Chương 8
“Phu nhân Chu tổng tới rồi.”
Giọng thực tập sinh vang lên từ cửa studio khiến cả phòng đồng loạt quay đầu lại.
Niệm An đang cúi người chỉnh lại gấu váy cho người mẫu cũng khựng mất một nhịp.
“Đừng gọi linh tinh.” Cô đứng thẳng dậy. “Tôi chỉ tới làm việc thôi.”
Cả phòng lập tức bật cười.
Nhưng dù cô nói vậy, từ sau khi chuyện kết hôn lan ra trong giới, thái độ của người xung quanh với cô ít nhiều vẫn thay đổi.
Niệm An cầm tablet kiểm tra ảnh preview lần cuối rồi mới đi sang khu makeup.
Buổi chụp hôm nay là cho số kỷ niệm 20 năm của Étoile Hoa.
Toàn bộ studio bị brand tài trợ chiếm gần hết.
Váy couture treo kín một dãy dài.
Trang sức được bảo vệ riêng bởi 2 nhân viên security.
Ngay cả cà phê mang vào cũng là menu đặc biệt của nhà tài trợ.
“Niệm An.”
Tổng biên tập đứng cạnh monitor gọi cô lại.
“Lát nữa bên Vạn Thịnh sẽ có người qua.”
“Vâng?”
“Họ muốn bàn tài trợ thêm cho gala cuối năm.”
Người phụ nữ nhìn cô một chút rồi cười nhạt.
“Chắc cũng tiện muốn nhìn xem Chu phu nhân tương lai của giới kiến trúc trông thế nào.”
Niệm An đau đầu.
“Tổng biên tập.”
“Được rồi.” Người kia bật cười. “Tôi không trêu em nữa.”
Buổi chụp kéo dài tới gần 5h chiều.
Niệm An còn chưa đặt xe thì điện thoại rung lên.
Là Chu Duệ Hi.
[Tối nay đi ăn không???]
[Không phải cậu đang ở Thượng Hải à?]
[Vừa về.]
Bên kia gần như nhắn tiếp ngay lập tức.
[Tớ mua được cái túi limited rồi.]
Niệm An bật cười.
[Chúc mừng.]
[Tớ phải khoe trực tiếp mới được.]
Niệm An vừa đi vừa trả lời tin nhắn.
Đúng lúc bước ra khỏi tòa studio, cô mới phát hiện trời bên ngoài đã tối từ lúc nào.
Gió đầu hè vẫn còn hơi lạnh.
Chiếc xe quen thuộc đỗ ngay cạnh cửa.
Niệm An dừng bước.
Cửa ghế sau mở ra từ bên trong.
Chu Kình ngẩng đầu nhìn cô.
“Xong rồi?”
“Anh tới từ lúc nào?”
“Vừa tới.”
Niệm An lên xe.
Trong xe có mùi cà phê rất nhạt.
Laptop của Chu Kình vẫn mở trên đầu gối, bên cạnh còn có vài bản vẽ công trình chưa kịp thu lại.
“Anh tan họp rồi còn qua đây à?”
“Tiện đường.”
Niệm An nhìn anh vài giây.
Bây giờ cô gần như đã tự động hiểu.
“Tôi tiện đường” của Chu Kình thật ra thường không tiện lắm.
Xe chậm rãi nhập vào dòng xe giờ cao điểm.
Chu Kình đóng laptop lại rồi hỏi:
“Ăn tối chưa?”
Niệm An còn chưa kịp trả lời thì điện thoại lại rung.
Chu Duệ Hi gửi ảnh cái túi mới mua tới.
Birkin 25 da Togo màu Étain.
Phía dưới còn thêm một câu cực kỳ khoa trương.
[SA nói cả Bắc Kinh chỉ về đúng 2 cái.]
Niệm An cúi đầu trả lời.
[Ừm, đẹp.]
Chu Kình nhìn màn hình điện thoại cô thoáng qua.
“Duệ Hi?”
“Ừ.”
“Lại mua túi?”
Niệm An bật cười.
“Anh biết rồi còn hỏi.”
Chu Kình rất khẽ “ừ” một tiếng.
Biểu cảm đó khiến cô bỗng nhớ tới hồi nhỏ.
Có lần Chu Duệ Hi giấu cả nhà mua trang sức rất đắt rồi bị phát hiện hóa đơn trong xe.
Kết quả cả buổi tối hôm đó cô ấy ngồi ngoan trên sofa giả vờ đọc sách, ngay cả snack cũng không dám ăn lớn tiếng.
Nghĩ tới đây, Niệm An vô thức bật cười.
Chu Kình quay sang nhìn cô.
“Lại nhớ chuyện gì?”
“Không có gì.” Cô cong khóe môi. “Chỉ là em vừa nhớ hồi nhỏ Duệ Hi sợ anh thật.”
“Bây giờ cũng sợ.”
“Không giống.”
“Khác chỗ nào?”
Niệm An nghiêng đầu nghĩ một chút.
“Hồi nhỏ là kiểu vừa nhìn thấy anh đã muốn chạy.”
“Còn bây giờ?”
“Bây giờ là vừa gây họa xong sẽ tự động gọi anh.”
Chu Kình nhìn cô vài giây rồi rất khẽ bật cười.
Rất nhẹ.
Nhẹ đến mức nếu không nhìn thẳng, gần như sẽ tưởng chỉ là ảo giác.
Niệm An hơi ngẩn người.
Từ nhỏ đến lớn, số lần cô nhìn thấy Chu Kình cười thật ra rất ít.
[Bản quyền thuộc về Lumm.vn]
Bình luận
Đang tải bình luận...