Lý Lẽ Của Kẻ Cưỡng Đoạt
Sương sớm còn đọng trên lá sen trong hồ, Lâm Vân Tịch chậm rãi rắc từng vụn thức ăn cho cá xuống mặt nước tĩnh lặng. Không gian thoang thoảng mùi đất ẩm và mùi tanh nhẹ của rong rêu, một tổ hợp hương thanh khiết giúp tâm trí lắng lại. Nhưng dù cố gắng thế nào, nàng vẫn không thể xua đi được một mùi hương khác, đậm và dai dẳng hơn, đã ám vào ký ức từ chiều hôm qua. Mùi gỗ đàn hương lạnh lẽo của Thẩm Tư Niên, quyện với một tia nóng giận khô khốc mà nàng không thể gọi tên.
Nó giống như một loại hương liệu quý bị đốt cháy sai cách, không tỏa ra sự an tĩnh vốn có, mà chỉ để lại một lớp khói cay nồng, bất an.
Ngón tay nàng hơi run khi nghĩ đến cảm giác bờ môi hắn ép vào môi mình. Đó không phải là một nụ hôn. Đó là một sự chiếm đoạt, một hành động đóng dấu chủ quyền vội vã và thô bạo, rồi lập tức bỏ đi như một kẻ chạy trốn khỏi chính hiện trường vụ án do mình gây ra.
Tiếng bước chân đều đặn vang lên trên con đường rải sỏi sau lưng. Nàng không cần quay đầu lại cũng biết là ai. Không một hạ nhân nào trong Hứa phủ lại có bước đi vững và đầy áp lực như vậy. Mỗi tiếng động đều như một viên đá ném xuống mặt hồ phẳng lặng trong lòng nàng.
Nàng vẫn tiếp tục công việc đang dang dở, bàn tay giữ nhịp độ rắc thức ăn không đổi, như thể không hề hay biết sự hiện diện của hắn.
Thẩm Tư Niên dừng lại cách đó vài bước, khoảng cách vừa đủ để nói chuyện mà không quá phận, cũng vừa đủ xa để không lặp lại sự điên cuồng của ngày hôm qua. Hắn đứng ngược sáng, bóng dáng cao lớn che khuất một phần ánh nắng ban mai, khiến mặt hồ trước mặt nàng tối đi một mảng.
Sự im lặng kéo dài. Hắn đang quan sát, đánh giá. Nàng có thể cảm nhận được ánh mắt của hắn trên gáy mình, sắc bén và dò xét như một vị quan Hình bộ đang thẩm vấn phạm nhân. Nàng chỉ là đối tượng, không phải người đối thoại.
Cuối cùng, hắn lên tiếng, giọng nói trầm ổn không một gợn sóng, như thể cuộc gặp gỡ này hoàn toàn bình thường. "Lâm tiểu thư."
Lâm Vân Tịch lúc này mới từ từ quay người lại, tay áo rộng khẽ che đi bàn tay đang nắm chặt túi thức ăn. Nàng khẽ cúi đầu, nụ cười trên môi nhạt và xa cách. "Thẩm đại nhân."
Ánh mắt nàng không nhìn thẳng vào mắt hắn, mà chỉ lướt qua vai áo phẳng phiu, nơi vẫn còn vương lại mùi mực và giấy tờ công vụ. Nàng cố tìm kiếm một chút quen thuộc, một chút lý trí của vị quan Hình bộ mà nàng biết, nhưng thứ nàng nhận lại chỉ là một khoảng không xa lạ.
"Chuyện hôm qua," hắn bắt đầu, giọng điệu vẫn đều đều, "có lẽ đã khiến tiểu thư kinh sợ."
Đó không phải một lời xin lỗi. Đó là một lời nhận định tình hình, một cách mở đầu hồ sơ vụ án.
Lâm Vân Tịch không đáp, chỉ im lặng chờ đợi. Nàng biết hắn sẽ không dừng lại ở đó. Một người như Thẩm Tư Niên sẽ không bao giờ để một hành động mất kiểm soát của mình lơ lửng mà không có một lời giải thích hợp lý. Hắn cần một cái kết, một sự hợp thức hóa.
"Ta nghe nói dân phong Giang Nam phóng khoáng," hắn nói tiếp, ánh mắt nhìn ra mặt hồ, không nhìn nàng. "Nhưng có lẽ tiểu thư chưa biết, kinh thành tuy lễ giáo nghiêm ngặt, nhưng đối với những người đã có hôn ước, một vài cử chỉ thân mật cũng không phải là chuyện gì quá phận."
Lồng ngực nàng như có một tảng đá đè nặng. Hắn đang làm gì vậy? Hắn đang diễn giải hành động cưỡng đoạt của mình thành một nét văn hóa, một quy tắc xã giao mà nàng, một cô gái từ nơi khác đến, chưa kịp tìm hiểu? Hắn đang hạ thấp sự hoảng loạn của nàng thành sự ngây thơ quê mùa?
Nụ cười trên môi Lâm Vân Tịch cứng lại. Những ngón tay mân mê mép tay áo, một thói quen vô thức mỗi khi nàng cảm thấy bất an hoặc bị dồn vào thế bí.
"Hành động của ta, có thể xem là một cách để người ngoài nhìn vào, thấy rằng mối quan hệ của chúng ta không phải chỉ là một tờ hôn ước trên giấy," hắn kết luận, giọng nói rành mạch, không cho phép có kẽ hở để chen vào. "Nó củng cố vị thế của tiểu thư, cũng là giữ gìn thể diện cho cả hai gia đình. Mọi chuyện đều có lý do của nó."
Lý do. Thẩm Tư Niên luôn cần lý do. Hắn không thể chấp nhận rằng có những việc xảy ra chỉ vì cảm xúc nhất thời, vì một cơn tức giận không thể kiểm soát. Hắn phải khoác cho nó một tấm áo choàng của sự tính toán và logic. Hắn đang cố thuyết phục chính mình nhiều hơn là thuyết phục nàng.
Bất thình lình, một con cá chép lớn quẫy mạnh dưới mặt nước, đớp lấy mẩu thức ăn cuối cùng, làm nước bắn tung tóe. Vài giọt nước lạnh bắn lên mu bàn tay và vạt áo của Lâm Vân Tịch. Nàng giật mình, theo phản xạ lùi lại một bước.
Bước chân đó vô tình tạo ra một khoảng cách lớn hơn giữa hai người.
Thẩm Tư Niên khẽ cau mày, dường như định tiến lên một bước, nhưng rồi lại đứng yên tại chỗ. Bàn tay hắn giấu trong tay áo khẽ siết lại.
Lâm Vân Tịch phủi nhẹ những giọt nước trên tay áo, hành động nhỏ bé đó giúp nàng lấy lại bình tĩnh. Nàng ngẩng đầu lên, lần này nhìn thẳng vào mắt hắn. Đôi mắt nàng trong vắt, không có sự tức giận hay oán trách, chỉ có một sự tĩnh lặng đến lạ thường.
"Tiểu nữ hiểu ý của Thẩm đại nhân," nàng nói, giọng nhẹ như gió thoảng. "Ngài luôn hành sự cẩn trọng, mọi việc đều có mục đích rõ ràng."
Hắn khẽ gật đầu, dường như hài lòng vì nàng đã "hiểu chuyện". Hắn đã thành công đóng lại vụ án này.
Nhưng nàng nói tiếp, một câu không hề có trong kịch bản của hắn.
"Chỉ là... hôm qua, tiểu nữ có cảm giác Thẩm đại nhân có vẻ không được bình tĩnh cho lắm."
Câu nói không phải là một sự chất vấn, mà là một lời nhận xét đơn thuần. Nhưng đối với Thẩm Tư Niên, nó còn sắc hơn cả một lời buộc tội. Nó đánh thẳng vào cốt lõi của vấn đề: sự mất kiểm soát của hắn. Lời biện minh về "dân phong", về "thể diện gia tộc" bỗng trở nên rỗng tuếch và lố bịch.
Sự điềm tĩnh trên gương mặt hắn rạn nứt trong một khoảnh khắc. Đôi môi mím chặt lại. Hắn không thể phản bác. Hắn không thể nói "Ta rất bình tĩnh" vì hành động của hắn đã chứng minh điều ngược lại. Hắn cũng không thể thừa nhận "Đúng, ta đã mất kiểm soát" vì điều đó sẽ phá vỡ hoàn toàn vỏ bọc lý trí mà hắn luôn xây dựng.
Nàng đã dồn hắn vào chân tường chỉ bằng một câu nói nhẹ nhàng. Không cần tranh cãi, không cần lên án. Nàng chỉ đơn giản là gọi tên sự thật.
Không khí giữa hai người trở nên đặc quánh. Hắn không còn là quan trên thẩm vấn, và nàng cũng không phải là kẻ dưới phải lắng nghe. Quyền lực trong cuộc đối thoại ngắn ngủi này đã lặng lẽ đổi chủ.
Thẩm Tư Niên đứng im một lúc lâu. Ánh mắt hắn lướt qua nàng, rồi nhìn về phía cổng hoa viên, như thể đang tìm một lối thoát. Cuối cùng, hắn quay đi, không nhìn nàng nữa.
"Bản quan còn có việc ở Hình bộ," hắn nói, giọng đã trở lại vẻ lạnh lùng thường ngày, nhưng có phần ngắn gọn và khô khốc hơn. "Lâm tiểu thư cứ tự nhiên."
Nói rồi, hắn xoay người bước đi, những bước chân lần này nhanh và dứt khoát hơn lúc đến. Hắn rời đi cũng vội vã như cái cách hắn đã bỏ lại nàng chiều hôm qua.
Lâm Vân Tịch đứng yên tại chỗ, nhìn theo bóng lưng thẳng tắp của hắn cho đến khi khuất hẳn sau vòm cây. Nàng thở ra một hơi thật nhẹ, bàn tay đang nắm chặt túi thức ăn cuối cùng cũng thả lỏng.
Lý lẽ của kẻ cưỡng đoạt, suy cho cùng, chỉ là để che đậy sự yếu đuối của chính hắn.
Nàng cúi xuống nhìn mặt hồ đã yên ả trở lại. Mùi gỗ đàn hương vẫn còn phảng phất trong không khí, nhưng lần này, nó không còn khiến nàng hoảng sợ nữa. Nó chỉ khiến nàng cảm thấy một chút... thương hại.
[Bản quyền thuộc về Lumm.vn]
Bình luận
Đang tải bình luận...