Chương 6
Niệm An tăng ca đến gần 10h tối mới rời khỏi tòa soạn.
Toàn bộ tầng làm việc của Étoile Hoa lúc này chỉ còn lại ánh đèn ở khu editorial và phòng chỉnh ảnh. Ngay cả thực tập sinh cũng đã về gần hết.
Cô cúi đầu lưu file cuối cùng rồi mới với tay tắt màn hình laptop.
Niệm An cầm túi đứng dậy.
Ngoài cửa kính, trời Bắc Kinh đang mưa.
Không lớn.
Nhưng đủ khiến toàn bộ mặt đường phía dưới phản chiếu ánh đèn thành một màu loang lạnh.
Cô mở ứng dụng gọi xe.
Phía trước hiện dòng chữ phải chờ 18 phút.
Niệm An khẽ nhíu mày.
Đúng lúc đó trưởng ban từ phòng chỉnh ảnh đi ra.
“Em còn chưa về à?”
Niệm An cũng cười theo rất nhẹ.
“Em đang đặt xe rồi.”
Nhưng lúc cúi đầu nhìn điện thoại lần nữa, cô mới phát hiện pin chỉ còn 4%.
Xe vẫn chưa nhận chuyến.
Mưa ngoài trời hình như lớn hơn một chút.
Cô đứng dưới sảnh tầng trệt gần 10 phút mới bắt đầu thấy lạnh.
Điện thoại lại rung lên.
Là tin nhắn từ Chu Duệ Hi.
[Cuối tuần đi shopping không? Chanel vừa khóa showroom cho bọn mình rồi.]
Niệm An tựa lưng vào cột đá trước cửa.
[Cuối tuần này chắc không được.]
[Sao vậy?]
[Phải về nhà ăn cơm.]
Chu Duệ Hi gửi lại ngay một sticker ôm đầu.
[Từ lúc cậu kết hôn xong lịch còn khó hẹn hơn cả anh cả tớ.]
Niệm An vừa định trả lời thì phía trước bỗng có ánh đèn xe rọi qua màn mưa.
Một chiếc sedan màu đen chậm rãi dừng lại trước cửa tòa nhà.
Niệm An ngẩng đầu theo phản xạ.
Cửa ghế sau mở ra.
Chu Kình bước xuống xe.
Anh mặc áo khoác tối màu rất đơn giản, hình như vừa tan họp xong, trong tay còn cầm điện thoại và tập tài liệu chưa kịp đặt xuống.
Mưa bụi rơi lên vai áo rất nhanh.
Niệm An đứng yên mất vài giây.
Cô thật sự không nghĩ anh sẽ tới.
Chu Kình đóng cửa xe rồi đi thẳng về phía cô.
“Chờ lâu chưa?”
“…Không lâu lắm.”
Anh nhìn màn hình điện thoại cô đang sáng dở.
“Xe chưa tới?”
“Ừm.”
Chu Kình khẽ gật đầu.
“Lên xe đi.”
Niệm An theo anh đi ra ngoài.
Lúc ngang qua cửa kính sảnh lớn, cô còn nhìn thấy mấy đồng nghiệp đang giả vờ cúi đầu làm việc nhưng thật ra đều lén nhìn xuống phía dưới.
Từ sau khi kết hôn, chuyện này gần như đã trở thành đề tài yêu thích của cả tòa soạn.
Chỉ cần cái họ “Chu” đứng cạnh tên Niệm An đã đủ khiến vô số người tò mò.
Cô bắt đầu thấy đau đầu thay cho ngày mai.
Tài xế đã mở cửa sẵn phía sau.
Niệm An vừa ngồi vào xe đã cảm thấy hơi ấm từ điều hòa phủ lên người.
Chu Kình ngồi cạnh cô.
Khoảng cách không quá gần.
Nhưng vì không gian bên trong quá yên tĩnh nên cảm giác tồn tại của người bên cạnh lại rõ hơn bình thường rất nhiều.
Xe chậm rãi rời khỏi tòa nhà.
Mưa đập nhẹ lên cửa kính.
Chu Kình cúi đầu trả lời thêm vài tin nhắn công việc rồi mới đặt điện thoại xuống.
“Ăn tối chưa?”
Niệm An chột dạ mất một giây.
“…Rồi.”
Chu Kình quay sang nhìn cô.
Niệm An bị nhìn đến mức tự động sửa miệng.
“Ăn salad.”
“Lúc 5h chiều?”
“Anh sao biết?”
“Duệ Hi từng nói em tăng ca sẽ chỉ ăn qua loa.”
Niệm An nghẹn lại.
Chu Duệ Hi đúng là bán đứng cô rất triệt để.
Đèn đỏ phía trước vừa bật.
Xe dừng lại.
Chu Kình nhìn cô vài giây rồi nói với tài xế.
“Rẽ qua Đông Lâm trước.”
Niệm An ngẩn người.
“Không cần đâu, về nhà là được rồi.”
Chu Kình đáp rất bình thản. “Ăn đã rồi về.”
Giọng anh rất ổn định.
Không phải kiểu hỏi ý kiến.
Mà giống như đã xác định xong lịch trình tiếp theo.
Xe đổi hướng ở ngã tư phía trước.
Niệm An ngồi cạnh cửa kính nhìn dòng xe ngoài trời mưa, không hiểu sao lại nhớ tới một chuyện rất cũ.
Hồi cấp 3 có lần cô sốt nhưng vẫn cố đi học vì hôm đó phải nộp bài nhóm.
Kết quả lúc tan học đứng trước cổng trường mới phát hiện trời đổ mưa lớn.
Tài xế nhà cô lại kẹt xe ở phía đông thành phố.
Niệm An và Chu Duệ Hi đứng dưới mái hiên gần 20 phút rồi bắt đầu thấy choáng.
Sau đó một chiếc xe màu đen dừng trước cổng trường.
Chu Kình từ ghế lái bước xuống.
Anh khi ấy còn rất trẻ, áo sơ mi xắn tay, hình như vừa từ công trường quay về.
Câu đầu tiên anh nói là:
“Lên xe.”
Chu Duệ Hi dường như cũng bất ngờ vì người đến đón là anh. Hai cô bé đưa mắt nhìn nhau rồi vội vàng trèo lên xe.
Kết quả vừa ngồi vào xe không bao lâu đã bị anh phát hiện bất thường. Anh nhìn cô qua gương chiếu hậu rồi quay lại.
“Em ốm sao?”
Giọng vẫn bình tĩnh.
Nhưng chiều hôm đó anh vẫn đổi hướng xe, đưa cô tới bệnh viện trước rồi mới quay lại công ty.
Niệm An đến bây giờ vẫn nhớ rất rõ chuyện đó.
Chỉ là sau này lớn lên, khoảng cách giữa hai người dần xa hơn, cô cũng rất ít khi nghĩ lại nữa.
“Đang nghĩ gì?”
Giọng Chu Kình kéo cô về hiện tại.
Niệm An hoàn hồn.
“Không có gì.”
Chu Kình nhìn cô thêm một lúc rồi cũng không hỏi tiếp.
Xe dừng trước nhà hàng Đông Lâm.
Nhân viên gần như lập tức nhận ra Chu Kình, nhanh chóng đi tới che ô.
Niệm An xuống xe theo anh.
Mưa bụi rơi lên cổ áo rất lạnh.
Vừa bước vào trong, quản lý đã đi tới cúi đầu chào.
“Chu tổng, phòng riêng vẫn giữ như cũ cho ngài.”
Niệm An hơi ngẩn người.
“Anh thường tới đây à?”
“Ừ.”
“Em tưởng anh không thích ăn ngoài.”
“Ở đây yên tĩnh.”
Quản lý dẫn hai người lên tầng trên.
Lúc đi ngang khu trưng bày rượu, Niệm An vô thức dừng mắt vài giây trước một chiếc vòng cổ đặt trong tủ kính bên cạnh khu nghệ thuật.
Thiết kế rất đẹp.
Đá spinel đỏ được cắt cực mỏng, gần như tan vào ánh sáng.
Chu Kình nhìn theo ánh mắt cô.
“Em thích?”
“Không hẳn.” Niệm An thu mắt lại. “Chỉ thấy phần setting làm khá tốt.”
Chu Kình khẽ nhìn cô thêm một chút.
“Em phân biệt được à?”
Niệm An bật cười.
“Từ nhỏ mẹ đã kéo em đi xem jewelry show rồi.”
Không chỉ xem.
Có lần cô còn bị giữ lại Paris gần 1 tuần chỉ để chờ thử bộ high jewelry mới trước private dinner của nhà họ Tống.
Chỉ là những chuyện đó đối với cô quá quen thuộc, quen thuộc đến mức nhiều khi hơi nhàm chán.
[Bản quyền thuộc về Lumm.vn]
Bình luận
Đang tải bình luận...