện bắt người!"
"An Viễn, im miệng!" Lâm Hạo quát khẽ, nhưng giọng ông run rẩy. Ông biết, khi người của Hình bộ đã đến tận cửa, tranh cãi là vô ích.
"Mở cổng!" Vị quan lặp lại, giọng đã mất kiên nhẫn.
Hai gia nhân run rẩy bước tới, cố kéo hai cánh cổng gỗ lim nặng trịch. Có lẽ do lâu ngày không được bảo dưỡng, một bên trục cổng bị kẹt, phát ra tiếng ken két chói tai mà không nhúc nhích. Cảnh tượng đó như một điềm báo chẳng lành, sự trì trệ nhục nhã.
Một tên binh sĩ mất kiên nhẫn, bước tới, dùng báng đao thúc mạnh vào cánh cổng. Một tiếng "rầm" vang lên, chốt cửa bật ra. Cánh cổng Lâm phủ, biểu tượng cho gia thế của họ, đã bị mở ra bằng vũ lực.
"Mời." Vị quan hất cằm.
Lâm Hạo nhìn thê tử đang đứng chết trân ở thềm cửa, rồi nhìn đứa con trai mặt còn non choẹt. Ông hít một hơi thật sâu, chỉnh lại quan phục, bước đi. Dáng vẻ của ông vẫn thẳng, nhưng bước chân đã không còn vững vàng như trước. Lâm An Viễn bị hai binh sĩ khác giữ hai bên vai, ép đi theo sau.
"Lão gia! Viễn nhi!" Lâm phu nhân cuối cùng cũng không chịu nổi, hét lên một tiếng ai oán. Bà lao về phía trước nhưng bị các ma ma giữ lại. Toàn thân bà mềm nhũn, đôi mắt trợn trừng nhìn bóng lưng chồng và con trai khuất dần sau cánh cổng, rồi ngất lịm đi.
Trong phủ, tiếng khóc than, tiếng la hét hoảng loạn của đám nha hoàn và người làm vang lên. Cột trụ của cả gia đình đã sụp đổ.
***
Cùng lúc đó, tại công đường Hình bộ, không khí cũng căng thẳng không kém. Mồ hôi lấm tấm trên trán vị quan đang quỳ báo cáo. Các chồng hồ sơ vụ án muối lậu chất cao như núi trên án thư của Thẩm Tư Niên.
Vương Khải bước vào, khẽ khàng đặt một chén trà mới pha lên bàn. Hắn liếc nhìn Thẩm Tư Niên, thấy sắc mặt vị chủ tử của mình còn lạnh hơn cả sương sớm.
"Đại nhân," Vương Khải hạ giọng, "người của chúng ta đã đến Lâm phủ. Lâm đại nhân và con trai đã được 'mời' về bộ."
Cây bút lông trong tay Thẩm Tư Niên khựng lại một khắc. Một giọt mực đen đặc nhỏ xuống trang giấy, loang ra như một vết thương. Hắn không ngẩng đầu lên, chỉ cất một giọng đều đều, không chút cảm xúc.
"Theo đúng quy trình. Đưa họ đến phòng thẩm vấn phía đông, tạm thời chưa dùng hình."
"Thuộc hạ đã rõ."
Vương Khải lui ra, khép cửa lại. Trong phòng chỉ còn lại một mình Thẩm Tư Niên. Hắn đặt bút xuống, hai bàn tay đan vào nhau đặt trên bàn. Ánh mắt hắn nhìn vào vết mực loang lổ trên giấy, bất động. Hắn ngồi như vậy rất lâu, tựa như một pho tượng đá không có sự sống. Ánh nến trong phòng khẽ lay động, chiếu lên khuôn mặt góc cạnh của hắn, tạo ra những mảng sáng tối không rõ ràng.
***
Trong một ngôi chùa cổ trên ngọn núi phía tây kinh thành, khói hương lượn lờ.
Lâm Vân Tịch quỳ trên đệm bồ đoàn trước tượng Quan Âm, hai mắt nhắm nghiền, đôi tay chắp lại thành kính. Nàng đã rời phủ từ lúc trời còn chưa sáng hẳn, nói với kế mẫu là đi cầu an cho gia đình. Nhưng thực chất, nàng đang cầu an cho chính tâm trí hỗn loạn của mình. Những lời xì xào ở yến tiệc, vẻ mặt của kế mẫu, thái độ lạnh lùng của Thẩm Tư Niên... tất cả xoáy vào nhau thành một cơn lốc trong lòng nàng.
Trước mặt nàng là một lư hương nhỏ, bên trong là loại hương do chính tay nàng điều chế. "Tĩnh Tâm Hương". Nó được làm từ gỗ đàn hương, trầm hương và một ít long diên hương, có tác dụng an thần, giúp xua đi những ý nghĩ tạp loạn. Nàng cần sự tĩnh tại này, dù chỉ là tạm thời, để có thể suy nghĩ thấu đáo mọi chuyện.
Một làn khói trắng mỏng manh bay lên, mang theo mùi hương thanh khiết, trầm lắng. Nàng hít một hơi thật sâu. Nàng cầu cho phụ thân ở Giang Nam mọi sự bình an, cầu cho những tin đồn kia chỉ là mây khói thoảng qua. Nàng không biết rằng, ngay tại thời điểm này, cơn bão thực sự đã ập xuống ngôi nhà của mình.
Nàng từ từ mở mắt, nhìn vào gương mặt từ bi của tượng Phật. Trong một thoáng, nàng cảm thấy lồng ngực mình thắt lại một cách lạ thường, một cảm giác bất an không tên dâng lên còn mạnh mẽ hơn cả trước đó. Ngọn nến trên bàn thờ bỗng nhiên bùng lên rồi phụt tắt, để lại một sợi khói đen lượn lờ trong không khí.
Trái tim Lâm Vân Tịch hẫng đi một nhịp.
[Bản quyền thuộc về Lumm.vn]
Bình luận
Đang tải bình luận...