Mưa Rào Bất Chợt
1 tuần sau.
Bầu trời Biện Kinh chuyển màu đột ngột như lật một trang giấy. Mới lúc trước còn là nắng vàng hanh hao của buổi chiều, thoáng chốc đã bị những đám mây xám xịt từ phương nào kéo đến nuốt chửng. Gió nổi lên, cuốn theo hơi ẩm lạnh lẽo và mùi bụi đường khô khốc.
Chiếc xe ngựa của Thẩm phủ đưa Thẩm Tư Niên và Lâm Vân Tịch đi lễ chùa theo lời dặn của Trưởng Công Chúa đang lăn bánh trên con đường lát đá xanh thì những giọt nước đầu tiên bắt đầu rơi, nặng trịch và thưa thớt. Rồi như có hiệu lệnh, màn mưa trắng xóa đổ ập xuống. Tiếng mưa gõ vào mui xe dồn dập, át cả tiếng vó ngựa và tiếng bánh xe lăn.
Xe dừng lại. Phu xe nói vọng vào từ bên ngoài: "Đại nhân, mưa lớn quá, đường trơn không đi nhanh được. Phía trước có một mái hiên, hay là chúng ta tạm trú một lát ạ?"
Bên trong, không gian im lặng đến ngột ngạt. Thẩm Tư Niên không đáp lời phu xe ngay. Ánh mắt hắn vẫn đặt trên một tập hồ sơ, nhưng những con chữ đã nhòe đi trong ánh sáng mờ mịt của buổi chiều tà. Lâm Vân Tịch ngồi đối diện, hai tay đặt ngay ngắn trên đầu gối, lưng thẳng tắp, nhìn ra khung cửa sổ nhỏ nơi những vệt nước đang chảy dài xuống.
"Dừng lại đi," cuối cùng Thẩm Tư Niên cũng lên tiếng, giọng nói đều đều không gợn sóng. Hắn gấp tập hồ sơ lại.
Cửa xe mở ra, hơi lạnh ùa vào. Thẩm Tư Niên bước xuống trước, chiếc ô giấy dầu bung ra che chắn. Hắn đứng yên, giữ ô, ánh mắt nhìn về phía Lâm Vân Tịch. Đó không phải một lời mời, mà là một sự chờ đợi hiển nhiên.
Lâm Vân Tịch cúi người bước ra khỏi xe. Nàng đứng dưới vòm ô của hắn, cố giữ một khoảng cách nhỏ, nhưng không khí ẩm ướt dường như vẫn mang theo hơi thở trầm ổn của người bên cạnh. Hai người cùng bước nhanh đến dưới mái hiên của một cửa tiệm đã đóng cửa.
Mái hiên không rộng lắm. Thẩm Tư Niên thu ô lại, nước mưa từ trên tán ô chảy xuống thành dòng nhỏ trên nền đá. Hắn chắp tay sau lưng, đứng đối diện với màn mưa, bóng lưng cao lớn gần như che khuất toàn bộ ánh sáng yếu ớt còn lại. Lâm Vân Tịch đứng cách hắn khoảng ba bước chân, im lặng quan sát những giọt nước đọng lại trên phiến lá của chậu cây cảnh đặt ở góc tường.
Tiếng mưa rơi lộp độp trên mái ngói, đều đặn và đơn điệu. Mùi đất ẩm sau cơn mưa đầu mùa xộc lên, thanh sạch và trong lành, gột rửa đi cái ngột ngạt tích tụ suốt cả chặng đường. Trong không gian nhỏ hẹp và biệt lập này, mọi thứ dường như chậm lại. Không có ánh mắt của người ngoài, không có những quy tắc nặng nề của phủ đệ, chỉ có hai người và một cơn mưa.
Gió bất chợt thổi mạnh, tạt những hạt mưa xiên vào trong mái hiên. Một làn nước lạnh buốt hắt lên vạt váy của Lâm Vân Tịch. Nàng bất giác lùi vào trong một bước, rồi thêm một bước nữa, cho đến khi lưng gần chạm vào bức tường gỗ phía sau.
Thẩm Tư Niên khẽ động. Hắn dịch người sang bên phải một chút, một cử chỉ rất nhỏ, nhưng vừa đủ để tấm lưng của hắn chắn gần hết hướng gió tạt. Hắn không nói gì, cũng không quay lại, vẫn duy trì tư thế nhìn ra ngoài đường. Nhưng gió và mưa không còn hắt tới chỗ nàng đứng nữa.
Lâm Vân Tịch cúi đầu, ngón tay vô thức mân mê một nếp gấp trên ống tay áo. Mùi gỗ đàn hương quen thuộc trên người hắn dường như đậm hơn trong không khí ẩm ướt, không còn sắc lạnh như thường ngày mà trở nên ấm áp, trầm lắng.
Sự im lặng kéo dài thêm một lúc.
"Cơn mưa này sẽ không kéo dài," Thẩm Tư Niên đột nhiên nói. Giọng hắn vẫn trầm thấp, hòa vào tiếng mưa rơi.
"Vâng, thưa Thẩm đại nhân," Lâm Vân Tịch khẽ đáp.
Hắn không nói gì thêm. Nàng cũng không biết phải nói gì. Cuộc đối thoại giữa họ thường bắt đầu và kết thúc như vậy, ngắn ngủi và đầy tính thông báo. Nhưng lần này, sau câu nói đó, hắn không hoàn toàn chìm vào im lặng. Nàng có thể cảm nhận được sự chú ý của hắn không còn đặt hoàn toàn vào màn mưa nữa.
"Ở Giang Nam, mùa này mưa nhiều hơn ở Biện Kinh," hắn lại nói, câu nói không giống một câu hỏi.
"Dạ phải. Mưa ở Giang Nam thường dai dẳng hơn, không ào ạt như vậy."
Hắn khẽ "ừm" một tiếng trong cổ họng.
Lại một khoảng lặng nữa. Lâm Vân Tịch nghĩ rằng cuộc trò chuyện đã kết thúc. Nàng ngẩng đầu nhìn lên mái ngói, đếm những dòng nước chảy.
"Lúc rảnh rỗi, Lâm tiểu thư thường làm gì?"
Câu hỏi bất ngờ khiến nàng hơi giật mình. Nàng nhìn vào bóng lưng hắn, cố gắng phán đoán ý tứ đằng sau câu hỏi. Điều tra? Hay chỉ là một câu hỏi bâng quơ để lấp đầy sự im lặng?
"Tiểu nữ... thường đọc sách và điều chế một vài loại hương liệu." Nàng trả lời một cách thận trọng.
"Sách?" Hắn dường như có chút hứng thú. "Thơ từ, hay là truyện ký?"
"Đôi khi cũng đọc, nhưng tiểu nữ thích đọc sử ký và các loại địa chí hơn."
Thẩm Tư Niên im lặng một lúc lâu. Lâu đến mức Lâm Vân Tịch nghĩ rằng câu trả lời của mình có gì đó không ổn. Sử ký và địa chí không phải là loại sách một tiểu thư khuê các nên đọc.
"Sử ký?" Hắn hỏi lại, giọng không bộc lộ cảm xúc gì, nhưng trong đó có một sự xác nhận.
"Vâng."
Hắn xoay người lại, lần đầu tiên đối mặt với nàng kể từ khi họ trú mưa. Ánh mắt hắn sâu thẳm, quét qua gương mặt nàng như đang tìm kiếm một điều gì đó. Dưới ánh sáng nhập nhoạng, đường nét trên khuôn mặt hắn bớt đi vẻ sắc bén thường thấy, nhưng vẫn toát ra một áp lực vô hình.
"Vì sao?" Hắn hỏi.
"Tiểu nữ cảm thấy... đọc về những vùng đất khác nhau, về những thăng trầm của các triều đại, khiến cho thế giới của mình dường như rộng lớn hơn một chút." Nàng nói, giọng nhỏ dần về cuối câu, không chắc chắn liệu hắn có cho rằng suy nghĩ này là viển vông hay không.
Thẩm Tư Niên không bình luận gì về câu trả lời của nàng. Hắn chỉ nhìn nàng, ánh mắt khó dò. "Bộ 'Tư trị thông giám' của Tư Mã Quang, tiểu thư đã đọc qua chưa?"
Lâm Vân Tịch hơi ngạc nhiên. Đó là một bộ sách lớn và phức tạp. "Tiểu nữ mới chỉ đọc được vài quyển."
"Quyển tám mươi mốt, phần viết về nhà Hán, có một đoạn tranh luận về công và tội của Hàn Tín. Lâm tiểu thư nghĩ sao?"
Câu hỏi này hoàn toàn không giống một cuộc trò chuyện phiếm. Nó giống như một bài khảo hạch của một vị quan Hình bộ. Lâm Vân Tịch hít một hơi thật nhẹ, sắp xếp lại suy nghĩ của mình.
"Tiểu nữ thiển cận," nàng nói, "chỉ cho rằng công là công, tội là tội. Công của ông ấy ở chiến trường không thể xóa đi tội mưu phản, và tội mưu phản cũng không thể phủ nhận những chiến công hiển hách."
Nàng ngẩng lên, bắt gặp ánh mắt hắn. Trong một thoáng, nàng thấy một tia sáng khác lạ lóe lên trong đôi mắt đen sẫm đó, một thứ gì đó không phải là sự lạnh lùng hay dò xét. Nó vụt qua quá nhanh, nàng không thể nắm bắt được.
Thẩm Tư Niên khẽ gật đầu, một cái gật đầu gần như không thể nhận thấy. "Rạch ròi."
Chỉ hai từ đó thôi, nhưng không khí căng thẳng giữa hai người dường như tan đi một chút.
Đúng lúc này, tiếng mưa nhỏ dần. Những giọt nước thưa thớt rồi ngừng hẳn. Ánh nắng yếu ớt xuyên qua kẽ mây, chiếu lên những vũng nước trên đường, lấp lánh như bạc vụn. Cơn mưa đã tạnh.
Không gian biệt lập tạm thời của họ đã biến mất.
Phu xe đã đánh xe ngựa tới sát lề đường.
"Đại nhân." Vương Khải cũng đã từ xe phía sau bước tới, cầm một chiếc ô khác.
Thẩm Tư Niên quay người, bước ra khỏi mái hiên. Hắn không nói thêm một lời nào nữa, như thể cuộc trò chuyện vừa rồi chưa từng tồn tại. Lâm Vân Tịch đi theo sau, giữ khoảng cách như cũ.
Khi nàng định bước xuống bậc thềm, một vũng nước lớn đọng lại ngay trước mặt. Nàng đang do dự thì một bàn tay đã chìa ra trước mặt. Bàn tay của Thẩm Tư Niên.
Nàng ngước lên nhìn hắn. Gương mặt hắn vẫn không chút biểu cảm, ánh mắt nhìn thẳng về phía trước, không nhìn nàng. Hành động của hắn thuần túy là một sự cần thiết của lễ nghi, một sự trợ giúp máy móc.
Lâm Vân Tịch do dự một giây rồi đặt tay mình lên tay hắn. Hơi ấm từ lòng bàn tay hắn truyền qua, vững chãi và chắc chắn. Hắn đỡ nàng bước qua vũng nước, rồi ngay lập tức buông tay ra khi chân nàng đã chạm đất vững vàng.
Cả hai lần lượt lên xe. Cánh cửa đóng lại, một lần nữa trả họ về với không gian im lặng và chật hẹp. Xe ngựa bắt đầu lăn bánh.
Lâm Vân Tịch lặng lẽ nhìn ra ngoài cửa sổ. Bầu trời sau cơn mưa trong vắt. Nàng khẽ đưa tay lên, nơi đầu ngón tay dường như vẫn còn lưu lại cảm giác ấm áp ngắn ngủi vừa rồi.
[Bản quyền thuộc về Lumm.vn]
Bình luận
Đang tải bình luận...