Sính Lễ Nặng Trĩu
Một tuần sau ngày định hôn, Lâm phủ trở nên náo nhiệt hơn hẳn. Tiếng người đi lại, tiếng khuân vác và những lời chỉ thị rộn rã ngoài sân trước vọng vào tận khuê phòng của Lâm Vân Tịch. Nàng đang ngồi bên bàn, ngón tay thon dài lướt trên miệng một chiếc hộp gỗ đàn hương, nhưng động tác lại có phần ngưng trệ. Mùi bạch đàn nhẹ nhàng, vốn để an định tâm thần, hôm nay dường như không có tác dụng.
A Trúc vội vã bước vào, má ửng hồng vì phấn khích. "Tiểu thư, người của Thẩm phủ tới. Trời ơi, sính lễ... cả con phố đều ra xem!"
Vân Tịch không đáp, chỉ khẽ đặt nắp hộp lại. Nàng đứng dậy, đi về phía cửa sổ song gỗ, vén nhẹ tấm rèm lụa mỏng. Dưới sân, từng hàng người mặc trang phục màu xanh sẫm của Thẩm phủ đang lần lượt khiêng vào những chiếc rương sơn son thếp vàng. Ánh nắng ban mai chiếu lên lớp sơn bóng loáng, hắt ra thứ ánh sáng chói mắt, xa hoa và áp bức. Tám người một rương, bước chân của họ vững chãi và nặng nề, như đang khiêng cả một ngọn núi nhỏ.
Một lúc sau, phụ thân và phu nhân cho người gọi nàng ra chính sảnh. Khi Vân Tịch bước vào, không khí trong phòng dường như đặc quánh lại bởi sự hiện diện của những món đồ vật lộng lẫy. Mười sáu chiếc rương lớn được đặt ngay ngắn thành hai hàng, chiếm gần hết không gian. Một vị quản gia đứng tuổi của Thẩm phủ, lưng thẳng, mặt không biểu cảm, đang cầm một cuộn giấy gấm điều.
Lâm đại nhân, phụ thân nàng, cố giấu đi vẻ hài lòng trong giọng nói. "Vân Tịch, mau lại đây bái kiến Trương quản gia của Thẩm phủ."
Nàng tiến lên, thực hiện một phúc lễ chuẩn mực. "Trương quản gia."
Vị quản gia chỉ hơi gật đầu, một cử chỉ lịch sự nhưng xa cách, rồi bắt đầu giở cuộn giấy, cất giọng sang sảng đọc danh mục sính lễ. "Thẩm gia dâng sính lễ cầu hôn Lâm tiểu thư. Vàng một ngàn lượng. Ngọc bội Long Phượng một đôi. Trâm phượng ngậm châu Nam Hải hai mươi chiếc. Gấm vóc Hàng Châu một trăm tấm. Lụa Tô Châu một trăm tấm..."
Danh sách kéo dài, mỗi một món được xướng lên, không khí trong phòng lại như nặng thêm một chút. Lâm phu nhân, kế mẫu của nàng, dùng khăn tay chấm nhẹ khoé môi, một cử chỉ hài lòng không thể che giấu. Lâm Vân San, muội muội nàng, thì mắt sáng rực, hết nhìn những chiếc rương lại quay sang nhìn tỷ tỷ mình với vẻ ngưỡng mộ pha lẫn ghen tị. Chỉ có Lâm đại nhân là giữ được vẻ điềm tĩnh của một vị quan tam phẩm, nhưng đôi bàn tay đặt trên đầu gối của ông đã siết chặt lại.
Khi người của Thẩm phủ bắt đầu mở những chiếc rương ra để gia đình kiểm tra, một sự cố nhỏ xảy ra. Chiếc rương cuối cùng, to hơn những chiếc khác một chút, bị kẹt lại ở ngưỡng cửa chính sảnh. Hai người làm của Lâm phủ loay hoay mãi không sao đẩy vào được, tạo ra một khoảng lặng lúng túng.
"Để ta," một gia nhân to khoẻ của Thẩm phủ bước tới, chỉ dùng một bên vai đã đẩy chiếc rương lọt qua một cách nhẹ nhàng.
Khoảnh khắc đó, ngắn ngủi và vụn vặt, lại khắc sâu vào tâm trí Vân Tịch. Nó giống như một lời tuyên bố không lời: thứ mà Lâm gia phải chật vật mới có được, đối với Thẩm gia chỉ là một cái trở vai nhẹ bẫng. Sự chênh lệch không chỉ nằm ở những món châu báu ngọc ngà, mà còn ở trong từng chi tiết nhỏ nhặt nhất.
Nàng đứng đó, giữa những ánh lụa là gấm vóc và ánh kim của vàng bạc, cảm thấy mình như bị chôn vùi. Đây không phải là sự trân trọng. Đây là một sự đền bù, một sự khẳng định về địa vị. Mỗi một món đồ quý giá không phải là lời hứa hẹn về một tương lai hạnh phúc, mà là một xiềng xích, một lời nhắc nhở về món nợ danh dự mà nàng và cả gia đình đang gánh.
* * *
Cùng lúc đó, tại Hình bộ, không khí nặng nề và ẩm mốc mùi giấy cũ. Thẩm Tư Niên ngồi sau án thư bằng gỗ tử đàn, trước mặt là một chồng hồ sơ về vụ tham nhũng đê điều ở Hoàng Hà. Con chữ trên trang giấy vẫn rõ ràng, nhưng hắn đã đọc đi đọc lại một đoạn văn ba lần mà không nắm được ý.
Một thuộc hạ cấp dưới dè dặt bước vào, trình lên một tập công văn mới. "Đại nhân, đây là khẩu cung mới nhất từ công bộ. Họ vẫn nói rằng bản thiết kế không có vấn đề, là do thiên tai bất thường."
Thẩm Tư Niên nhận lấy tập công văn, lật vài trang, nhưng đầu ngón tay trỏ có vết chai mỏng chỉ dừng lại trên giấy một cách vô định. Hắn không trả lời ngay, khiến viên quan kia đứng chờ trong không gian ngột ngạt. "Lui ra," cuối cùng hắn ra lệnh, giọng điệu ngắn hơn bình thường một nhịp.
Viên quan vội vã lui đi. Trong thư phòng chỉ còn lại một mình hắn. Hắn đặt tập công văn xuống, nhưng thay vì tiếp tục xem xét vụ án, hắn lại đứng dậy, đi về phía cửa sổ. Từ đây có thể thấy một góc mái cong của hoàng thành và những con phố xa xa. Hắn biết hôm nay người của phủ sẽ mang sính lễ đến Lâm gia. Mọi thứ đều được mẫu thân hắn, Trưởng công chúa, sắp đặt một cách hoàn hảo, không thể có bất kỳ sai sót nào. Số lượng sính lễ nhiều hơn bình thường, là để thể hiện sự coi trọng của Thẩm gia, để dập tắt mọi lời đồn đại không hay sau sự việc ở bên hồ.
Đó là một hành động cần thiết và đúng đắn. Một việc phải làm để hoàn thành trách nhiệm. Hắn tự nói với bản thân như vậy. Sự thanh thản sau khi gánh vác trách nhiệm của một quân tử đáng lẽ phải khiến hắn tập trung hơn vào công việc. Nhưng không. Một cảm giác bứt rứt không tên cứ len lỏi trong tâm trí. Hắn nhớ lại dáng vẻ của Lâm Vân Tịch hôm ở Lâm phủ, quỳ trên tấm bồ đoàn, lưng thẳng nhưng mỏng manh, giống như một cành liễu có thể gãy bất cứ lúc nào trong gió.
Hắn quay trở lại bàn, cầm lấy chiếc bút ngọc gia truyền. Hơi lạnh từ ngọc thạch truyền vào lòng bàn tay, giúp hắn bình tĩnh lại đôi chút. Vụ án đê điều còn chưa xong, sinh mạng của hàng vạn dân chúng đang bị đe doạ. Đây mới là việc hắn cần phải dồn hết tâm sức. Những chuyện khác, chỉ là trách nhiệm phải hoàn thành.
* * *
Đến tối, khi người của Thẩm phủ đã rời đi và sự huyên náo trong Lâm phủ cũng lắng xuống, những món sính lễ được chuyển vào kho, chỉ giữ lại vài món tượng trưng đặt trong phòng của Lâm Vân Tịch.
Căn phòng của nàng bỗng trở nên chật chội. Một chiếc trâm phượng bằng vàng ròng đặt trên bàn trang điểm phản chiếu ánh nến leo lét, toả ra thứ ánh sáng lạnh lẽo. Một tấm gấm thượng hạng màu đỏ thẫm vắt trên bình phong, hoa văn mây bay phượng múa sống động như thật, nhưng lại khiến không gian thêm ngột ngạt.
Vân Tịch ngồi trên giường, không thay y phục, cũng không chải lại mái tóc hơi rối. Nàng chỉ ngồi đó, nhìn những món đồ không thuộc về mình. A Trúc mang vào một bát chè hạt sen, thấy tiểu thư thất thần thì lo lắng. "Tiểu thư, người ăn một chút cho ấm bụng."
Nàng lắc đầu. "Ta không đói. Ngươi lui đi."
Khi trong phòng chỉ còn lại một mình, Vân Tịch mới chậm rãi bước xuống giường. Nàng không đến gần những món đồ quý giá kia. Thay vào đó, nàng mở chiếc rương gỗ mộc mạc của mình, lấy ra một hộp nhỏ đựng tro hương của mẫu thân và một vài cuốn sách dược liệu đã cũ. Nàng đặt hộp tro hương lên bàn, bên cạnh chiếc trâm phượng. Sự đối lập giữa hai vật thể thật trớ trêu. Một bên là ký ức ấm áp, là tất cả những gì nàng có. Một bên là tương lai xa lạ, là cái giá của một lần cứu mạng.
Nàng mở một ngăn kéo nhỏ, lấy ra các dụng cụ điều hương quen thuộc. Đêm nay, nàng không muốn dùng bạch đàn hay trầm hương nữa. Nàng cẩn thận đong một ít một dược, một ít nhũ hương. Đây là những hương liệu có vị đắng, dùng để chữa lành vết thương và xua đi tà khí. Ngón tay nàng di chuyển một cách máy móc, nghiền, trộn, rồi vê thành một viên hương nhỏ. Nàng đặt nó vào lư hương bằng đồng, châm lửa.
Một làn khói trắng mỏng manh bay lên, mang theo mùi hương vừa đắng lại vừa thanh khiết. Nó không dễ chịu như những mùi hương khác, nhưng nó chân thật. Trong làn khói mờ ảo, nàng cảm thấy thế giới xa hoa, nặng trĩu ngoài kia lùi lại một chút. Chỉ còn lại không gian nhỏ bé này, nơi nàng có thể tạm thời thở một hơi không mang gánh nặng của vàng bạc hay danh dự.
[Bản quyền thuộc về Lumm.vn]
Bình luận
Đang tải bình luận...