Nụ Hôn Đầu Tiên
Buổi thưởng hương tại Hứa phủ kết thúc trong êm đẹp. Lâm Vân Tịch đã chứng tỏ được tài năng của mình, nhận được không ít lời tán thưởng từ các phu nhân, và quan trọng hơn cả, đã khiến kế mẫu hài lòng. Trên đường trở về, nàng cảm thấy một sự nhẹ nhõm hiếm hoi. Gánh nặng vô hình trên vai dường như đã vơi đi một chút.
Thay vì về thẳng phòng, nàng lại rẽ vào một hành lang dài phía sau hoa viên. Nơi này vắng vẻ, trồng đầy hải đường và trúc quân tử, không khí mát lành hơn nhiều so với sảnh chính ngột ngạt. Mùi Tĩnh Tâm Trầm dịu nhẹ vẫn còn vương trên tay áo, một sự nhắc nhở về thành công nhỏ nhoi vừa rồi. Nàng đưa tay lên, khẽ hít một hơi, để mùi gỗ đàn hương và mộc dược an ủi tâm trí đang mỏi mệt.
Một chiếc lá trúc vàng úa đột ngột xoay tròn rồi nhẹ nhàng đáp xuống vai nàng.
Lâm Vân Tịch giật mình, theo phản xạ ngẩng đầu nhìn lên.
Và nàng thấy hắn.
Thẩm Tư Niên đứng đó, trong bóng râm của một mái hiên cong cong, cách nàng chưa đầy mười bước chân. Hắn không mặc quan phục Hình bộ xanh sẫm thường ngày, mà là một bộ thường phục màu chàm, khiến dáng người cao lớn của hắn càng thêm hòa lẫn vào bóng tối, tựa như một phần của kiến trúc cổ kính. Nàng không biết hắn đã đứng đó bao lâu. Hắn chỉ im lặng nhìn nàng, đôi mắt sâu thẳm không để lộ bất cứ cảm xúc gì, nhưng lại có một sức nặng vô hình khiến không khí xung quanh đặc quánh lại.
Sự nhẹ nhõm vừa rồi tan biến như sương khói.
"Thẩm đại nhân," nàng khẽ cúi đầu, giọng nói bình ổn nhưng ngón tay đã vô thức mân mê ống tay áo. "Ngài đến phủ từ lúc nào?"
Hắn không trả lời. Hắn chỉ bước ra khỏi bóng râm, tiến về phía nàng. Mỗi bước chân của hắn đều vững chãi, không nhanh không chậm, nhưng lại khiến nàng cảm thấy như không gian đang bị thu hẹp lại. Ánh nắng cuối ngày xiên qua kẽ lá, rọi lên gương mặt góc cạnh của hắn những vệt sáng tối loang lổ, càng làm tăng thêm vẻ xa cách, lạnh lùng.
Lâm Vân Tịch bất giác lùi lại một bước, lưng chạm phải một cây cột gỗ lim to lớn, lạnh lẽo. Đường lui đã bị chặn.
Hắn dừng lại ngay trước mặt nàng, khoảng cách gần đến mức nàng có thể ngửi thấy mùi mực Tùng Yên và hơi lạnh của kim loại phảng phất trên người hắn. Một mùi hương sạch sẽ, khắc khổ, hoàn toàn trái ngược với mùi trầm hương ấm áp của nàng.
"Lâm tiểu thư," hắn cuối cùng cũng lên tiếng, giọng trầm và khàn hơn bình thường. Chỉ ba từ, nhưng lại như một tảng đá ném vào mặt hồ tĩnh lặng.
Đôi mắt hắn dán chặt vào nàng, một cái nhìn mãnh liệt đến trần trụi. Đó không phải là ánh mắt dò xét của một vị quan Hình bộ đang thẩm vấn phạm nhân. Cũng không phải ánh mắt dửng dưng của một người xa lạ bị ràng buộc bởi hôn ước. Nó là một thứ gì đó khác, nguyên thủy hơn, phức tạp hơn, một cơn lốc xoáy chực chờ nuốt chửng mọi thứ.
Lý trí mách bảo nàng phải lên tiếng, phải phá vỡ sự im lặng căng thẳng này, phải hỏi hắn muốn gì. Nhưng cổ họng nàng như bị chặn lại. Dưới cái nhìn đó, mọi lời nói đều trở nên vô nghĩa.
Thời gian như ngưng đọng. Chỉ còn tiếng gió xào xạc thổi qua rặng trúc, và tiếng tim đập thình thịch trong lồng ngực chính nàng.
Và rồi, không một lời báo trước, hắn vươn tay ra.
Không phải để chạm vào nàng. Mà là chống lên cây cột gỗ ngay cạnh đầu nàng, khóa chặt nàng lại. Cơ thể cao lớn của hắn đổ bóng, hoàn toàn bao trùm lấy nàng. Trong khoảnh khắc, cả thế giới của Lâm Vân Tịch chỉ còn lại gương mặt hắn, gần trong gang tấc.
Nàng nín thở, đôi mắt mở to kinh ngạc. Mùi hương nam tính của hắn xâm chiếm mọi giác quan.
Hắn cúi xuống.
Mọi suy nghĩ trong đầu Lâm Vân Tịch đều trống rỗng. Nàng chỉ kịp cảm nhận được một áp lực mềm mại nhưng đầy chiếm đoạt trên môi mình. Hơi thở của hắn nóng rực, mang theo một sự tức giận không thể che giấu. Nụ hôn này không hề dịu dàng. Nó gấp gáp, mãnh liệt, gần như là một sự trừng phạt. Hắn không cho nàng cơ hội để phản ứng, để suy nghĩ, chỉ đơn thuần áp đặt sự hiện diện của mình lên nàng một cách không thể chối cãi.
Đó là một sự tấn công bất ngờ, một hành động hoàn toàn phi lý trí từ con người luôn dùng lý trí làm vũ khí.
Bàn tay nàng bấu chặt vào lớp áo lụa trên người, vải vóc nhàu nát dưới những ngón tay run rẩy. Lưng nàng dán chặt vào cây cột thô ráp, cái lạnh của gỗ xuyên qua lớp áo, một sự tương phản rõ rệt với sức nóng từ đôi môi hắn. Nàng có thể cảm nhận được sự căng cứng trong từng thớ cơ của hắn, sự giằng xé nội tâm được chuyển hóa thành một hành động chiếm hữu.
Nó chỉ kéo dài vài giây, nhưng cảm giác như cả một thế kỷ.
Cũng đột ngột như lúc bắt đầu, hắn buông nàng ra.
Thẩm Tư Niên lùi lại một bước, lồng ngực phập phồng dữ dội. Hắn thở dốc, đôi môi mím chặt thành một đường thẳng tắp. Trong đáy mắt hắn là một sự hỗn loạn chưa từng thấy, kinh ngạc, giận dữ, và một tia hoang mang tựa như chính hắn cũng không thể tin vào việc mình vừa làm. Hắn nhìn nàng, đôi môi sưng đỏ, ánh mắt vẫn còn ngơ ngác, và một cảm giác tự chán ghét dâng lên trong lòng.
Hắn đã mất kiểm soát.
Thẩm Tư Niên, Hình bộ Thị lang, người luôn giữ mọi thứ trong lòng bàn tay, vừa hành động như một kẻ thất phu bốc đồng.
Không nói một lời, hắn xoay người, sải bước dài vội vã rời đi. Bóng lưng thẳng tắp của hắn mang một vẻ cứng nhắc và xa cách hơn bao giờ hết, như thể đang chạy trốn khỏi chính bản thân mình. Tiếng giày của hắn nện xuống nền đá xanh nghe khô khốc, tàn nhẫn, rồi nhanh chóng chìm vào im lặng.
Lâm Vân Tịch vẫn đứng nguyên tại chỗ, lưng tựa vào cột gỗ. Nàng từ từ đưa tay lên, những ngón tay thon dài run rẩy chạm nhẹ vào môi. Cảm giác nóng rực và áp lực mạnh bạo vẫn còn đọng lại. Mùi hương của hắn vẫn còn phảng phất trong không khí.
Mùi Tĩnh Tâm Trầm trên tay áo nàng giờ đây dường như đã bị một mùi hương khác, một mùi hương của sự xâm phạm và hỗn loạn, hoàn toàn lấn át. Trái tim nàng, vốn vừa mới tìm lại được chút bình yên, giờ đây lại đập lên những nhịp điệu hoang dại, rối bời.
[Bản quyền thuộc về Lumm.vn]
Bình luận
Đang tải bình luận...