Hương Trầm Trong Gió
Trong hoa viên của Hộ bộ Thượng thư phủ, tiếng đàn tranh róc rách như suối chảy, hòa cùng tiếng cười nói của các phu nhân, tiểu thư. Thẩm Tư Niên cùng chủ nhà, Hứa đại nhân, đang đứng trong một đình nghỉ mát bằng gỗ lim, bàn về việc tu sửa đê điều ở Hoàng Hà. Gió nhẹ đưa hương hoa mẫu đơn thoang thoảng, nhưng không thể xua đi sự khô khan của những con số và công văn.
"Lượng đất đá cần dùng quả thực không nhỏ," Hứa đại nhân vuốt chòm râu, vẻ mặt đăm chiêu. "Ngân sách Hộ bộ cấp xuống e là..."
Thẩm Tư Niên không đáp lời ngay. Tầm mắt hắn lướt qua hồ sơ trong tay, rồi hướng ra khoảng sân rộng bên dưới, nơi các nữ quyến đang tụ tập. Cuộc nói chuyện của họ dường như đã tạm dừng. Hắn thấy hôn thê của mình, Lâm Vân Tịch, đang ngồi trước một chiếc kỷ nhỏ bằng gỗ tử đàn. Trên đó bày biện một bộ dụng cụ điều hương tinh xảo: lư đồng, chày ngọc, cân tiểu ly và những hộp gấm nhỏ.
"Thẩm đại nhân?" Hứa đại nhân thấy hắn phân tâm, bèn lên tiếng gọi.
"Hứa đại nhân cứ tiếp tục," Thẩm Tư Niên thu hồi tầm mắt, giọng điệu vẫn bình thản. "Vấn đề ngân sách, Hình bộ sẽ phối hợp điều tra lại các hạng mục đã báo cáo."
Nhưng sự chú ý của hắn đã không còn hoàn toàn nằm ở công vụ. Bên dưới, Lâm phu nhân, kế mẫu của Lâm Vân Tịch, đang cười nói với các phu nhân xung quanh.
"Vân Tịch nhà ta từ nhỏ đã có chút hứng thú với hương liệu, chỉ là tài nghệ non kém, hôm nay múa rìu qua mắt thợ, mong các vị phu nhân thưởng lãm cho vui."
Giọng bà ta có sự tự hào không che giấu. Các phu nhân khác cũng phụ họa, ánh mắt tò mò đều đổ dồn về phía Lâm Vân Tịch. Nàng vẫn giữ vẻ điềm tĩnh, chỉ có mấy ngón tay đang mân mê lọn tua rua trên ống tay áo để lộ sự không thoải mái. Nàng cúi đầu, giọng nói trong trẻo vang lên, đủ để những người ở gần nghe thấy.
"Tiểu nữ muốn điều chế một loại hương, tên là Tĩnh Tâm Trầm. Hương này dùng trầm hương làm chủ, phối với mộc dược và nhũ hương, có công dụng an thần, xua đi phiền muộn."
Thẩm Tư Niên nghe rõ từng lời. Hắn không hiểu về hương đạo, nhưng hắn nhận ra sự chuyên chú trong từng cử chỉ của nàng. Đôi tay thon dài của nàng mở hộp gấm, dùng một chiếc thìa bạc nhỏ xúc lấy bột trầm màu nâu sẫm. Động tác của nàng chính xác, không một chút do dự, không một hạt bột nào rơi vãi. Mỗi một cử chỉ, từ việc nghiền nhỏ mộc dược trong cối ngọc cho đến việc dùng cân tiểu ly để đong đếm, đều toát ra một sự thuần thục đã được rèn luyện qua nhiều năm.
Đó không phải là màn trình diễn của một tiểu thư khuê các muốn khoe mẽ tài năng. Đó là sự tập trung của một nghệ nhân đối với tác phẩm của mình.
Hứa đại nhân bên cạnh vẫn đang nói gì đó về thuế má và nhân công, nhưng âm thanh đã trở nên mờ nhạt trong tai Thẩm Tư Niên. Hắn thấy Lâm Vân Tịch trộn các loại bột hương lại với nhau, động tác nhẹ nhàng mà dứt khoát. Nàng không hề ngẩng đầu, dường như cả thế giới xung quanh đã biến mất, chỉ còn lại nàng và những nguyên liệu trước mặt. Khuôn mặt nghiêng của nàng dưới ánh nắng mai trông thật thanh tú, hàng mi dài cong vút đổ bóng xuống gò má.
Đây là một Lâm Vân Tịch hoàn toàn khác với người con gái Giang Nam yếu đuối mà hắn hình dung, cũng khác với thiếu nữ bối rối ở Vạn Quyển Lâu vài ngày trước. Con người này có một thế giới của riêng mình, một nơi mà nàng hoàn toàn làm chủ.
Bất chợt, một cơn gió mạnh thổi qua hoa viên. Tán lá trên cây ngô đồng xào xạc, những dải lụa trang trí trên hành lang bay phần phật. Cơn gió lướt qua sân, cuốn theo mấy cánh hoa rơi, thổi thẳng vào chỗ Lâm Vân Tịch đang ngồi. Làn khói mỏng từ lư xông bên cạnh chao đảo, tro hương bên trong bay lên.
"A!" Một tiểu thư khẽ kêu lên.
Lâm phu nhân giật mình, vẻ mặt thoáng chút hoảng hốt.
Trong khoảnh khắc hỗn loạn đó, Lâm Vân Tịch phản ứng rất nhanh. Nàng không hề bối rối. Một tay nàng đưa ra che chắn cho lò xông, tay kia dùng nắp gốm đậy hũ bột hương lại. Mọi việc diễn ra trong chớp mắt, gọn gàng và hiệu quả. Khi cơn gió đi qua, mọi thứ đã trở lại trật tự. Chỉ có vài sợi tóc mai của nàng bị gió thổi rối, vương trên thái dương.
Thẩm Tư Niên nhận ra bàn tay mình đã siết chặt vào lan can của đình nghỉ mát tự lúc nào. Hắn buông lỏng tay, các khớp ngón tay hơi căng thẳng.
Lâm Vân Tịch bình tĩnh phủi đi chút tro hương vương trên tay áo, sau đó nén viên hương cuối cùng vào khuôn. Nàng đặt viên hương nhỏ hình hoa sen vào trong lư đồng, dùng một que diêm thắp lửa, rồi đậy nắp lư lại.
Một lát sau, từ những khe hở trên nắp lư, một làn khói trắng mỏng manh, mềm mại lượn lờ bay lên, mang theo một mùi hương vừa thanh khiết vừa ấm áp.
Mùi hương đó không nồng đậm như xạ hương hay ngọt ngào như hoa quế. Nó trầm lắng, sâu sắc, phảng phất chút vị đắng nhẹ của thảo dược, nhưng hậu vị lại ngọt dịu, thanh tao. Nó không tấn công khứu giác mà từ từ len lỏi, thẩm thấu, như một dòng nước ấm chảy vào tâm trí, cuốn đi những tạp niệm và căng thẳng.
Các phu nhân hít một hơi thật sâu, vẻ mặt đầy tán thưởng.
"Thật là một mùi hương dễ chịu."
"Đúng vậy, ngửi liền cảm thấy trong lòng nhẹ nhõm đi nhiều."
Lâm phu nhân mỉm cười mãn nguyện.
Làn hương theo gió bay lên, lan đến tận đình nghỉ mát. Thẩm Tư Niên cảm nhận được mùi hương đó. Sự bực dọc tích tụ từ những vụ án phức tạp ở Hình bộ và những phiền phức của hôn ước dường như tan đi một chút. Đầu óc hắn, vốn luôn căng như dây đàn, bỗng nhiên được thả lỏng.
Hắn lại hướng tầm mắt về phía nàng. Lâm Vân Tịch đang mỉm cười đáp lại lời khen của mọi người. Nụ cười đó vẫn có chút xa cách, nhưng không còn vẻ căng thẳng như lúc đầu. Dưới ánh mặt trời, làn khói hương mờ ảo bao quanh nàng, tạo nên một khung cảnh vừa thực vừa hư.
Hứa đại nhân cũng ngửi thấy mùi hương, tấm tắc khen: "Lâm tiểu thư quả là tài hoa. Thẩm đại nhân thật có phúc khí."
Thẩm Tư Niên không bình luận gì về lời khen đó. Tầm mắt hắn vẫn lưu lại trên bóng hình thanh tao giữa những dải khói mỏng. Nàng là hôn thê của hắn, là một phần trách nhiệm mà hắn phải gánh vác. Nhưng hôm nay, hắn phát hiện ra, đối tượng cần điều tra này, dường như có nhiều tầng lớp hơn hắn tưởng.
Hắn quay người, khẽ gật đầu với Hứa đại nhân.
"Công vụ còn nhiều, ta xin phép đi trước."
Nói rồi, hắn không một lần ngoảnh lại, sải bước rời khỏi đình nghỉ mát, bóng lưng cao thẳng khuất dần sau những rặng cây.
Lâm Vân Tịch, trong một khoảnh khắc ngẩng đầu, thoáng thấy tà áo quan phục màu xanh sẫm của hắn biến mất ở cuối con đường lát sỏi. Nụ cười trên môi nàng hơi cứng lại trong giây lát, rồi nhanh chóng trở lại vẻ dịu dàng như cũ. Chỉ có làn khói trầm vẫn lượn lờ, mang theo mùi hương thanh tịnh, lặng lẽ tan vào không trung.
[Bản quyền thuộc về Lumm.vn]
Bình luận
Đang tải bình luận...