Lời Cảnh Báo Của Mẹ
Tư phòng của Trưởng công chúa thoảng mùi trầm hương cũ, một mùi hương không nồng gắt mà lắng sâu vào từng thớ gỗ, từng nếp rèm. Thẩm Tư Niên đứng giữa phòng, áo bào xanh thẫm gần như hòa vào bóng tối nơi ánh nến không chiếu tới. Hắn đã đứng như vậy được một lúc, im lặng và bất động như một pho tượng đá.
Trên chiếc bàn gỗ tử đàn, bộ trà cụ men ngọc đã nguội ngắt. Trưởng công chúa ngồi thẳng trên ghế chính, những ngón tay thon dài đặt hờ lên tay vịn, ánh mắt bà không nhìn thẳng vào con trai mà lướt qua ngọn đèn leo lét trên bàn.
“Tư Niên,” giọng bà vang lên, phẳng lặng như mặt hồ không gợn sóng, “từ nhỏ đến giờ, chưa một lần con để người hầu phải bàn tán về hành vi của mình.”
Thẩm Tư Niên không đáp, chỉ có yết hầu khẽ trượt xuống. Hắn biết lời này không phải một lời khen.
“Nhưng gần đây, ta nghe được vài chuyện,” Trưởng công chúa tiếp tục, vẫn không đổi giọng. “Rằng Thị lang Hình bộ tự mình dặn dò nhà bếp về khẩu vị của một vị tiểu thư. Rằng con đứng đợi dưới hiên trong gió lạnh chỉ để đưa một chiếc áo choàng. Rằng con, trước mặt bao nhiêu người, đã phá vỡ quy củ của chính mình.”
Bà dừng lại, cuối cùng cũng ngẩng đầu lên, ánh mắt sắc như dao cạo xoáy thẳng vào Thẩm Tư Niên. Ánh mắt đó không có sự giận dữ, chỉ có sự tính toán lạnh lùng.
“Đó không phải là bản tính của con. Đó là kẽ hở.”
“Con sẽ cẩn trọng hơn.” Thẩm Tư Niên cất tiếng, giọng nói khô khốc.
Trưởng công chúa khẽ lắc đầu, một cử động gần như không thể nhận ra. “Cẩn trọng là không đủ khi con đã cho phép một người trở thành ngoại lệ. Ta nghe nói trong thư phòng của con có treo một bức tranh mới, tên là ‘Núi Phượng Minh ở Giang Nam’.”
Lần này, đến cả sự tĩnh tại trên gương mặt Thẩm Tư Niên cũng thoáng rạn nứt. Mẫu thân hắn chưa bao giờ bước vào thư phòng của hắn nếu không có việc khẩn. Việc bà biết đến sự tồn tại của bức tranh có nghĩa là bà đã cho người điều tra mọi thứ liên quan đến hắn trong suốt thời gian qua.
“Chỉ là một bức tranh phong cảnh.” Hắn đáp, cố giữ cho giọng mình bình thản.
“Một bức tranh phong cảnh từ quê nhà của vị hôn thê con,” Trưởng công chúa nói rành rọt từng chữ. “Một nơi mà con chưa từng đặt chân đến. Một nơi mà phụ thân nàng ta, Lâm tri châu, đã gây dựng cơ nghiệp từ con đường vận chuyển muối và lụa. Con đường đó, Tư Niên à, chạy dọc theo con đê mà Hình bộ của con đang điều tra vụ tham ô.”
Không khí trong phòng như đặc quánh lại. Mỗi lời của Trưởng công chúa là một quân cờ đặt xuống bàn cờ, dồn ép đối phương vào chân tường. Bà không nói về tình cảm, không bàn đến hôn nhân. Bà đang phân tích một vụ án, và Thẩm Tư Niên chính là kẻ đang để lộ quá nhiều sơ hở.
“Con biết mình đang làm gì.” Hắn nói, nhưng chính hắn cũng nghe thấy sự yếu ớt trong lời khẳng định đó.
“Ta cũng mong là vậy.” Trưởng công chúa đứng dậy, chiếc áo phụng bào màu đỏ sẫm khẽ sượt trên mặt đất. Bà bước tới gần cửa sổ, nhìn ra khoảng sân tối đen bên ngoài. “Thẩm gia không thể có điểm yếu. Trưởng công chúa phủ càng không. Lâm Vân Tịch, từ lúc con tuyên bố hôn ước, đã không còn đơn thuần là một tiểu thư Giang Nam. Nàng ta là một phần của danh dự Thẩm gia, nhưng cũng có thể trở thành mũi dao kề sát cổ chúng ta.”
Bà quay lại, ánh mắt nhìn thẳng vào hắn.
“Nàng ta có thể trong sạch. Phụ thân nàng ta có thể vô tội. Nhưng trong ván cờ này, chỉ cần một chút liên đới, chỉ cần một lời đồn thổi, con và cả gia tộc này sẽ bị kéo xuống vũng bùn. Một khi con để tình cảm riêng tư xen vào, con sẽ không còn đủ sáng suốt để phán đoán. Con sẽ do dự khi cần ra tay, và sẽ mù quáng khi cần nhìn rõ.”
Bà dừng lại ngay trước mặt hắn, khoảng cách chỉ còn vài bước chân. Mùi trầm hương từ người bà tỏa ra, mang theo một cảm giác quyền lực áp đảo.
“Lâm gia không đơn giản. Vụ án ở phía Nam cũng vậy. Kẻ thù của chúng ta đang chờ con phạm sai lầm. Chúng đang chờ con biến một công cụ bảo vệ danh dự thành một gánh nặng không thể gỡ bỏ.”
Bà nói tiếp, giọng hạ thấp nhưng sức nặng tăng lên. “Ta không quan tâm con đối với nàng ta ra sao. Nhưng con phải nhớ, nàng ta là hôn thê của con vì con cần một người như vậy để dẹp yên lời đàm tiếu sau đêm yến tiệc. Chỉ vậy mà thôi. Mọi thứ vượt ra ngoài mục đích đó đều là một mối nguy hại.”
Thẩm Tư Niên im lặng. Hắn không thể phản bác, bởi vì mỗi lời của mẫu thân hắn đều là sự thật. Hắn đã hành động theo bản năng, đã để cho những cảm xúc không tên dẫn lối. Hắn đã quên mất mình là ai, quên mất ván cờ mà hắn đang ở giữa.
“Hạ bức tranh đó xuống, Tư Niên.” Trưởng công chúa ra lệnh, giọng nói không cho phép bất kỳ sự kháng cự nào. “Khi nhìn nó, con sẽ chỉ nhớ đến Giang Nam. Và khi nhớ đến Giang Nam, con sẽ không thể nào công tâm được nữa.”
Bà nói xong, liền xoay người trở lại bàn trà, ngồi xuống như thể cuộc nói chuyện đã kết thúc. Bà không nhìn hắn nữa, sự tồn tại của hắn trong căn phòng dường như đã trở nên thừa thãi.
Thẩm Tư Niên đứng thêm một lát, bóng lưng cứng ngắc. Cuối cùng, hắn khẽ cúi đầu.
“Con đã hiểu.”
Nói rồi, hắn xoay người, bước ra khỏi tư phòng. Cánh cửa gỗ nặng nề khép lại sau lưng, cắt đứt mùi trầm hương và cả ánh nhìn của Trưởng công chúa.
Hành lang bên ngoài lạnh lẽo. Gió đêm luồn qua những cây cột sơn son, mang theo hơi ẩm của sương khuya. Thẩm Tư Niên bước đi, tiếng giày nện trên nền đá vang lên đều đặn, cô độc. Ánh trăng mờ ảo kéo chiếc bóng của hắn dài ra, xiêu vẹo.
Hắn ngẩng đầu nhìn vầng trăng khuyết bị mây đen che khuất. Lời cảnh báo của mẫu thân như một gáo nước lạnh dội thẳng vào tâm trí, khiến mọi thứ hỗn loạn bên trong hắn phải ngưng đọng lại.
Kẽ hở. Điểm yếu. Công cụ.
Những từ đó lặp đi lặp lại, thay thế cho hình ảnh đôi mắt trong veo và mùi hương thanh khiết vẫn luôn luẩn quẩn trong đầu hắn những ngày qua. Hắn đã đi chệch hướng, và mẫu thân hắn đã kéo hắn trở lại con đường phải đi. Con đường của Hình bộ Thị lang, của con trai Trưởng công chúa.
Con đường không có chỗ cho Giang Nam, và càng không có chỗ cho ngoại lệ.
[Bản quyền thuộc về Lumm.vn]
Bình luận
Đang tải bình luận...