Cuộc Nói Chuyện Thất Bại
Gió trên núi thổi qua hành lang chùa Quan Âm, mang theo mùi hương đàn hương và hơi ẩm của rêu phong. Thẩm Tư Niên đứng dưới mái hiên cong vút, một tay chắp sau lưng, tay còn lại đặt hờ trên lan can gỗ đã sẫm màu vì năm tháng. Hắn đã đợi ở đây gần nửa khắc, đủ để những con ve sầu trên tàng cây cổ thụ bắt đầu một điệp khúc mới. Câu lệnh hắn ban cho thuộc hạ trước khi rời Hình bộ vẫn còn văng vẳng bên tai, ngắn hơn thường lệ, không một lời giải thích.
Một bóng người mảnh mai xuất hiện ở đầu con đường lát đá. Lâm Vân Tịch bước đi khoan thai, tà váy màu xanh nhạt lướt trên những phiến đá phủ rêu xanh. Nàng không mang theo tì nữ, chỉ có một mình, gương mặt thanh tú không biểu lộ cảm xúc gì đặc biệt, nhưng đôi vai lại hơi căng lên một cách không tự nhiên. Nàng dừng lại cách hắn ba bước, một khoảng cách vừa đủ trang trọng, cũng vừa đủ xa cách.
"Thẩm đại nhân," nàng hành lễ, giọng thanh thoát nhưng đều đều.
Hắn không đáp lời ngay, chỉ xoay người đối diện với nàng. Nàng mặc một bộ trang phục đơn giản, tóc búi gọn bằng một cây trâm bạc, không có món trang sức nào trong số sính lễ hắn đã gửi đến Lâm phủ hai ngày trước. Sự thiếu vắng đó tựa như một lời tuyên bố thầm lặng.
"Lâm tiểu thư hẹn ta ra đây, hẳn là có chuyện quan trọng." Hắn mở lời, âm điệu bình thản như đang hỏi cung một phạm nhân.
Nàng ngẩng lên, đối diện với tia nhìn của hắn. "Ta muốn nói về hôn sự."
"Hôn sự đã định," hắn đáp, cắt ngang. "Thánh chỉ sắp ban, không có gì để bàn thêm."
"Chính vì thánh chỉ chưa ban nên mới còn có thể cứu vãn," Lâm Vân Tịch kiên trì. "Thẩm đại nhân, ta biết ngài cứu ta chỉ vì lễ giáo, vì ngài là người chính trực không thể thấy chết không cứu. Ngài không có bất kỳ tình cảm nào với ta, cũng như ta..." Nàng ngập ngừng một thoáng, "... cũng không muốn một cuộc hôn nhân được xây dựng trên sự ép buộc và trách nhiệm."
Hắn không nói gì, nhưng đôi môi đã mím thành một đường thẳng. Sự bực bội không tên cuộn lên trong lồng ngực. Nàng nói đúng, tất cả đều là sự thật, nhưng khi những lời đó phát ra từ miệng nàng, chúng lại biến thành một sự xúc phạm. Nàng đang cho rằng hắn, Thẩm Tư Niên, không gánh nổi trách nhiệm của mình sao?
"Ta đã nghĩ rất nhiều," nàng tiếp tục, dường như không để ý đến sự thay đổi của hắn. "Chuyện ở hồ sen, là một tai nạn. Nếu chúng ta cứ thuận theo nó, cả đời này của đại nhân và của ta đều sẽ bị trói buộc vào một sai lầm. Đại nhân là con trai trưởng công chúa, tiền đồ vô lượng, không nên vì một nữ tử xa lạ như ta mà hủy hoại thanh danh và hạnh phúc."
Nàng nói rất hợp tình hợp lý, từng câu từng chữ đều là vì nghĩ cho hắn. Nhưng trong tai hắn, đó lại là một màn kịch được tính toán kỹ lưỡng. Nàng đang dùng sự mềm mỏng để thoái lui, để giữ cho mình cái tiếng thanh cao, trong khi đẩy toàn bộ gánh nặng về phía hắn.
"Vậy ý của Lâm tiểu thư là gì?" Hắn hỏi, chất giọng đã có phần giá buốt.
"Xin đại nhân hãy tìm một lý do," nàng khẩn khoản, "một lý do nào đó để tâu với trưởng công chúa và hoàng thượng, hủy bỏ hôn ước này. Mọi tội danh, tiểu nữ xin một mình gánh chịu."
Một tiếng chuông chùa trầm hùng bất ngờ vang lên, ngân dài trong không gian tĩnh mịch, cắt ngang lời nói của nàng. Âm thanh dội vào vách núi rồi vọng lại, khiến khoảng không giữa hai người đặc lại, căng thẳng đến ngạt thở.
Khi tiếng chuông tan đi, Thẩm Tư Niên mới cất lời, từng chữ một như được khắc vào đá. "Lâm tiểu thư, nàng coi Thẩm Tư Niên ta là loại người nào? Thấy nguy thì cứu, hết nguy thì bỏ, đem danh dự ra làm trò đùa sao?"
"Tiểu nữ không có ý đó!"
"Nàng không có ý đó, nhưng hành động của nàng chính là như vậy." Quai hàm hắn hơi cứng lại. "Ta lao xuống hồ nước trước mặt bá quan văn võ, cứu mạng nàng. Việc này đã không còn là chuyện riêng của hai chúng ta, mà là danh dự của Thẩm gia, của Lâm gia. Nàng muốn ta nuốt lời, trở thành kẻ tiểu nhân thất tín trong mắt thiên hạ?"
"Nhưng một cuộc hôn nhân không có nền tảng..."
"Nền tảng chính là trách nhiệm," hắn lại cắt lời, không cho nàng cơ hội nói hết. "Ta, Thẩm Tư Niên, từ nhỏ đã được dạy rằng quân tử nhất ngôn, tứ mã nan truy. Lời đã nói ra, việc đã làm, tuyệt không có chuyện rút lại. Hôn sự này, dù nàng muốn hay không, nó vẫn sẽ diễn ra."
Tia hy vọng cuối cùng trong đáy mắt Lâm Vân Tịch vụt tắt. Nàng hiểu rồi. Nàng đã đánh giá sai tình hình. Nàng nghĩ rằng có thể dùng lý lẽ để thuyết phục hắn, nhưng thứ nàng đang đối mặt không phải là tình cảm hay lý trí, mà là một bức tường thành của lễ giáo và danh dự mà chính hắn là người xây nên và canh giữ. Bất kỳ ai muốn phá vỡ nó, đều là kẻ địch.
Nàng lùi lại một bước, cúi người thật thấp. "Là tiểu nữ hồ đồ. Xin Thẩm đại nhân thứ lỗi."
Không còn lời cầu xin, không còn sự tranh luận. Chỉ có sự chấp nhận tuyệt đối và xa cách. Sự thay đổi đột ngột này khiến hắn cảm thấy khó chịu hơn cả khi nàng phản kháng. Nàng đang dùng sự thuận theo để đào một con hào sâu hơn giữa hai người.
"Nếu không còn chuyện gì khác, tiểu nữ xin phép cáo lui." Nàng nói xong, không đợi hắn trả lời, liền xoay người rời đi.
Bóng lưng nàng thẳng tắp, những bước chân vẫn đều đặn, không một chút do dự. Tà váy xanh nhạt khuất dần sau những hàng cột son.
Thẩm Tư Niên vẫn đứng yên tại chỗ, tia nhìn dán vào con đường nàng vừa đi qua. Gió núi lại thổi tới, làm mấy chiếc chuông gió treo dưới mái hiên khẽ va vào nhau, tạo ra những âm thanh lanh canh, trong trẻo mà phiền nhiễu. Hắn đưa tay lên, vô thức chỉnh lại cổ áo quan phục dù nó không hề có một nếp nhăn.
Hồ sơ vụ tham nhũng đê điều vẫn còn đang đợi hắn ở Hình bộ. Có vài manh mối cần phải xác minh lại. Hắn nghĩ. Đó mới là việc quan trọng.
[Bản quyền thuộc về Lumm.vn]
Bình luận
Đang tải bình luận...