Ý Định Bỏ Trốn
Đêm đã khuya, thư phòng của Thẩm phủ vẫn sáng một ngọn đèn dầu leo lét. Thẩm Tư Niên không đọc hồ sơ án kiện như thường lệ. Mấy chồng công văn xếp ngay ngắn trên án thư, mực vẫn chưa khô hẳn, nhưng hắn không hề động tới. Ánh mắt hắn dừng lại nơi góc bàn, trên một chiếc ngăn kéo đã khóa kỹ. Hắn im lặng một lúc lâu, không gian tĩnh mịch đến độ có thể nghe thấy tiếng tim đập của chính mình.
Cuối cùng, hắn đứng dậy, bước tới bên cửa sổ. Gió đêm mang theo hơi lạnh của sương khuya, lùa vào làm ngọn đèn chao đảo. Bóng hắn đổ dài trên nền nhà, cô độc và cứng nhắc. Hắn không nhìn ra ngoài, chỉ đứng đó, hai tay chắp sau lưng, đôi môi mím chặt thành một đường thẳng. Sau một hồi, hắn quay lại bàn, rút chìa khóa, chậm rãi mở ngăn kéo.
Bên trong, chỉ có một vật duy nhất. Chiếc khăn tay màu trắng ngà, thêu đóa mộc lan nơi góc, nằm im lìm. Đó là vật duy nhất còn sót lại từ đêm yến tiệc hỗn loạn đó. Hắn không chạm vào, chỉ nhìn nó như một điều tra viên xem xét một chứng cứ quan trọng nhưng không thể lý giải. Đây là một mắt xích lạc lõng trong chuỗi sự kiện vốn phải được kiểm soát. Hắn nhìn nó một lúc, rồi dứt khoát đóng ngăn kéo lại, khóa cẩn thận. Tiếng "cạch" khô khốc vang lên, cắt đứt dòng suy tư. Hắn quay lại bàn, cầm lấy một cuộn hồ sơ khác, ép bản thân phải tập trung.
Cùng lúc đó, tại Lâm phủ, trong căn phòng còn phảng phất mùi dược liệu đắng nhẹ từ đêm qua, Lâm Vân Tịch cũng không ngủ. Nàng đã cho tì nữ thân cận lui ra ngoài từ sớm, viện cớ muốn được yên tĩnh. Dưới ánh nến yếu ớt, bóng nàng đổ trên vách tường, run rẩy.
Nàng đang gói ghém đồ đạc. Không phải gấm vóc lụa là, không phải trang sức quý giá mà Thẩm gia vừa đưa tới. Tay nải của nàng chỉ có hai bộ y phục vải thường, một ít ngân lượng vụn, một hộp cao chữa thương nhỏ, và vài gói giấy dầu đựng các loại hương dược cần thiết. Mỗi một cử động của nàng đều lặng lẽ, cẩn trọng, như thể sợ hãi đánh thức một con quái vật đang say ngủ.
Mười sáu rương sính lễ vẫn nằm trong kho của Lâm phủ, nhưng sức nặng của chúng dường như đè sập cả căn phòng này. Chúng không phải là sự trân trọng, mà là những mắt xích vàng ròng, khóa chặt nàng vào một số phận mà nàng không hề lựa chọn. Hôn ước được tuyên bố trước toàn thể quan khách, Thẩm Tư Niên cứu nàng một mạng, nhưng rồi lại dùng chính cái mạng đó để trói buộc nàng. Nàng nợ hắn. Gia tộc nàng nợ Thẩm gia. Món nợ này, phải trả bằng cả cuộc đời.
Lâm Vân Tịch ngừng tay, ngón tay bất giác mân mê mép ống tay áo. Ý nghĩ bỏ trốn này không phải bộc phát. Nó đã nhen nhóm từ hai tuần nay, lớn dần lên mỗi đêm khi nàng đối mặt với sự im lặng đáng sợ của căn phòng. Nàng không thể đối diện với phụ thân, không thể nhìn vào ánh mắt áy náy của ông. Nàng cũng không muốn đối diện với Thẩm Tư Niên, người đàn ông lạnh lùng dùng lễ giáo và quyền lực để định đoạt mọi thứ.
Kinh thành này quá ngột ngạt. Thẩm gia như một tấm lưới vô hình, bao trùm khắp nơi. Ở lại đây, nàng sẽ chỉ là Thẩm phu nhân, một cái bóng trong một phủ đệ xa lạ, ngày ngày điều hương để quên đi chính mình. Nàng không muốn. Nàng thà làm một dân nữ bình thường ở một trấn nhỏ Giang Nam, sống bằng nghề điều hương của mẫu thân để lại.
Nàng gói xong tay nải, buộc lại cẩn thận. Nàng nhìn quanh căn phòng một lượt. Ánh mắt nàng dừng lại trên chiếc hộp gỗ đàn hương nhỏ đặt trên bàn trang điểm, bên cạnh cây trâm phượng của mẫu thân. Bên trong là tro hương mà mẫu thân yêu thích nhất lúc sinh thời. Nàng do dự một thoáng, rồi quyết định không mang theo. Để nó lại, có lẽ phụ thân sẽ đỡ cô quạnh.
Lâm Vân Tịch hít một hơi thật sâu, cố gắng trấn định trái tim đang đập loạn xạ. Nàng rón rén mở cửa, hành lang vắng lặng, chỉ có ánh trăng bạc xuyên qua khung cửa sổ chiếu xuống sàn nhà lạnh lẽo. Mỗi bước chân đều nhẹ như lá rơi, nàng nín thở đi qua thư phòng của phụ thân. Đèn bên trong đã tắt. Nàng biết ông cũng không ngủ được, nhưng nàng không dám dừng lại. Một lời từ biệt cũng sẽ làm tan vỡ hết dũng khí ít ỏi mà nàng gom góp được.
Con đường dẫn đến cổng sau hun hút và tối tăm. Gió đêm thổi qua những lùm cây trong vườn, tạo ra những âm thanh xào xạc ma mị. Nàng ôm chặt tay nải vào lòng, cảm nhận sự cô độc và sợ hãi đang xâm chiếm. Nàng có thật sự làm được không? Một thiếu nữ đơn độc, trốn khỏi kinh thành, đi về một nơi vô định?
Nhưng ý nghĩ về Thẩm Tư Niên, về cuộc hôn nhân sắp tới, lại thúc đẩy bước chân nàng. Nàng không biết hắn, cũng không muốn biết. Trong mắt nàng, hắn chỉ là một phần của cái hệ thống quyền lực đã đẩy nàng xuống hồ, rồi lại vớt nàng lên chỉ để đưa vào một chiếc lồng khác.
Cuối cùng, cánh cổng sau bằng gỗ nặng nề cũng hiện ra trước mắt. Nó không lớn, chỉ là một lối đi nhỏ cho gia nhân. Chốt cửa bằng kim loại, dưới ánh trăng mờ ảo, ánh lên một tia sáng lạnh lẽo. Đây là ranh giới. Bước qua nó, Lâm Vân Tịch của Lâm phủ biến mất. Sẽ không còn hôn ước, không còn Thẩm gia, nhưng cũng không còn gia đình.
Bàn tay nàng run rẩy đưa lên, những ngón tay thon dài chạm vào thanh chốt cửa. Kim loại lạnh buốt, cái lạnh thấm qua da thịt, chạy thẳng vào tim. Cảm giác đó khiến nàng sực tỉnh.
Nếu nàng bỏ trốn, chuyện gì sẽ xảy ra?
Hình ảnh phụ thân tóc đã điểm sương hiện lên trong đầu nàng. Ông sẽ phải đối mặt với Thẩm gia ra sao? Thẩm Tư Niên là Hình bộ Thị lang, con trai của trưởng công chúa. Một lời buộc tội "Lâm gia thất tín, lừa gạt hôn sự" cũng đủ để đẩy cả nhà nàng vào vòng lao lý. Sự nghiệp cả đời của phụ thân, danh tiếng của gia tộc, tất cả sẽ tan thành mây khói. Nàng có thể chạy trốn, nhưng họ thì không.
Nàng đang làm gì thế này? Vì sự tự do của bản thân mà đẩy cả gia đình vào chỗ chết? Sự bồng bột và ích kỷ của nàng thật đáng xấu hổ.
"Gâu! Gâu! Gâu!"
Tiếng chó sủa dữ dội từ nhà hàng xóm bất ngờ vang lên, xé toang màn đêm tĩnh mịch. Lâm Vân Tịch giật bắn mình, trái tim như rơi xuống vực thẳm. Nàng vội rụt tay lại, toàn thân cứng đờ, áp sát lưng vào cánh cổng. Nàng sợ hãi nhìn quanh, lo rằng có người tuần tra sẽ phát hiện.
Nhưng không có ai cả. Chỉ có tiếng chó sủa vẫn dai dẳng, như một lời cảnh cáo, một lời chế nhạo cho ý định điên rồ của nàng.
Tiếng sủa ấy đã làm tan vỡ chút quyết tâm cuối cùng. Nàng không phải là một người đơn độc, nàng là trưởng nữ của Lâm gia. Nàng có trách nhiệm của mình. Mạng của nàng là do Thẩm Tư Niên cứu, nhưng cuộc sống của gia tộc lại nằm trong tay nàng.
Lâm Vân Tịch từ từ trượt người xuống, ngồi bệt trên nền đất lạnh. Nàng buông tay nải ra, ôm lấy hai đầu gối, vùi mặt vào trong đó. Bờ vai gầy mảnh khẽ run lên, nhưng không một giọt nước mắt nào rơi. Nàng không cho phép mình khóc. Khóc lóc cũng chẳng thay đổi được gì.
Sự bất lực bao trùm lấy nàng, nặng nề và đặc quánh như màn đêm xung quanh. Nàng không có lối thoát. Tiến không được, lùi cũng không xong. Nàng bị mắc kẹt, trong chính cuộc đời của mình.
Một lúc lâu sau, khi tiếng chó đã im, khi trăng đã lên cao, nàng mới chậm rãi đứng dậy. Nàng nhặt tay nải lên, phủi bụi trên váy áo, rồi lặng lẽ quay trở lại.
Con đường về phòng dường như dài hơn lúc đi. Mỗi bước chân nặng như đeo đá. Nàng trở về căn phòng của mình, đóng cửa lại. Ánh nến vẫn còn đó, soi rõ sự thất bại trên gương mặt tái nhợt của nàng.
Nàng lẳng lặng dỡ tay nải ra, cất từng món đồ về lại chỗ cũ. Hai bộ y phục vải thường được xếp gọn vào đáy rương. Gói ngân lượng được đặt lại vào hộp trang sức. Mọi thứ trở về như lúc ban đầu, như thể chưa từng có một kế hoạch bỏ trốn nào cả.
Lâm Vân Tịch ngồi xuống bên bàn, nhìn ngọn nến sắp tàn. Nàng biết, từ đêm nay, nàng phải học cách chấp nhận. Nàng sẽ là hôn thê của Thẩm Tư Niên. Nàng sẽ bước vào Thẩm gia. Nhưng sâu trong lòng, một phần của nàng đã chết đi ở cánh cổng sau đêm nay.
[Bản quyền thuộc về Lumm.vn]
Bình luận
Đang tải bình luận...