Chương 9
Niệm An bị gọi vào phòng tổng biên tập lúc 8h40 sáng. Cô còn chưa kịp ngồi xuống thì một folder tài liệu đã bị đẩy tới trước mặt.
“Em xem đi.”
Niệm An cúi đầu mở ra. Là bài draft cho số tháng sau.
Tên thương hiệu tài trợ nằm ngay trang đầu. Lâm thị Jewelry. Cô vừa đọc được 2 dòng đầu tiên đã hiểu vấn đề nằm ở đâu.
“Brand không hài lòng?”
“Từ ‘không hài lòng’ còn nhẹ quá.” Tổng biên tập day trán. “Bài viết đụng đúng chiến dịch mới của họ.”
Niệm An lật thêm vài trang. Bài phân tích xu hướng lần này của Étoile Hoa viết khá thẳng, trong đó có đoạn nhắc việc các thương hiệu high jewelry gần đây đang lạm dụng celebrity marketing để che đậy cho phần thiết kế thiếu đột phá.
Mà chiến dịch mới của Lâm thị đúng lúc dùng lưu lượng minh tinh đẩy doanh số rất mạnh.
“Người viết là ai?”
“Thực tập sinh mới.”
Niệm An khẽ thở ra. Xui thật.
“Tối qua bên đầu tư đã gọi cho tôi.” Tổng biên tập tiếp tục. “Nếu xử lý không khéo, số tháng sau rất dễ mất tài trợ.”
Niệm An im lặng vài giây rồi hỏi:
“Chị muốn em làm gì?”
“Em qua gặp bên họ trước đi.” Người phụ nữ nhìn cô. “Ít nhất thái độ của em khiến người khác dễ nói chuyện hơn.”
Niệm An bật cười bất lực.
“Đây là đang khen em à?”
“Ừ.”
Tổng biên tập dừng một chút rồi bổ sung thêm:
“Với lại hiện giờ trong giới ai cũng biết em là Chu phu nhân.”
Niệm An đau đầu thật sự.
“Đừng gọi em như vậy ở công ty nữa.”
“Được rồi.” Người phụ nữ bật cười. “Mau đi đi.”
Buổi gặp được hẹn ở showroom mới của Lâm thị gần khu 798. Niệm An tới nơi lúc hơn 11h.
Toàn bộ tầng triển lãm còn đang set up cho private preview tối nay, nhân viên đi qua đi lại liên tục giữa các tủ kính.
Cô vừa bước vào đã có người dẫn lên phòng tiếp khách phía trong. Giám đốc truyền thông của Lâm thị là một phụ nữ khoảng hơn 40 tuổi, tóc ngắn rất gọn gàng.
“Cô Niệm.”
“Xin lỗi đã làm phiền chị.”
“Không sao.”
Hai người ngồi xuống đối diện nhau. Nhân viên mang trà lên. Không khí lịch sự đến mức gần như khách sáo hoàn hảo.
“Bài viết lần này…” Niệm An chủ động mở lời trước. “Étoile Hoa sẽ sửa lại phần nội dung.”
Người phụ nữ cười nhạt.
“Thật ra chúng tôi không quá để ý một bài viết.”
Niệm An hiểu ngay. Vấn đề chưa bao giờ là bài viết. Mà là thái độ. Trong giới luxury, đôi khi thứ người ta muốn giữ không phải lợi ích trực tiếp. Mà là mặt mũi.
“Cô Niệm.” Người phụ nữ nhìn cô một chút. “Cô làm ở Étoile Hoa lâu chưa?”
“Gần 4 tháng.”
“Vậy mà tôi cứ tưởng cô sẽ vào Niệm thị.”
Niệm An cúi đầu cười rất nhẹ. Câu này cô nghe từ nhỏ tới lớn gần như phát chán rồi.
“Công việc hiện tại hợp với tôi hơn.”
“Cực như vậy mà vẫn hợp à?”
Niệm An nhớ tới đống layout mình còn chưa sửa xong sáng nay rồi bật cười.
“Có lúc cũng thấy không hợp lắm.”
Người phụ nữ cuối cùng cũng cười thật. Bầu không khí trên bàn nhẹ đi không ít. Buổi nói chuyện kéo dài gần 1 tiếng. Đến lúc rời khỏi showroom, Niệm An mới phát hiện điện thoại đã hết pin từ lúc nào.
Cô đứng ngoài cửa kính nhìn trời. Bắc Kinh hôm nay âm u hơn bình thường. Gió cũng lạnh. Nhân viên bên cạnh hỏi cô có cần gọi xe giúp không.
Niệm An lắc đầu.
“Không cần đâu.”
Cô đứng dưới mái hiên bật nguồn điện thoại lại. Vừa mở máy, hàng loạt tin nhắn lập tức hiện lên. Mail công việc. Group nội bộ. Chu Duệ Hi gửi hơn 10 sticker liên tiếp vì vừa cãi nhau với stylist.
Còn có một tin nhắn của Chu Kình cách đây 20 phút.
[Anh họp xong rồi. Em đang ở đâu?]
Niệm An cúi đầu trả lời địa chỉ.
Tin nhắn vừa gửi đi chưa tới 1 phút, điện thoại đã rung lên.
“Xong việc rồi?”
Giọng Chu Kình vang lên từ đầu bên kia.
“Ừm.”
“Giọng em mệt.”
Niệm An hơi ngẩn người.
“Có sao?”
“Có.”
Cô bật cười rất khẽ rồi tựa lưng vào cột đá sau lưng.
“Chỉ là sáng giờ nói chuyện hơi nhiều thôi.”
Đầu dây bên kia hình như đang mở cửa xe.
Tiếng động rất nhỏ.
“Đợi anh khoảng 15 phút.”
“Không cần đâu, em tự về được.”
“Ừ.”
Chu Kình đáp rất bình thản. Sau đó bổ sung thêm một câu.
“Nhưng anh đang qua.”
Niệm An nghẹn mất một nhịp. Không hiểu sao dạo gần đây cô càng lúc càng khó đối phó kiểu nói chuyện này của anh.
Không ép buộc. Nhưng cũng rất khó từ chối.
Cô đứng ngoài showroom thêm gần 10 phút. Điện thoại còn chưa kịp mở lại mail công việc thì một cô gái trẻ từ trong chạy ra.
“Cô Niệm.”
“Ừm?”
“Cái này hình như của cô.”
Người kia đưa cho cô một chiếc khăn lụa màu xám nhạt.
Niệm An khựng lại.
“À… cảm ơn.”
Có lẽ lúc nãy để quên trong phòng tiếp khách. Cô vừa cầm lấy đã nghe nhân viên kia cười hỏi:
“Cô thật sự làm ở tạp chí à?”
Niệm An ngẩn người.
“Trông không giống sao?”
“Không phải.” Cô gái lắc đầu rất nhanh. “Chỉ là… cô không giống kiểu sẽ chịu được deadline.”
Niệm An bật cười. Câu này Chu Duệ Hi cũng từng nói rồi. Thật ra ngay cả mẹ cô ban đầu cũng nghĩ cô chỉ làm vài tháng cho vui. Dù sao từ nhỏ tới lớn, Niệm An gần như chưa từng thiếu thứ gì.
Muốn mua gì thì mua. Muốn đi đâu thì đi. Ngay cả căn hộ cô đang ở trước khi kết hôn cũng là quà sinh nhật 24 tuổi từ nhà ngoại. Với gia cảnh như vậy, người ngoài thật sự rất khó hiểu vì sao cô còn bám lấy công việc vất vả ở Étoile Hoa.
Nhưng Niệm An thật sự thích nó. Ít nhất lúc ngồi sửa layout tới nửa đêm, hoặc cãi nhau với stylist chỉ vì màu ảnh chưa đúng, đầu óc cô sẽ không còn thời gian nghĩ tới những thứ khác. Con người dù sao cũng phải nghiêm túc với một điều gì đó trong đời. Còn cô chỉ tình cờ chọn công việc thôi.
“Niệm An.”
Giọng nam quen thuộc vang lên phía trước. Cô ngẩng đầu. Chu Kình vừa xuống xe. Áo khoác đen. Tay còn cầm điện thoại. Hình như anh vừa kết thúc họp xong là tới thẳng đây luôn.
Nhân viên đứng cạnh Niệm An gần như lập tức im bặt. Niệm An nhìn phản ứng người kia rồi bỗng muốn cười. Đúng là khí chất Chu Kình rất dễ khiến người khác tự động đứng nghiêm hơn một chút.
[Bản quyền thuộc về Lumm.vn]
Bình luận
Đang tải bình luận...