Chương 10
Chu Kình có một thói quen rất kỳ lạ.
Anh gần như không bao giờ bật đèn lớn trong nhà.
Niệm An phát hiện ra chuyện này vào tuần thứ 2 sau khi kết hôn.
Buổi tối hôm đó cô tăng ca về muộn, vừa mở cửa đã nhìn thấy phòng khách chỉ sáng một ngọn đèn đứng cạnh sofa.
Ánh sáng vàng rất thấp.
Toàn bộ căn hộ yên tĩnh đến mức nghe rõ cả tiếng máy lọc không khí.
Chu Kình đang ngồi ở bàn dài cạnh cửa kính xem bản vẽ.
Sơ mi đen.
Kính gọng bạc rất mỏng.
Ánh sáng hắt xuống khiến đường nét gương mặt anh càng lạnh hơn bình thường.
Niệm An đứng ở cửa đổi giày vài giây rồi mới lên tiếng.
“Anh chưa ngủ à?”
“Ừ.”
Chu Kình không ngẩng đầu.
“Tăng ca?”
“Em mới tăng ca.”
Niệm An bật cười rất khẽ.
Cô tháo khuyên tai đặt lên tủ cạnh cửa rồi đi vào trong.
“Mấy giờ rồi anh còn xem bản vẽ?”
“Gần xong.”
“Anh lần nào cũng nói gần xong.”
Lần này Chu Kình mới ngẩng đầu nhìn cô một cái.
“Duệ Hi nói với em à?”
“Không cần nói em cũng đoán được.”
Niệm An đi ngang qua phía sau anh.
Trên màn hình là bản phối cảnh của một khu văn hóa mới trung tâm thành phố, chi tiết đến mức ngay cả ánh sáng trong không gian cũng đã được dựng gần xong.
Cô nhìn vài giây rồi thuận miệng hỏi:
“Dự án này là cái anh đang họp suốt gần đây?”
“Ừ.”
“Khó lắm sao?”
Chu Kình im lặng 2 giây rồi mới đáp:
“Bên đầu tư đổi yêu cầu 3 lần.”
Niệm An lập tức hiểu ngay.
Cảm giác này cô quá quen.
“Vậy đúng là phiền thật.”
Chu Kình nhìn cô.
“Étoile Hoa cũng vậy?”
“Bọn em đổi còn nhanh hơn.” Niệm An kéo ghế ngồi xuống cạnh bàn. “Hôm nay stylist vừa sửa layout xong thì brand đổi concept luôn trước giờ in.”
“Sau đó?”
“Sau đó cả tổ gần như muốn chết.”
Chu Kình rất khẽ “ừ” một tiếng.
Niệm An chống cằm nhìn màn hình laptop của anh thêm một lúc rồi hỏi:
“Anh thật sự thích công việc này à?”
“Ừ.”
“Ngay cả lúc bận thành vậy?”
“Em không thích?”
Niệm An ngẩn người.
Sau đó cô bật cười.
“Em hỏi trước mà.”
Chu Kình đóng laptop lại.
“Cũng giống em thôi.”
Niệm An hơi khựng.
“Giống em?”
“Em không thiếu tiền.” Giọng anh rất bình tĩnh. “Nhưng em vẫn ở Étoile Hoa.”
Cô im lặng vài giây.
Ngoài cửa kính, ánh đèn thành phố trải dài dưới màn đêm Bắc Kinh.
“Có lúc em cũng không hiểu nổi.” Cô tựa lưng vào ghế. “Rõ ràng ngày nào cũng mệt.”
“Vậy sao không nghỉ?”
“Chắc vì…” Niệm An nghĩ một chút. “Lúc làm việc em sẽ không nghĩ lung tung.”
Chu Kình nhìn cô.
“Em nghĩ nhiều lắm à?”
Niệm An bật cười.
“Anh hỏi câu này thật à?”
Chu Kình không đáp.
Biểu cảm đó khiến cô nhớ tới lần đầu tiên anh đề nghị kết hôn.
Bình tĩnh đến mức giống đang bàn một hợp đồng hợp tác dài hạn hơn là chuyện cả đời.
Niệm An tới giờ vẫn không chắc mình bị thuyết phục kiểu gì.
Có lẽ khi đó cô thật sự quá mệt.
Mà Chu Kình lại là người duy nhất không cố thuyết phục cô bằng mấy câu kiểu “sau này em sẽ hiểu”.
Anh chỉ đơn giản đưa ra một lựa chọn khác.
“Ăn tối chưa?”
Giọng anh kéo cô về hiện tại.
Niệm An theo phản xạ đáp:
“Rồi.”
Chu Kình nhìn cô.
Niệm An lập tức sửa miệng.
“Ăn bánh quy.”
“…”
“Có thêm cà phê.”
Chu Kình dựa lưng ra sau ghế.
“Anh đoán đúng thật.”
Niệm An chột dạ.
“Duệ Hi nói gì với anh nữa rồi?”
“Em tăng ca sẽ quên ăn.”
“Cậu ấy nói nhiều quá.”
“Ừ.”
“Anh còn ‘ừ’.”
Khóe môi Chu Kình hình như hơi nhếch lên một chút.
Rất nhẹ.
Niệm An nhìn anh vài giây rồi đột nhiên nhớ tới một chuyện.
“Hồi nhỏ anh cũng hay thức khuya vậy à?”
“Có lúc.”
“Em nhớ có lần sang nhà anh lúc gần nửa đêm mà phòng làm việc vẫn sáng.”
Chu Kình hơi ngẩng mắt nhìn cô.
“Lúc nào?”
“Không nhớ rõ.” Niệm An nghĩ một lúc. “Chắc hồi em học cấp 3.”
Hôm đó hình như nhà họ Chu có tiệc.
Người lớn còn đang nói chuyện bên dưới.
Cô và Chu Duệ Hi thì trốn lên tầng tìm đồ ăn.
Đi ngang qua phòng làm việc của Chu Kình mới phát hiện đèn còn sáng.
Chu Duệ Hi khi ấy còn ghé tai cô nói rất nhỏ:
“Anh cả chắc lại ngủ luôn ở đây rồi.”
Niệm An lúc đó chỉ lén nhìn qua khe cửa một cái.
Chu Kình đang ngồi cạnh bàn làm việc, xung quanh toàn là bản vẽ và tài liệu.
Ánh sáng rất lạnh.
Yên tĩnh đến mức khiến người khác không dám làm phiền.
Ký ức thật ra rất mờ.
Nhưng không hiểu sao cô vẫn nhớ.
“Em nhìn lén anh à?”
Niệm An lập tức hoàn hồn.
“…Ai nhìn lén?”
“Duệ Hi kể rồi.”
“Cậu ấy còn chuyện gì không kể nữa không?”
Chu Kình rất bình tĩnh đáp:
“Chắc không.”
Niệm An bật cười bất lực.
Đúng lúc đó điện thoại cô rung lên.
Là mail mới từ boutique.
[Cô Niệm, đôi giày cho gala đã chỉnh size xong rồi ạ.]
Niệm An nhìn lướt qua rồi tiện tay tắt màn hình.
Chu Kình đứng dậy đi về phía bếp.
“Anh làm gì vậy?”
“Nấu mì.”
“Bây giờ?”
“Ừ.”
Niệm An nhìn đồng hồ.
12h17.
“Anh thật sự định ăn khuya à?”
“Không.” Chu Kình mở tủ lạnh rất tự nhiên. “Là cho em.”
Niệm An nghẹn mất nửa nhịp.
“Em không đói.”
“20 phút trước em còn ăn bánh quy.”
“…”
Chu Kình lấy nồi xuống.
“Tới đây.”
“Làm gì?”
“Em đứng đó nữa là ngủ gật luôn đấy.”
Giọng anh vẫn rất bình tĩnh.
Không mềm mỏng.
Cũng không cố dỗ dành.
Chỉ đơn giản giống như đang xử lý một vấn đề hiển nhiên.
Niệm An nhìn bóng lưng anh dưới ánh đèn bếp vài giây rồi cuối cùng vẫn đứng dậy đi qua.
[Bản quyền thuộc về Lumm.vn]
Bình luận
Đang tải bình luận...