Thành Thói Quen
Lần thứ hai xảy ra tại thư phòng của Lâm phủ, một tuần sau cuộc nói chuyện bên hồ sen.
Lâm Vân Tịch đang tìm một tập thơ cũ trên giá sách bằng gỗ lê hoa. Ánh nắng buổi chiều xiên qua cửa sổ giấy, rắc những hạt bụi vàng óng lên không khí tĩnh lặng, mang theo mùi của giấy cũ và mực thơm. Nàng vừa rút ra được cuốn sách thì một bóng đen đã bao trùm lấy.
Hương tuyết tùng lạnh lẽo và mùi mực tinh khiết của công văn Hình bộ ập đến trước cả khi nàng kịp quay đầu. Thẩm Tư Niên đã đứng ngay sau lưng, khoảng cách gần đến mức không còn phù hợp với lễ giáo.
Nàng khẽ giật mình, xoay người lại, tay vẫn ôm khư khư cuốn sách trước ngực như một tấm khiên mỏng manh. "Thẩm đại nhân." Giọng nàng đều đều, không để lộ sự kinh ngạc.
Hắn không đáp lời, chỉ lẳng lặng nhìn nàng. Đôi mắt đen sâu thẳm của hắn như đang đọc một trang hồ sơ vụ án, tìm kiếm từng kẽ hở, từng mâu thuẫn ẩn giấu. Thư phòng bỗng trở nên ngột ngạt, không gian như bị nén lại quanh hai người. Hắn không nói vì sao hắn lại ở đây, trong thư phòng riêng của phụ thân nàng, không có người hầu dẫn vào. Sự hiện diện của hắn tự nó đã là một lời tuyên bố.
Lâm Vân Tịch vô thức lùi lại một bước, lưng chạm vào giá sách lạnh lẽo. Cuốn sách trong tay trở thành vật cản duy nhất giữa họ.
"Thẩm đại nhân, ngài..."
Hắn tiến thêm một bước, áp sát. Một tay hắn chống lên giá sách ngay cạnh đầu nàng, chặn đứng đường lui. Tay còn lại nhẹ nhàng gỡ cuốn sách khỏi tay nàng, đặt nó lên một kệ gần đó. Tiếng bìa sách va vào mặt gỗ vang lên khô khốc trong sự im lặng tuyệt đối.
Hành động của hắn chậm rãi, dứt khoát, không cho phép kháng cự. Lâm Vân Tịch chỉ kịp hít một hơi thật sâu. Mùi tuyết tùng kia lại xâm chiếm khứu giác, lấn át cả mùi giấy mực quen thuộc. Nàng ngẩng đầu, bắt gặp ánh mắt hắn. Trong đó không có sự tức giận như lần trước, chỉ có một sự tập trung cao độ, gần như khắc nghiệt.
Rồi hắn cúi xuống.
Nụ hôn lần này không còn sự thô bạo của một lời cảnh cáo. Nó mang theo một sức nặng khác, một sự đòi hỏi âm thầm mà mãnh liệt. Môi hắn áp lên môi nàng, không vội vàng nhưng đầy tính chiếm hữu. Lâm Vân Tịch cứng đờ người, hai tay bấu chặt vào vạt áo, những ngón tay trắng bệch. Nàng định đẩy hắn ra, nhưng một thoáng do dự đã khiến nàng lỡ mất thời cơ. Sự áp đảo từ hắn quá toàn diện, từ mùi hương, thân hình, cho đến ý chí không thể lay chuyển.
Nó kéo dài hơn lần trước. Đủ dài để sự chống cự ban đầu tan đi, chỉ còn lại sự bối rối hoang mang. Khi hắn cuối cùng cũng lùi lại, đôi mắt vẫn không rời khỏi nàng. Gương mặt hắn không chút biểu cảm, như thể người vừa làm một việc trái với lễ giáo không phải là hắn.
"Ta đi trước." Hắn nói gọn lỏn, giọng trầm khàn.
Sau đó, hắn xoay người rời đi, những bước chân vững vàng, không một chút ngập ngừng. Để lại Lâm Vân Tịch đứng tựa vào giá sách, hơi thở hỗn loạn, và mùi tuyết tùng còn vương lại trong không khí.
---
Lần thứ ba là ở một góc khuất trong hoa viên của An Quốc công phủ, trong một buổi tiệc thưởng hoa.
Hôn ước đã được công bố, việc họ xuất hiện cùng nhau là điều tất yếu. Thẩm Tư Niên cả buổi chỉ nói vài câu xã giao, ánh mắt thỉnh thoảng lướt qua nàng một cách kín đáo. Lâm Vân Tịch giữ nụ cười đúng mực, đối đáp với các phu nhân và tiểu thư khác, nhưng các giác quan của nàng luôn căng ra, dò xét sự hiện diện của hắn. Nàng có thể cảm nhận được ánh mắt hắn dù đang quay lưng lại.
Khi nàng lấy cớ ra ngoài hít thở không khí, hắn cũng lặng lẽ đi theo. Dưới bóng của một cây hòe cổ thụ, xa khỏi những ánh đèn lồng và tiếng cười nói ồn ã, hắn lại chặn nàng lại.
"Lâm tiểu thư."
Lần này, nàng không còn bất ngờ nữa. Thay vào đó là một sự căng thẳng chờ đợi. "Thẩm đại nhân."
Hắn không nói gì thêm. Con đường mòn lát sỏi này ít người qua lại. Tiếng côn trùng rả rích trong bụi cỏ. Ánh trăng mờ ảo xuyên qua kẽ lá, rọi lên gương mặt góc cạnh của hắn những vệt sáng tối đan xen.
Hắn kéo nàng vào lòng. Cái ôm bất ngờ khiến nàng khẽ kêu lên một tiếng, nhưng nhanh chóng bị nụ hôn của hắn nuốt trọn. Lần này, nó sâu hơn, mãnh liệt hơn. Một tay hắn giữ chặt eo nàng, tay kia nâng cằm nàng lên, buộc nàng phải hoàn toàn tiếp nhận. Sự chống cự của nàng yếu ớt như một con bướm đêm vùng vẫy trong lòng bàn tay.
Nó không còn là sự trừng phạt hay khẳng định quyền lực. Có một thứ gì đó khác len lỏi vào, một thứ nàng không thể gọi tên, vừa xa lạ vừa nguy hiểm. Hơi thở của hắn phả vào má nàng, nóng rực. Đầu óc nàng trống rỗng.
Bất chợt, có tiếng bước chân và tiếng cười nói vọng lại từ xa.
Thẩm Tư Niên buông nàng ra ngay lập tức. Nhanh như lúc hắn bắt đầu. Hắn lùi lại một bước, chỉnh lại vạt áo choàng của mình, gương mặt đã quay về vẻ lạnh lùng thường thấy. Chỉ có lồng ngực đang phập phồng nhẹ và đôi môi mím chặt mới tố cáo sự xáo động vừa rồi.
"Trở về thôi," hắn nói, giọng vẫn bình tĩnh. "Mọi người sẽ tìm."
Hắn đi trước, giữ một khoảng cách an toàn. Lâm Vân Tịch đứng lại một lúc, cố gắng điều hòa lại nhịp thở. Nàng đưa tay lên môi, cảm giác nóng rát vẫn còn đó. Trong không khí thoang thoảng mùi hoa quế của vườn, nhưng thứ duy nhất nàng ngửi thấy là mùi tuyết tùng trên người hắn, giờ đã quyện cả vào áo choàng của nàng.
---
Những lần sau đó trở thành một thói quen không thể đoán trước.
Nó có thể xảy ra trên xe ngựa trở về Lâm phủ sau một buổi yến tiệc, trong không gian chật hẹp chỉ có hai người. Rèm xe buông xuống, ngăn cách họ với thế giới bên ngoài. Hắn sẽ chỉ lẳng lặng kéo nàng lại gần, và nàng, sau vài lần kháng cự vô ích, đã học được cách im lặng chịu đựng. Sự im lặng của nàng dường như lại càng kích thích hắn.
Cũng có thể là trong một hành lang vắng vẻ ở cung cấm khi nàng theo kế mẫu vào cung thỉnh an, và tình cờ gặp hắn đang đi ra từ một buổi chầu. Chỉ một khoảnh khắc khi không có thị vệ hay cung nữ nào nhìn thấy, hắn sẽ ép nàng vào một góc tường, đặt một nụ hôn nhanh nhưng sâu lên môi nàng, rồi lướt qua như chưa có chuyện gì xảy ra.
Nó trở thành một bí mật câm lặng giữa hai người. Một trò chơi nguy hiểm mà hắn là người bắt đầu, còn nàng là người bị động cuốn theo.
Mỗi lần như vậy, Lâm Vân Tịch đều trở về hương phòng của mình, đóng chặt cửa lại. Nàng cố gắng điều chế một loại hương mới, "Thanh Tâm Lộ", dùng bạch đàn và bạc hà để gột rửa tâm trí. Nhưng khi những giọt tinh dầu nhỏ xuống lư hương, khói trắng lượn lờ bay lên, nàng lại phát hiện ra mình đang vô thức tìm kiếm một mùi hương khác. Mùi tuyết tùng lạnh lẽo, kiêu ngạo của hắn.
Nó đã bám rễ vào trong tâm trí nàng.
Nàng không hiểu. Thẩm Tư Niên, một Hình bộ Thị lang nổi tiếng lý trí và khắc kỷ, một người xem mọi việc như một vụ án cần phân tích, tại sao lại có những hành động phi lý trí và mất kiểm soát đến vậy? Hắn không nói lời yêu thương, không có cử chỉ dịu dàng. Những nụ hôn của hắn giống như một sự khẳng định, một cách trút bỏ một áp lực vô hình nào đó mà nàng không thể hiểu được.
Đôi khi, sau những khoảnh khắc đó, nàng nhìn thấy sự rạn nứt trong vẻ ngoài bình tĩnh của hắn. Một cái nhíu mày thoáng qua. Một lần hắn đưa tay lên day trán như thể đang phải chịu đựng một cơn đau đầu dữ dội. Nhưng chúng biến mất quá nhanh, để lại một Thẩm Tư Niên hoàn hảo không tì vết.
Tại nha môn Hình bộ, Thẩm Tư Niên đang xem xét một tập hồ sơ về vụ buôn lậu muối ở biên ải. Chữ viết chi chít, các con số và chứng cứ rành mạch. Nhưng tâm trí hắn không ở đó.
Vương Khải đứng bên cạnh, báo cáo: "Đại nhân, chúng ta đã thẩm vấn tên quan kho, hắn khai ra thêm hai cái tên nữa."
Thẩm Tư Niên không ngẩng đầu, chỉ khẽ "Ừm" một tiếng. Ngón tay hắn vô thức gõ nhẹ lên mặt bàn gỗ tử đàn, một nhịp điệu không đều. Hắn đang nghĩ về cảm giác mềm mại của đôi môi nàng, và sự run rẩy gần như không thể nhận thấy trong cơ thể nàng mỗi khi hắn chạm vào.
Hắn mở ngăn kéo bên phải, nơi những vụ án quan trọng nhất thường được cất giữ. Bên dưới một tập hồ sơ dày, chiếc khăn tay màu trắng viền hoa lan nằm im lìm. Mùi hương trên đó đã phai đi ít nhiều, nhưng hắn vẫn nhớ rõ.
Hắn đang mất kiểm soát.
Lý trí của một quan viên Hình bộ gào thét rằng đây là một hành vi nguy hiểm, một biến số không thể tính toán. Hôn ước này vốn là một giải pháp tình thế, một trách nhiệm phải gánh vác. Lâm Vân Tịch đáng lẽ phải là một quân cờ, một đối tượng cần được bảo vệ vì thể diện của Thẩm gia.
Nhưng nó đã trở thành một thứ khác. Một thói quen. Một cơn nghiện.
Hắn đóng sầm ngăn kéo lại. Âm thanh khô khốc vang lên.
"Vương Khải," giọng hắn lạnh đi mấy phần, "Triệu toàn bộ những người có liên quan đến vụ án này. Đêm nay, bản quan muốn có lời khai."
Hắn cần một vụ án đủ phức tạp để chiếm trọn tâm trí. Hắn cần những con chữ, những luật lệ, những logic sắt đá để kéo mình ra khỏi vũng lầy của một thói quen không nên có.
Nhưng khi đêm xuống, trong thư phòng lạnh lẽo chỉ có ánh nến, hình ảnh cuối cùng hiện lên trong đầu hắn trước khi chìm vào công việc vẫn là đôi mắt trong veo đầy kinh ngạc và bối rối của Lâm Vân Tịch.
[Bản quyền thuộc về Lumm.vn]
Bình luận
Đang tải bình luận...