Hôn Ước Định Sẵn
Sảnh chính của Lâm phủ nặng nề một cách khác thường. Không khí đặc quánh lại, đến cả hạt bụi bay trong vệt nắng sớm xuyên qua cửa sổ cũng dường như di chuyển chậm hơn. Lâm Vân Tịch quỳ trên nệm bồ đoàn, hai tay đặt ngay ngắn trên đùi, đầu cúi thấp đến mức chỉ có thể nhìn thấy hoa văn trên vạt váy màu xanh nhạt của mình. Cổ họng nàng khô rát, thỉnh thoảng lại dâng lên một cơn ho khan bị nén lại, hậu quả của việc ngâm mình trong nước hồ đêm qua.
Đối diện nàng, ở vị trí chủ tọa, là hai nhân vật khiến phụ thân nàng, Lâm đại nhân, phải ngồi thẳng lưng một cách không tự nhiên. Thẩm Thượng thư, phụ thân của Thẩm Tư Niên, có mái tóc đã điểm bạc nơi thái dương, gương mặt nghiêm nghị và dáng ngồi của một người đã quen ở địa vị cao trong suốt cuộc đời. Mỗi cử động của ông đều toát ra vẻ uy nghiêm trầm ổn. Ngồi bên cạnh ông là Trưởng công chúa. Bà không đeo nhiều trang sức, chỉ có một cây trâm phượng bằng bạch ngọc cài trên búi tóc và một chiếc vòng phỉ thúy trên cổ tay, nhưng khí chất vương giả của hoàng tộc toát ra từ dáng ngồi thẳng tắp và cái nhìn điềm tĩnh, khiến người ta không dám nhìn thẳng.
Thẩm Tư Niên đứng bên cạnh phụ thân, chắp tay sau lưng, trang phục gấm màu xanh sẫm càng làm nổi bật dáng người cao thẳng. Gương mặt hắn không một chút biểu cảm, đường nét góc cạnh như được tạc từ băng giá. Hắn không nhìn về phía Lâm Vân Tịch, tầm nhìn hướng thẳng về phía trước, như thể mọi chuyện đang diễn ra không hề liên quan đến mình.
Lâm đại nhân hắng giọng, cố gắng phá vỡ sự tĩnh mịch ngột ngạt. “Thẩm Thượng thư, Trưởng công chúa,” ông cất lời, thanh âm có chút căng thẳng, “chuyện của tiểu nữ Vân Tịch… thật sự là Lâm gia chúng ta không biết dạy con, đã gây ra phiền phức lớn cho Thẩm công tử.”
Thẩm Thượng thư khẽ nâng chén trà, nhưng không uống. “Lâm đại nhân không cần phải nói vậy,” giọng ông trầm mà vang, không có ý trách cứ nhưng lại mang một sức nặng vô hình. “Chuyện đã xảy ra trước mặt bao nhiêu người. Tư Niên là nam tử hán, con trai của Thẩm gia, đương nhiên phải chịu trách nhiệm.”
Một câu “chịu trách nhiệm” nhẹ nhàng thốt ra, lại như một tảng đá đè nặng lên vai Lâm Vân Tịch. Nàng siết chặt hai bàn tay trong ống tay áo. Móng tay bấm sâu vào da thịt, cơn đau nhoi nhói giúp nàng giữ được bình tĩnh.
Lâm phu nhân, mẹ kế của nàng, vội vàng tiếp lời, nụ cười trên môi có phần gượng gạo. “Thẩm Thượng thư nói chí phải. Chỉ là… chỉ là tiểu nữ từ quê mới lên, không hiểu quy củ kinh thành, sợ rằng không xứng với Thẩm công tử…”
Lời nói còn chưa dứt, Trưởng công chúa đã đặt chén trà xuống bàn, một tiếng “cạch” nhỏ nhưng đủ để cắt ngang tất cả. Mọi người trong sảnh đều nín thở. Bà không nhìn Lâm phu nhân, cái nhìn của bà hướng thẳng về phía Lâm Vân Tịch đang cúi đầu.
“Ngẩng đầu lên.”
Giọng điệu của bà không ra lệnh, nhưng không ai dám không tuân theo. Lâm Vân Tịch cảm thấy toàn bộ huyết dịch trong người như đông lại. Nàng hít một hơi thật sâu, từ từ ngẩng mặt lên. Lần đầu tiên, nàng đối diện trực tiếp với mẫu thân của Thẩm Tư Niên. Đôi mắt của Trưởng công chúa sâu thẳm, bình lặng như mặt hồ thu, nhưng dường như có thể nhìn thấu tâm can người khác. Bà quan sát nàng, từ vầng trán, đôi mày, đến sống mũi và đôi môi mím chặt.
Lâm Vân Tịch cảm thấy mình như một món hàng đang được định giá. Nàng cố gắng giữ cho cơ thể không run, nhưng bờ vai mảnh khảnh vẫn không giấu được sự căng cứng.
Sau một hồi xem xét, Trưởng công chúa mới chậm rãi cất lời, lần này là nói với Thẩm Thượng thư, nhưng mỗi chữ đều lọt vào tai tất cả mọi người. “Dung mạo thanh tú, khí chất cũng không phải tầm thường. Tuy gầy yếu một chút, nhưng nuôi dưỡng vài năm sẽ ổn thôi.” Bà dừng lại, rồi kết luận, “Chuyện này cứ quyết định như vậy đi. Danh dự của hai nhà không thể bị tổn hại.”
Bà nói về nàng như thể đang nói về một chậu hoa lan quý cần chăm sóc, không có chút tình cảm cá nhân nào, chỉ có sự cân nhắc thiệt hơn và danh dự gia tộc.
Lâm đại nhân và Lâm phu nhân thở phào nhẹ nhõm, vẻ vui mừng không thể che giấu hiện rõ trên mặt. Đối với họ, đây là một mối hôn sự từ trên trời rơi xuống. Dù con gái phải chịu chút thiệt thòi, nhưng có thể kết thân với Thẩm gia, một trong những gia tộc quyền thế nhất kinh thành, là điều mà họ chưa bao giờ dám mơ tới.
“Đa tạ Trưởng công chúa, đa tạ Thẩm Thượng thư đã rộng lượng!” Lâm đại nhân vội vàng đứng dậy chắp tay.
Thẩm Thượng thư chỉ khẽ gật đầu. “Lâm đại nhân, sính lễ và ngày lành tháng tốt, Thẩm gia sẽ cho người mang danh sách qua để hai nhà cùng bàn bạc. Từ hôm nay, Vân Tịch cũng coi như là người của Thẩm gia, mong Lâm đại nhân chăm sóc cẩn thận, đừng để xảy ra chuyện gì không hay.”
Lời dặn dò mang ý quan tâm, nhưng thực chất lại là một lời cảnh báo. Lâm Vân Tịch hiểu rõ, từ giờ phút này, nàng không còn thuộc về chính mình nữa. Nàng là một phần danh dự của Thẩm gia.
Trong suốt cuộc nói chuyện, Thẩm Tư Niên không hề lên tiếng. Hắn chỉ đứng đó, yên lặng và xa cách. Cho đến khi phụ thân và mẫu thân hắn đứng dậy chuẩn bị rời đi, hắn mới khẽ cúi người hành lễ với Lâm đại nhân. Khi lướt qua chỗ Lâm Vân Tịch, hắn không hề dừng lại, cũng không hề liếc nhìn nàng một lần. Đối với hắn, nàng dường như chỉ là một trách nhiệm phiền phức mà hắn buộc phải gánh vác.
Sau khi người của Thẩm phủ đã rời đi, không khí trong sảnh chính mới giãn ra. Lâm đại nhân ngồi phịch xuống ghế, vuốt ngực, vẻ mặt vừa mừng vừa lo. Lâm phu nhân thì không giấu được nụ cười, bước đến đỡ Lâm Vân Tịch dậy.
“Vân Tịch, con xem, đúng là phúc lớn. Thẩm công tử là con trai của Trưởng công chúa, tiền đồ vô lượng. Con gả qua đó, cả đời này không cần phải lo nghĩ gì nữa.”
Lâm Vân Tịch để mặc cho bà đỡ mình đứng lên, đôi chân đã quỳ đến tê dại. Nàng nghe những lời của mẹ kế, nhưng chúng dường như vọng đến từ một thế giới khác. Nàng nhìn phụ thân, người đang chìm trong suy tính về những lợi ích mà cuộc hôn nhân này mang lại cho sự nghiệp của ông. Không một ai hỏi nàng có đồng ý hay không. Không một ai quan tâm đến cảm nhận của nàng.
Nàng khẽ ho một tiếng, lần này không thể kìm nén được nữa.
“Ta hơi mệt, xin phép phụ thân và mẫu thân cho ta về phòng nghỉ ngơi.” Nàng cúi đầu, giọng điệu bình thản đến lạ.
Lâm đại nhân phất tay. “Đi đi, nhớ giữ gìn sức khỏe. Sắp tới sẽ có nhiều việc phải lo liệu.”
Lâm Vân Tịch xoay người, bước từng bước nặng nề ra khỏi sảnh chính. Ánh nắng bên ngoài hiên rực rỡ, nhưng trong lòng nàng chỉ còn lại một màu xám xịt. Cuộc hôn nhân này, đối với Thẩm gia là trách nhiệm, đối với Lâm gia là cơ hội, còn đối với nàng, nó là một chiếc lồng son được định sẵn. Chiếc chén trà trên bàn đã nguội ngắt, cũng giống như trái tim nàng lúc này.
[Bản quyền thuộc về Lumm.vn]
Bình luận
Đang tải bình luận...