Mây Đen Kéo Tới
Bảy ngày sau sự việc ở Thẩm phủ, yến tiệc của Lễ bộ Thượng thư vẫn diễn ra như thường lệ. Đèn lồng treo cao, rực rỡ như sao sa, tiếng nhạc ti trúc du dương, tiếng cười nói của các quan viên và phu nhân hòa vào nhau, tạo nên một bức tranh thịnh vượng giả tạo.
Lâm Vân Tịch ngồi bên cạnh kế mẫu, lưng thẳng tắp, nụ cười trên môi được đong đếm vừa vặn. Chiếc áo lụa màu xanh khói trên người nàng là do chính tay Lâm phu nhân chọn, một màu sắc không quá nổi bật nhưng đủ trang nhã, đúng với thân phận của một tiểu thư sắp về nhà chồng.
"Vân Tịch, con xem phu nhân của Hộ bộ Thị lang kìa," Lâm phu nhân khẽ giọng, ánh mắt vẫn hướng thẳng, "Trâm cài trên đầu bà ta là phượng hoàng ngậm châu, nghe nói là vật cống nạp từ phiên bang. Sau này khi con về Thẩm gia, những thứ này sẽ không thiếu."
Nàng chỉ khẽ gật đầu, không đáp. Men trà sen trong chén sứ trắng đã nguội đi tự lúc nào. Mùi hương của hoa lan trong lư đồng gần đó, quyện với mùi phấn son nồng đậm của các phu nhân xung quanh khiến nàng cảm thấy hơi ngột ngạt. Từ khi hôn ước được định đoạt, nàng đã phải quen với những buổi tiệc thế này, nơi mỗi ánh mắt, mỗi lời nói đều mang theo tầng tầng lớp lớp ý nghĩa.
Ánh mắt nàng vô thức lướt qua đám đông, tìm kiếm một bóng người quen thuộc. Thẩm Tư Niên đang đứng cùng vài vị quan viên Hình bộ khác ở góc xa. Hắn vận một bộ quan phục màu chàm thẫm, đai lưng ngọc bích phản chiếu ánh nến. Hắn không nói nhiều, chỉ thỉnh thoảng gật đầu khi có người nói chuyện với mình. Giữa những gương mặt hồ hởi, vẻ mặt lạnh nhạt của hắn như một khối băng chưa tan.
Như cảm nhận được ánh nhìn, hắn chợt quay đầu. Ánh mắt hai người chạm nhau trong một khoảnh khắc ngắn ngủi, xuyên qua không gian ồn ào. Hắn chỉ khẽ gật đầu một cái, một cử chỉ xã giao tối thiểu, rồi lại quay đi, tiếp tục cuộc trò chuyện dang dở. Nàng cũng vội thu hồi tầm mắt, hai ngón tay mân mê mép chén trà lạnh lẽo.
"Con đừng nhìn ngài ấy nhiều quá," giọng kế mẫu lại vang lên, lần này có chút không vui. "Phải giữ giá. Nam nhân không thích những thứ quá dễ dàng có được."
Lâm Vân Tịch khẽ mím môi, nhưng vẫn giữ im lặng. Nàng không biết giải thích rằng, cái nhìn của nàng không phải là sự mong đợi của nhi nữ thường tình, mà là một sự cảnh giác. Thẩm Tư Niên, với nàng, giống như một bầu trời sắp có giông bão. Nàng không biết khi nào mưa sẽ trút xuống, và liệu mình có kịp tìm chỗ trú hay không.
Cuộc vui đang đến hồi cao trào thì một tiếng "cheng" khô khốc, chói gắt vang lên. Tiếng đàn tranh đột ngột im bặt. Mọi người đều giật mình quay về phía dàn nhạc. Một nhạc công luống cuống cúi đầu, dây đàn trên tay nàng ta vừa đứt.
Tiếng nhạc ngừng, những âm thanh khác bỗng trở nên rõ rệt hơn. Trong sự im lặng bất chợt ấy, tiếng xì xào từ bàn tiệc của các phu nhân gần đó vọng đến tai Lâm Vân Tịch, rõ ràng hơn bao giờ hết.
"Bà nghe gì chưa? Vụ án muối lậu ở Giang Nam có biến rồi..."
"Ta nghe nói Hình bộ đã vào cuộc từ lâu, chỉ là giữ kín. Lần này e là không che được nữa."
Lâm Vân Tịch cảm thấy máu trong người như đông lại. Giang Nam. Đó là nơi phụ thân nàng đang nhậm chức.
Một giọng nói khác xen vào, cố ý hạ thấp nhưng vẫn đầy vẻ hả hê: "Nghe nói... Lâm tri phủ cũng dính líu không ít. Con gái thì sắp gả vào nhà Trưởng công chúa, cha thì lại sắp bị Hình bộ sờ gáy. Đúng là trò hay."
Chiếc chén sứ trên tay nàng khẽ run lên. Lâm phu nhân ngồi bên cạnh cũng đã nghe thấy, sắc mặt bà ta trắng bệch, bàn tay dưới gầm bàn siết chặt lấy tay áo. Bà ta trừng mắt nhìn về phía những người vừa nói, nhưng họ đã vờ như không có gì, quay đi nâng chén.
Lâm Vân Tịch không dám cử động. Nàng cảm thấy hàng chục ánh mắt, hữu hình và vô hình, đang đổ dồn về phía mình. Nỗi tủi nhục và sợ hãi dâng lên, cuộn xoáy trong lồng ngực. Nàng cố hít một hơi thật sâu, nhưng không khí chỉ mang theo mùi hương hoa lan ngọt gắt, khiến nàng buồn nôn.
Nàng ngẩng đầu, lại một lần nữa nhìn về phía Thẩm Tư Niên.
Lần này, hắn không còn đứng ở đó. Hắn đã tách khỏi đám đông, đứng một mình bên cột nhà sơn son, nửa người chìm trong bóng tối. Hắn không nhìn nàng. Ánh mắt hắn hướng ra khoảng sân vườn mờ ảo bên ngoài, nhưng đường nét trên gương mặt hắn dưới ánh đèn lồng lại vô cùng rõ ràng. Góc hàm hắn bạnh ra, cứng rắn. Đôi môi mỏng mím chặt thành một đường thẳng tắp. Đó không phải là vẻ mặt của một người đang dự tiệc. Đó là vẻ mặt của quan Thị lang Hình bộ khi đang tra một vụ án.
Sự lạnh lùng trong ánh mắt hắn, sự im lặng của hắn, còn đáng sợ hơn bất kỳ lời khẳng định nào.
Trái tim nàng chùng xuống.
"Tiểu nữ thấy trong người không khỏe, xin phép kế mẫu ra ngoài hít thở một chút." Nàng cố giữ cho giọng mình bình thản, đứng dậy.
Lâm phu nhân đang bối rối, chỉ vội gật đầu. "Đi đi, đừng đi lâu quá."
Lâm Vân Tịch cúi người hành lễ rồi bước nhanh ra khỏi sảnh chính. Không khí oi bức của bữa tiệc được thay thế bằng làn gió đêm mát lạnh, mang theo hương sen từ hồ nước trong vườn. Nàng đi dọc theo hành lang, cố gắng sắp xếp lại những suy nghĩ hỗn loạn.
Tin đồn. Đó chỉ là tin đồn. Phụ thân nàng cả đời thanh liêm, sao có thể dính líu đến chuyện này? Chắc chắn là có kẻ vu khống. Nhưng tại sao lại là Hình bộ? Tại sao lại là Thẩm Tư Niên?
Một cảm giác ớn lạnh chạy dọc sống lưng. Chẳng lẽ... hôn ước này không đơn giản như nàng nghĩ?
Nàng dừng lại bên một gốc hải đường, những đóa hoa đỏ thẫm trong đêm trông như những vết máu. Bàn tay nàng bám chặt vào thân cây thô ráp.
"Lâm tiểu thư."
Một giọng nói trầm thấp vang lên từ phía sau. Lâm Vân Tịch giật mình quay lại. Thẩm Tư Niên đã đứng đó từ lúc nào, bóng hắn cao lớn, che khuất một phần ánh trăng.
"Thẩm... Thẩm đại nhân." Nàng buột miệng, giọng có chút run rẩy.
Hắn tiến thêm vài bước, khoảng cách giữa hai người chỉ còn lại chừng năm thước. Hắn không nhìn thẳng vào mắt nàng, mà nhìn vào những bông hải đường bên cạnh.
"Gió đêm lạnh, tiểu thư nên sớm quay vào trong." Giọng hắn đều đều, không một gợn cảm xúc.
Sự bình tĩnh của hắn khiến nỗi bất an trong lòng nàng càng dâng cao. Nàng hít một hơi, lấy hết can đảm hỏi: "Thẩm đại nhân, những lời họ nói trong sảnh... có thật không?"
Thẩm Tư Niên im lặng một lúc lâu. Lâu đến mức Lâm Vân Tịch nghĩ rằng hắn sẽ không trả lời. Tiếng côn trùng rỉ rả trong vườn dường như cũng to hơn.
Cuối cùng, hắn cũng cất tiếng, giọng khô khốc: "Hình bộ phụng mệnh điều tra, không phân biệt thân sơ. Trước khi có kết luận chính thức, mọi lời đồn đoán đều là vô căn cứ."
Một câu trả lời hoàn hảo. Hắn không thừa nhận, cũng không phủ nhận. Hắn chỉ nói với nàng bằng tư cách của một vị quan Hình bộ. Câu nói đó vừa là một sự thật, vừa là một bức tường lạnh lẽo dựng lên giữa hai người.
"Vậy... phụ thân ta..."
"Bản quan không thể tiết lộ chi tiết vụ án." Hắn ngắt lời nàng, giọng nói không chút khoan nhượng.
Lâm Vân Tịch cảm thấy cổ họng mình nghẹn lại. Nàng biết mình không nên hỏi thêm nữa. Nàng biết đây là giới hạn. Nhưng nàng không thể không hỏi. "Vậy hôn ước của chúng ta... có liên quan đến chuyện này không?"
Lần này, hắn quay sang nhìn thẳng vào nàng. Dưới ánh trăng bạc, đôi mắt hắn sâu thẳm, không thấy đáy. Nàng thấy trong mắt hắn có một tia cảm xúc phức tạp lướt qua, nhưng quá nhanh để có thể nắm bắt.
"Hôn ước là do trưởng bối hai nhà định đoạt, đã được công bố rộng rãi." Hắn nói, rành rọt từng chữ. "Lâm tiểu thư, hãy cẩn trọng lời ăn tiếng nói. Từ giờ trở đi, mỗi hành động của nàng không chỉ đại diện cho Lâm gia, mà còn liên quan đến thể diện của Thẩm gia."
Đó là một lời nhắc nhở. Một lời cảnh báo. Hắn đang nói với nàng rằng, dù có chuyện gì xảy ra, nàng cũng đã bị trói buộc vào vận mệnh của hắn, của Thẩm gia. Không có đường lui.
Lâm Vân Tịch lùi lại một bước nhỏ, lưng chạm vào thân cây hải đường sau lưng. Cành lá xào xạc, vài cánh hoa rơi xuống vai áo nàng. Nàng không còn gì để nói. Mọi câu hỏi đều đã có câu trả lời, dù không được nói ra thành lời.
Thẩm Tư Niên nhìn nàng thêm một giây, rồi khẽ gật đầu, một cử chỉ kết thúc cuộc nói chuyện. Hắn không nói thêm gì nữa, bóng lưng hắn hòa vào bóng tối của hành lang, vững chãi và xa cách.
Nàng đứng một mình trong vườn, gió đêm thổi qua khiến những cánh hoa hải đường trên vai nàng rơi xuống đất. Mây đen từ đâu kéo tới, che khuất vầng trăng. Bầu trời vốn trong trẻo, nay chỉ còn lại một màu đen kịt. Tiếng nhạc và cười nói từ sảnh tiệc vọng lại, nhưng chúng dường như thuộc về một thế giới khác, xa xôi và lạ lẫm. Nàng biết, cơn giông của đời mình, sắp ập đến rồi.
[Bản quyền thuộc về Lumm.vn]
Bình luận
Đang tải bình luận...