Gặp Mặt Ở Hiệu Sách
Vạn Quyển Lâu là hiệu sách lớn nhất kinh thành, không khí bên trong luôn phảng phất mùi giấy cũ và mực thơm, một thứ mùi hương khiến người ta an lòng. Thẩm Tư Niên thường đến đây vào những buổi chiều vắng khách, tìm lên tầng hai, nơi lưu giữ những bộ luật cũ và các tập án điển đã ố vàng. Hắn cần một không gian tuyệt đối tĩnh mịch để sắp xếp những suy nghĩ phức tạp của mình, và những con chữ khô khan trên trang giấy là liều thuốc hữu hiệu nhất.
Hắn rút ra một cuốn «Tống Hình Thống» đã sờn gáy, lật giở từng trang. Ánh sáng từ cửa sổ chiếu vào, phủ một lớp bụi vàng lấp lánh lên những hàng chữ dày đặc. Hắn đọc về các điều luật liên quan đến đất đai, các quy định về thuế khoá, nhưng con chữ cứ trôi đi, chẳng đọng lại trong đầu. Mấy ngày nay, tâm trí hắn có một ngăn kéo riêng, và vật bên trong thỉnh thoảng lại tạo ra những tiếng động rất khẽ, đủ để kéo mọi dòng suy tư của hắn đi chệch hướng.
Từ gác lầu, hắn có thể quan sát toàn bộ tầng một. Mọi thứ vận hành theo một trật tự quen thuộc: vài vị học giả râu tóc bạc phơ đang tranh luận nhỏ giọng, mấy công tử nhà giàu đang chọn lựa thi tập. Rồi một bóng dáng quen thuộc lướt vào. Lâm Vân Tịch.
Nàng đi cùng một tì nữ, nhưng giữ khoảng cách vài bước, như thể muốn tự mình chìm vào thế giới của sách vở. Thẩm Tư Niên khẽ cau mày. Sự xuất hiện của nàng là một biến số hắn chưa dự tính. Hắn cho rằng một tiểu thư khuê các như nàng sẽ hứng thú với khu vực thơ Đường, phú Tống, hoặc ít ra là những tập truyện diễm tình đang thịnh hành.
Nhưng nàng lại rẽ bước về phía cuối hiệu sách, nơi bày những loại sách tạp nham, ít người hỏi đến. Nơi đó có du ký về những vùng đất xa xôi, sách địa lý về các châu phủ, và cả những cuốn dược kinh đã thất truyền.
Lâm Vân Tịch đưa tay lướt trên những gáy sách cũ kỹ. Đầu ngón tay nàng di chuyển chậm rãi, mang theo một sự trân trọng lạ thường. Nàng rút ra một cuốn có tựa đề «Tây Vực Phong Vật Ký», rồi lại chọn thêm một tập «Nam Cương Thảo Mộc Tập». Ánh mắt nàng sáng lên khi lật giở những trang giấy thô ráp, hoàn toàn chìm đắm, quên đi cả người tì nữ đang sốt ruột sau lưng.
Thẩm Tư Niên dõi theo từng cử chỉ của nàng. Nàng đọc sách chẳng giống cách các tiểu thư khác thưởng lãm thơ văn. Nàng đọc với một sự tập trung cao độ, như một vị quan Hình bộ đang xem xét hồ sơ vụ án, tìm kiếm từng manh mối, từng chi tiết ẩn giấu. Có một sự độc lập và kiên định toát ra từ dáng vẻ ấy, một thứ hoàn toàn xa lạ với hình dung của hắn về nàng. Hôn thê của hắn, người con gái Giang Nam yếu đuối suýt chết đuối trong hồ sen, lại có hứng thú với sa mạc cháy bỏng và thảo dược nơi rừng thiêng nước độc.
Sự mâu thuẫn này khiến hắn cảm thấy một tia phiền phức len lỏi. Hồ sơ về Lâm Vân Tịch trong đầu hắn vừa xuất hiện một chi tiết mới, một chi tiết chẳng khớp với bất kỳ mục nào đã được phân loại.
Đột nhiên, sự tĩnh mịch của hiệu sách bị phá vỡ.
"Ấy, Thẩm đại nhân! Thật là phúc lớn cho tiểu điếm, hôm nay được đón cả Thẩm đại nhân quang lâm!"
Giọng nói oang oang của chưởng quỹ từ quầy phía trước vang lên. Lão vội vã chạy tới, cúi rạp người trước cầu thang. Mọi hoạt động trong hiệu sách tức thì ngưng lại. Gần hai chục cặp mắt đồng loạt đổ dồn về phía gác lầu, rồi lại chuyển sang Lâm Vân Tịch, người duy nhất có vẻ như là mục tiêu chú ý của vị quan lớn.
Lâm Vân Tịch giật mình, ngẩng đầu lên. Khi ánh mắt hai người giao nhau, nàng thoáng bối rối. Nụ cười mềm mại thường trực trên môi nàng hơi cứng lại. Nàng từ tốn đặt sách xuống, khẽ phúc thân, giọng nói trong trẻo mà xa cách: "Tiểu nữ tham kiến Thẩm đại nhân."
Thẩm Tư Niên bước xuống cầu thang, từng bước chân vững chãi và đều đặn. Hắn đáp lại cái cúi đầu của nàng bằng một cái gật đầu nhẹ. "Lâm tiểu thư."
Hắn lướt qua nàng, ánh mắt dừng lại trên hai cuốn sách nàng vừa chọn, lâu hơn mức cần thiết một tích tắc. «Tây Vực Phong Vật Ký». «Nam Cương Thảo Mộc Tập». Hắn chẳng nói gì về chúng, nhưng sự dò xét trong ánh mắt ấy còn rõ ràng hơn bất kỳ câu hỏi nào.
Không gian xung quanh họ đặc quánh lại vì những lời xì xào và những ánh mắt tò mò. Hôn ước của họ đã trở thành đề tài bàn tán khắp kinh thành, và đây là lần đầu tiên người ta thấy họ xuất hiện cùng nhau ở nơi công cộng. Mọi người đang quan sát, đang phán đoán. Thẩm Tư Niên ghét việc trở thành trung tâm của một vở tuồng.
Lâm Vân Tịch cảm nhận được sức ép từ những ánh mắt đó. Các ngón tay nàng bất giác mân mê ống tay áo, một cử chỉ nhỏ bộc lộ sự bất an. Nàng biết mình nên rời đi, nhưng phép tắc buộc nàng phải chờ người có địa vị cao hơn lên tiếng trước. Mùi giấy cũ trong hiệu sách lúc này dường như trộn lẫn với mùi ẩm mốc của những định kiến xã hội, khiến nàng hơi khó thở.
Chưởng quỹ vẫn đang khúm núm bên cạnh, sẵn sàng chờ lệnh.
Thẩm Tư Niên đưa mắt một vòng. Hắn đọc được sự tò mò, sự phán xét, sự ghen tị trong mắt những người xung quanh. Vụ việc này cần được xử lý nhanh gọn, theo đúng quy trình. Hắn quay sang chưởng quỹ, giọng điệu bình thản nhưng mang sức nặng của một mệnh lệnh.
"Gói hai cuốn sách này lại cho Lâm tiểu thư."
Lâm Vân Tịch sững sờ. Nàng vội lên tiếng: "Thẩm đại nhân, chẳng dám làm phiền ngài. Tiểu nữ có thể tự..."
"Ghi vào sổ của bản quan," hắn cắt ngang lời nàng, câu nói vẫn hướng về phía chưởng quỹ.
Đó là một câu lệnh, chẳng phải lời đề nghị. Nó đóng lại mọi khả năng từ chối. Lâm Vân Tịch mím môi, đành cúi đầu chấp nhận. "Vậy... tiểu nữ đa tạ Thẩm đại nhân." Giọng nàng vẫn giữ được sự bình tĩnh, nhưng trong lòng lại dấy lên một cảm giác phức tạp. Đây là sự quan tâm, hay là một cách khác để thể hiện quyền sở hữu? Nàng nợ hắn một mạng sống, giờ lại nợ thêm một ân huệ nhỏ. Món nợ này ngày một dày thêm.
Chưởng quỹ vâng dạ rối rít, vội vàng cầm lấy hai cuốn sách, chạy đi gói ghém một cách chu đáo nhất.
Tình huống khó xử đã được giải quyết. Những người xung quanh giờ đây bàn tán với một sắc thái khác: vị hôn phu quyền thế đang chiều chuộng vị hôn thê của mình. Thẩm Tư Niên đã định hình lại cục diện chỉ bằng một câu nói. Hắn chẳng cần giải thích, chẳng cần tỏ ra thân mật. Hắn đơn thuần dùng địa vị của mình để dập tắt những lời đồn thổi.
Hắn quay sang nàng, gật đầu một lần nữa, một cử chỉ mang tính thông báo kết thúc cuộc gặp gỡ. "Ta có việc phải đi trước."
Nói rồi, hắn xoay người bước ra khỏi Vạn Quyển Lâu, chẳng hề ngoảnh lại. Bóng lưng thẳng tắp của hắn nhanh chóng khuất sau cánh cửa, để lại Lâm Vân Tịch yên tại chỗ với một gói sách được bọc giấy dầu cẩn thận vừa được tì nữ đỡ lấy từ tay chưởng quỹ.
Nàng ôm gói sách vào lòng. Giấy bọc vẫn còn hơi ấm từ tay người gói. Bên trong là những vùng đất xa xôi và những loại thảo mộc bí ẩn mà nàng khao khát tìm hiểu. Con đường dẫn đến chúng, trớ trêu thay, lại được mở ra bởi người đàn ông vừa mới trói buộc nàng vào kinh thành này.
[Bản quyền thuộc về Lumm.vn]
Bình luận
Đang tải bình luận...