Chương 7
Niệm An phát hiện sau khi kết hôn, lịch sinh hoạt của mình gần như không thay đổi quá nhiều.
Ban ngày vẫn là Étoile Hoa.
Deadline.
Brand.
Fitting.
Buổi tối về nhà thường đã hơn 9h.
Chỉ là trong căn hộ bây giờ sẽ có thêm dấu vết của một người khác.
Ví dụ như sáng sớm lúc cô xuống bếp tìm nước, máy pha cà phê đã được dùng trước.
Hoặc đôi khi nửa đêm đi ngang phòng làm việc, cô vẫn nhìn thấy ánh đèn còn sáng dưới khe cửa.
Chu Kình thật sự rất bận.
Bận đến mức có hôm Niệm An ngủ rồi anh mới về, sáng cô tỉnh dậy thì anh đã đi họp từ sớm.
Nhưng kỳ lạ ở chỗ, cảm giác có thêm một người sống cùng lại không khó thích nghi như cô tưởng.
Ít nhất phần “cùng nhà” của hai người đang vận hành khá ổn định.
Buổi chiều thứ sáu, Niệm An vừa kết thúc buổi fitting cho số tháng sau thì nhận được điện thoại từ boutique bên IFC.
“Niệm tiểu thư, bộ sapphire của Graff đã tới rồi ạ.”
Cô nhìn đồng hồ.
Còn hơn 1 tiếng mới tới giờ hẹn ăn tối với mẹ.
“Bây giờ tôi qua.”
Boutique đã khóa showroom trước giờ mở cửa theo lịch riêng từ trước.
Niệm An vừa bước xuống xe đã có SA đứng chờ sẵn ở cửa.
“Niệm tiểu thư.”
“Xin lỗi nhé, hôm nay tôi tới muộn.”
“Không sao đâu ạ.”
Toàn bộ tầng trưng bày gần như không có khách khác.
Đèn trong showroom được chỉnh rất thấp, chỉ giữ ánh sáng tập trung ở khu high jewelry.
SA mang găng tay trắng mở hộp trang sức ra trước mặt cô.
Bộ sapphire xanh xám nằm trên nền nhung đen, ánh đá rất lạnh dưới ánh đèn.
“Phần khóa cài đã sửa lại theo yêu cầu của cô.”
Niệm An cúi đầu nhìn thử.
“Được hơn lần trước nhiều.”
“Nhà thiết kế bên Geneva cũng nói phiên bản này hợp với chiếc váy couture hơn.”
Cô thử đeo lên cổ trước gương.
Viên đá chính nằm đúng vị trí xương quai xanh lệch sang trái một chút, vừa đủ để không che phần draping của váy.
Niệm An nghiêng đầu nhìn vài giây rồi mới tháo xuống.
“Giữ bản này đi.”
“Vâng.”
SA cười nhẹ rồi nói tiếp:
“À đúng rồi, cuối tuần sau bên Schiaparelli có private fitting mới. Chu tiểu thư đã đặt lịch chung cho hai người rồi ạ.”
Niệm An bật cười.
Chu Duệ Hi đúng là chưa bao giờ quên mấy chuyện này.
Sau khi thanh toán xong, cô cầm túi đi xuống tầng hầm.
Điện thoại vừa sáng màn hình đã hiện hơn 20 tin nhắn trong group công việc.
Niệm An còn chưa kịp đọc thì Chu Duệ Hi đã nhắn riêng tới.
[Tối nay anh cả tớ về ăn cơm ở nhà đấy.]
[Ừm.]
[Cậu không thấy lạ à?]
Niệm An nhìn tin nhắn vài giây.
[Lạ gì?]
[Anh ấy gần đây về nhà đúng giờ hơn trước.]
Cô bật cười rất khẽ.
[Có thể vì kết hôn rồi.]
Chu Duệ Hi gửi lại một sticker cực kỳ phức tạp.
[Tớ thấy anh ấy còn đáng sợ hơn hồi chưa cưới.]
Niệm An vừa định trả lời thì điện thoại rung thêm một cái.
Lần này là Chu Kình.
[Anh đang ở gần IFC. Xong chưa?]
Cô khựng nhẹ.
Niệm An nhìn đồng hồ rồi trả lời.
[Xong rồi.]
[Đợi anh 5 phút.]
Cô còn chưa kịp nhắn “không cần đâu” thì tin nhắn tiếp theo đã hiện ra.
[Đang kẹt xe dưới hầm.]
Niệm An bật cười bất lực.
5 phút sau, chiếc sedan quen thuộc chậm rãi dừng trước lối thang máy riêng.
Niệm An vừa mở cửa xe đã nhìn thấy laptop và tài liệu đặt bên cạnh Chu Kình.
“Anh vừa họp xong à?”
“Ừ.”
“Anh thật sự sống trên xe luôn sao?”
Chu Kình nhìn cô một cái.
“Duệ Hi cũng nói vậy.”
Niệm An cười theo rồi cúi đầu đặt túi shopping sang bên cạnh.
Ánh mắt Chu Kình dừng lại trên logo Graff rất ngắn.
“Lấy đồ à?”
“Trang sức mới xong.”
“Ừ.”
Anh không hỏi thêm.
Xe chậm rãi rời khỏi trung tâm thương mại.
Niệm An tựa đầu nhìn ánh đèn ngoài cửa kính.
Bắc Kinh cuối tuần đông hơn ngày thường rất nhiều.
Đèn xe nối dài dưới đường cao tốc giống một dòng sáng bất tận.
“Tuần sau dì muốn hai chúng ta về ăn cơm.”
Giọng Chu Kình vang lên bên cạnh.
Niệm An hoàn hồn.
“Dì à?”
“Ừ.”
“Được thôi.”
Chu Kình khẽ gật đầu rồi tiếp tục xem mail.
Niệm An nhìn anh vài giây.
Không hiểu vì sao cô lại nhớ tới một chuyện rất cũ.
Hồi cấp 2 có lần cô sang nhà họ Chu tìm Chu Duệ Hi làm bài tập.
Kết quả Duệ Hi bị kéo đi học violin giữa chừng, bỏ lại cô một mình ở phòng khách.
Niệm An lúc đó ngồi chán quá nên tiện tay lấy một mô hình kiến trúc trên bàn ra nghịch.
Đến khi làm rơi mới phát hiện một góc mô hình đã bị gãy.
Cô hoảng đến mức ngồi dán lại gần nửa tiếng.
Sau đó Chu Kình từ tầng trên đi xuống.
Niệm An còn nhớ rất rõ lúc ấy mình gần như lập tức đứng bật dậy.
Kết quả Chu Kình chỉ nhìn mô hình một lúc rồi hỏi:
“Em dán à?”
Cô căng thẳng gật đầu.
“…Xin lỗi anh.”
Chu Kình cúi xuống nhìn vết keo lệch hẳn sang một bên rồi rất bình tĩnh nói:
“Lần sau đừng dùng keo giấy.”
Sau đó anh cầm mô hình đi luôn.
Niệm An khi ấy còn tưởng mình bị ghét rồi.
Mãi rất lâu sau Chu Duệ Hi mới nói thật.
“Mô hình đó anh cả tự làm suốt gần 2 tháng đấy.”
Niệm An lúc đó sốc đến mức cả tuần không dám sang nhà họ Chu nữa.
Bây giờ nghĩ lại mới thấy.
Ký ức của cô về Chu Kình phần lớn đều là những chuyện vụn vặt kiểu vậy.
Không quá đặc biệt.
Cũng không thật sự thân thiết.
Chỉ là một người luôn tồn tại ở đâu đó trong quãng lớn lên của cô.
“Cười gì vậy?”
Niệm An giật mình hoàn hồn.
“Không có gì.”
“Ừ?”
“Chỉ là nhớ tới chuyện hồi nhỏ thôi.”
Chu Kình nhìn cô một lúc rồi hỏi rất tự nhiên.
“Chuyện gì?”
“Em từng làm gãy mô hình của anh.”
“À.”
Niệm An ngẩn người.
“Anh còn nhớ à?”
“Có chút.”
“Em tưởng anh quên rồi.”
“Không quên.” Chu Kình đóng laptop lại. “Vì sau đó Duệ Hi khóc thay em suốt 2 ngày.”
Niệm An chết lặng mất vài giây rồi bật cười.
Đúng là chuyện Chu Duệ Hi làm ra thật.
[Bản quyền thuộc về Lumm.vn]
Bình luận
Đang tải bình luận...