Bức Tranh Trong Thư Phòng
Ba ngày sau, xe ngựa của Lâm phủ dừng lại trước cánh cổng son thếp vàng của Thẩm gia. Lâm Vân Tịch vén rèm, nhìn hai con sư tử đá uy nghi trấn giữ hai bên, trong lòng dâng lên một cảm giác đè nén vô hình. Nơi này, từ kiến trúc đến cả không khí, đều toát ra một sự trật tự nghiêm cẩn, giống hệt chủ nhân của nó.
Một vị quản sự đứng tuổi đã chờ sẵn. Bà ta hành lễ chuẩn mực, không thừa một động tác, không thiếu một nụ cười xã giao. "Lâm tiểu thư, Trưởng công chúa đang đợi người ở chính sảnh."
Lâm Vân Tịch khẽ gật đầu, theo sau vị quản sự đi qua những dãy hành lang dài hun hút. Gió trong Thẩm phủ dường như cũng mang theo quy củ, chỉ khẽ lướt qua những tán cây được cắt tỉa cẩn thận, không dám càn rỡ. Không khí không có mùi hoa cỏ rực rỡ như Lâm phủ, chỉ thoảng một mùi gỗ đàn hương trầm mặc và mùi giấy mực cũ, lắng đọng qua nhiều năm tháng. Mùi hương này khiến người ta bất giác phải thu liễm mọi tâm tư, không dám phóng túng.
Trưởng công chúa ngồi thẳng lưng trên ghế chủ vị, một tay đặt trên chén trà bạch ngọc, phong thái cao quý mà xa cách. Bà không giống Thẩm Tư Niên ở ngũ quan, nhưng sự uy nghiêm trong ánh mắt lại như được đúc từ cùng một khuôn.
"Vân Tịch bái kiến công chúa." Lâm Vân Tịch hành lễ, giọng nói trong trẻo mà bình ổn.
Trưởng công chúa khẽ nhấc cằm, ánh mắt lướt qua nàng từ đầu đến chân, một sự đánh giá không hề che giấu. "Miễn lễ. Ngồi đi."
Lâm Vân Tịch ngồi xuống chiếc ghế bên cạnh, lưng thẳng tắp, hai tay đặt ngay ngắn trên đầu gối.
"Hôn sự đã định, từ nay về sau, nhất cử nhất động của con không chỉ đại diện cho Lâm gia, mà còn là thể diện của Thẩm gia và hoàng thất." Giọng Trưởng công chúa không cao không thấp, nhưng từng chữ đều mang theo sức nặng. "Ta nghe nói con lớn lên ở Giang Nam, quy củ kinh thành có nhiều khác biệt. Bắt đầu từ hôm nay, mỗi ngày con hãy đến đây hai canh giờ để ma ma trong phủ dạy dỗ lễ nghi."
"Tiểu nữ tuân lệnh." Lâm Vân Tịch đáp, không một chút dị nghị. Nàng biết đây là điều không thể tránh khỏi. Hôn ước này là một giao dịch, và nàng đang thực hiện phần nghĩa vụ của mình.
Trưởng công chúa dường như hài lòng với thái độ của nàng. Bà phất tay, gọi một tỳ nữ trẻ tuổi đến. "Đây là A Tâm. Con cứ theo nó đến Tĩnh Tâm Các trước. Mọi thứ đã được chuẩn bị."
"Tiểu nữ xin cáo lui."
Rời khỏi chính sảnh, áp lực vô hình mới dần tan đi. Lâm Vân Tịch thầm điều chỉnh lại hơi thở. Nàng đi theo tỳ nữ tên A Tâm, xuyên qua một sân trong lát đá xanh, rêu phủ kín kẽ gạch, mang theo hơi ẩm lạnh của thời gian. Dãy hành lang càng lúc càng yên tĩnh, chỉ còn nghe thấy tiếng bước chân đều đều của hai người.
Họ đi ngang qua một khu nhà biệt lập, kiến trúc tinh xảo nhưng trầm lắng. A Tâm đi trước, tay bưng một khay trà nhỏ vừa được người khác giao cho. Có lẽ vì không quen với việc bưng bê, hoặc do một cơn gió bất chợt thổi qua, A Tâm khẽ lảo đảo, khay trà trên tay nghiêng đi, chén trà sứ va vào nhau tạo thành một tiếng "loảng xoảng" chói tai trong không gian tĩnh mịch.
"A!" A Tâm hoảng hốt kêu lên, vội vàng giữ lại khay trà. Nàng ta sợ hãi đến mức mặt trắng bệch, lắp bắp: "Lâm tiểu thư, nô tỳ... nô tỳ đáng chết."
"Không sao, cẩn thận một chút là được." Lâm Vân Tịch nhẹ giọng nói, đưa tay ra đỡ lấy mép khay.
Chính khoảnh khắc dừng lại đó, ánh mắt nàng vô tình lướt qua một cánh cửa gỗ lim đang hé mở gần đấy. Bên trong là một thư phòng. Nàng có thể thấy những giá sách cao đến tận trần, xếp đầy các loại thư tịch, hồ sơ được đóng quyển ngay ngắn. Trên bàn, nghiên mực, bút lông, giấy Tuyên Thành đều được đặt ở những vị trí chuẩn xác đến từng phân. Mùi mực Tùng Yên và giấy cũ hoà quyện, tạo thành một mùi hương đặc trưng của tri thức và quyền lực.
Đây chắc chắn là thư phòng của Thẩm Tư Niên.
Một không gian ngăn nắp, lạnh lùng, không có lấy một vật trang trí dư thừa. Giống hệt con người hắn. Nhưng rồi, ánh mắt nàng khựng lại.
Trên bức tường chính diện, phía sau thư án, treo một bức tranh sơn thủy.
Bức tranh không quá lớn, nét vẽ phóng khoáng mà tinh tế. Nét bút không phải của danh gia nổi tiếng nào mà nàng từng biết. Nhưng nội dung trong tranh lại khiến trái tim Lâm Vân Tịch như bị một bàn tay vô hình siết chặt. Hơi thở của nàng ngưng lại trong lồng ngực.
Bức tranh vẽ một góc núi non trùng điệp, mây mù lượn lờ quanh sườn núi. Dưới chân núi là một con sông nhỏ uốn lượn như dải lụa, đôi bờ là những rặng tre xanh mướt. Ở phía xa, ẩn hiện một ngôi chùa cổ trên đỉnh núi.
Đó không phải là một cảnh sắc kinh thành hoa lệ, cũng không phải một danh lam thắng cảnh lừng danh.
Ngón tay giấu trong tay áo của Lâm Vân Tịch khẽ run lên.
Đỉnh núi với khối đá hình chim phượng hoàng đang cất cánh. Khúc quanh của con sông nơi có bãi đá cuội trắng xoá. Và cả ngôi chùa cổ mà ngày nhỏ nàng thường theo bà ngoại lên dâng hương.
Mọi chi tiết, dù chỉ là vài nét chấm phá, đều quen thuộc đến khắc cốt ghi tâm.
Đó là núi Phượng Minh ở quê nhà nàng, Giang Nam. Một nơi bình thường đến mức có lẽ cả đời này những vị quan lớn ở kinh thành cũng không bao giờ nghe tên.
Tại sao?
Tại sao một bức tranh vẽ quê hương nàng lại được treo ở vị trí trang trọng nhất trong thư phòng của Thẩm Tư Niên?
Hắn là Hình bộ Thị lang, ngày ngày xử lý trọng án quốc gia, tay nắm sinh sát. Một người như hắn, tại sao lại treo một bức tranh phong cảnh Giang Nam vô danh? Hắn đã từng đến đó sao? Hay bức tranh này có một ý nghĩa đặc biệt nào khác?
Vô số câu hỏi xoáy lên trong đầu Lâm Vân Tịch, khiến tâm trí nàng hỗn loạn. Hình ảnh Thẩm Tư Niên trong mắt nàng vốn là một khối băng lạnh lẽo, một người chấp hành luật pháp cứng nhắc, một đối tượng giao dịch trong cuộc hôn nhân này. Nhưng bức tranh kia, giống như một vết nứt xuất hiện trên khối băng hoàn hảo ấy, để lộ ra một điều gì đó nàng hoàn toàn không hiểu được. Nó không thuộc về lẽ thường, không thuộc về nghĩa vụ, cũng không thuộc về bất cứ điều gì nàng có thể lý giải.
Sự tồn tại của nó ở đây là một điều phi lý.
"Lâm... Lâm tiểu thư?" Tiếng gọi rụt rè của A Tâm kéo Lâm Vân Tịch ra khỏi dòng suy nghĩ. Tỳ nữ đã ổn định lại khay trà, thấy nàng đứng bất động nhìn vào thư phòng, trong mắt lộ ra vẻ lo lắng. Thư phòng của đại nhân là cấm địa, không ai dám nhìn vào quá lâu.
Lâm Vân Tịch giật mình, vội thu lại ánh mắt. Nàng che giấu sự chấn động trong lòng bằng một vẻ mặt bình thản, chỉ khẽ gật đầu: "Đi thôi."
Nàng cất bước đi tiếp, nhưng bước chân đã có chút không vững. Tĩnh Tâm Các ở ngay phía trước, nhưng tâm trí nàng vẫn còn kẹt lại trong thư phòng kia, trước bức tranh sơn thủy quen thuộc đến nhớ nhung da diết. Mùi đàn hương và giấy mực trong không khí dường như cũng nhuốm thêm một tầng ý vị phức tạp, khó dò.
Nàng đến Thẩm phủ để học quy củ, để trở thành một Thẩm phu nhân hợp quy cách. Nàng đã chuẩn bị sẵn sàng để đối mặt với sự lạnh lùng, nghiêm khắc, với những lễ giáo trói buộc.
Nhưng nàng chưa bao giờ chuẩn bị cho một bí mật không lời như thế.
Bức tranh đó, treo trong không gian riêng tư nhất của hắn, lặng lẽ kể một câu chuyện mà nàng không biết bắt đầu từ đâu, cũng không thấy được hồi kết. Nó khiến Thẩm Tư Niên, từ một khái niệm trừu tượng về quyền lực và nghĩa vụ, bỗng trở nên cụ thể nhưng đầy bí ẩn.
Và lần đầu tiên kể từ khi hôn ước được định đoạt, trong lòng Lâm Vân Tịch, bên cạnh sự bất đắc dĩ và cam chịu, đã nảy sinh một cảm xúc khác.
Một sự hoang mang tột độ.
[Bản quyền thuộc về Lumm.vn]
Bình luận
Đang tải bình luận...