Chương 5
Sau khi đăng ký kết hôn, Niệm An vẫn có cảm giác mọi thứ diễn ra quá nhanh.
Nhanh đến mức ngay cả lúc cầm cuốn sổ đỏ bước ra khỏi cục dân chính, cô còn đứng dưới bậc thềm gần 1 phút để nhìn tên mình đặt cạnh tên Chu Kình.
Gió đầu hè thổi qua hàng cây bên đường.
Người đi đăng ký kết hôn xung quanh phần lớn đều đang chụp ảnh hoặc gọi điện báo tin cho người thân.
Chỉ có cô và Chu Kình đứng cạnh nhau rất yên tĩnh.
Thư ký của anh còn đang ở cách đó không xa nói chuyện điện thoại công việc.
Niệm An cúi đầu nhìn cuốn sổ trong tay thêm lần nữa.
“Vẫn thấy kỳ lạ à?”
Giọng Chu Kình vang lên bên cạnh.
Cô ngẩng đầu lên theo phản xạ.
“…Có một chút.”
“Muốn đổi ý bây giờ cũng muộn rồi.”
Niệm An nghẹn lại mất một nhịp.
Sau đó mới nhận ra anh đang đùa.
Rất nhạt.
Nhạt đến mức nếu không nhìn thấy khóe môi hơi động lên lúc nói, có khi cô còn tưởng anh nghiêm túc.
“Anh biết nói đùa thật đấy.”
“Không nhiều người nói vậy.”
“Vì người khác không nhận ra thôi.”
Chu Kình nhìn cô vài giây rồi rất khẽ “ừ” một tiếng.
Thư ký lúc này vừa đi tới.
“Chu tổng, 3h bên khu công trình đổi sang họp online.”
“Ừ.”
Niệm An đứng cạnh nghe cuộc đối thoại ngắn ngủi đó rồi bỗng nhớ ra một chuyện.
“Anh còn phải đi làm à?”
“Có một cuộc họp.”
“…Hôm nay vẫn họp?”
Chu Kình nhìn cô.
“Đăng ký kết hôn không phải nghỉ lễ.”
Niệm An hoàn toàn không phản bác nổi.
Buổi tối, Chu Kình đưa cô tới căn hộ ở phía đông Bắc Kinh.
Nói là căn hộ nhưng diện tích gần như ngang một căn nhà riêng cỡ nhỏ.
Thang máy mở thẳng vào phòng khách.
Ánh đèn vàng nhạt.
Sàn gỗ màu tối.
Toàn bộ không gian rất sạch sẽ, thậm chí sạch sẽ đến mức gần như không có cảm giác từng có người ở lâu dài.
Niệm An đứng ở cửa nhìn quanh một vòng.
“Vali của em chiều nay đã được đưa tới rồi.”
Niệm An hoàn hồn.
“À… vâng.”
Chu Kình đặt chìa khóa lên tủ cạnh cửa.
“Phòng bên trái là của em.”
“Còn anh?”
“Bên trong.”
Anh nói rất tự nhiên.
Giống như chuyện hai người vừa kết hôn chỉ là đổi thêm một người cùng sống trong nhà.
Niệm An kéo vali vào phòng.
Không gian bên trong rộng hơn cô tưởng.
Rèm màu xám nhạt.
Tủ quần áo đã được dọn trống gần một nửa.
Ngay cả bàn trang điểm cũng đã có sẵn vài món skincare cô thường dùng.
Niệm An khựng lại.
Cô cầm thử một chai toner lên nhìn.
Là thương hiệu cô dùng từ đại học.
“…Anh chuẩn bị à?”
Chu Kình đang đứng ngoài cửa.
“Thư ký hỏi Duệ Hi.”
Niệm An im lặng vài giây rồi mới đáp nhỏ.
“Cảm ơn anh.”
“Ừ.”
Không khí lại trầm xuống.
Niệm An bắt đầu nhận ra sau khi thật sự ở riêng với Chu Kình, cô rất dễ bị những khoảng im lặng kiểu này làm mất tự nhiên.
May mà điện thoại rung lên đúng lúc đó.
Là tin nhắn từ Chu Duệ Hi.
[Hai người tới nhà chưa???]
Niệm An gần như lập tức bật cười.
[Ừ.]
Bên kia trả lời cực nhanh.
[Anh cả có làm cậu căng thẳng không?]
Niệm An theo phản xạ ngẩng đầu nhìn ra ngoài cửa.
Chu Kình đang cúi đầu xem mail ở phòng khách.
Ánh đèn rơi lên sống mũi rất thẳng của anh.
Vẻ mặt vẫn lạnh nhạt như thường.
Cô cúi đầu trả lời.
[Có một chút.]
Chu Duệ Hi gửi lại một sticker cười bò.
[Rồi cậu sẽ quen thôi.]
Niệm An còn chưa kịp đáp thì phía ngoài bỗng vang lên giọng nữ.
“Tiểu Kình?”
Cô khựng lại.
Chu Kình cũng ngẩng đầu lên khỏi điện thoại.
Cửa thang máy mở ra lần nữa.
Chu phu nhân bước vào.
Bà mặc váy màu kem rất nhã nhặn, trên tay còn cầm vài hộp quà.
Niệm An lập tức đứng dậy đi ra ngoài.
“Dì.”
Chu phu nhân nhìn thấy cô thì cười dịu dàng.
“Xin lỗi nhé, dì tới hơi muộn. Ban nãy vừa có tiệc nên không thoát ra được.”
“Không sao đâu ạ.”
Bà đưa mắt nhìn quanh căn hộ một vòng rồi mới quay sang Chu Kình.
“Con vẫn chưa ăn tối đúng không?”
“Con ăn rồi.”
“Lại ăn qua loa ở công ty chứ gì.”
Giọng bà không quá thân mật, nhưng nghe quen thuộc kiểu đã lặp lại chuyện này rất nhiều lần.
Chu Kình không đáp.
Chu phu nhân cũng không hỏi thêm, chỉ quay sang bảo trợ lý mang đồ vào bếp.
“Dì có nhờ người chuẩn bị chút đồ bổ.” Bà nhìn Niệm An. “Sau này nếu Tiểu Kình bận quá không nhớ ăn uống, con cứ nói với dì.”
Niệm An ngoan ngoãn gật đầu.
“Vâng ạ.”
Thật ra từ nhỏ cô và vị Chu phu nhân này không quá gần.
Bà là mẹ kế của Chu Kình, sau khi gả vào nhà họ Chu mới sinh Chu Duệ Hi.
Nhưng quan hệ giữa hai người nhìn ngoài mặt vẫn luôn rất hòa nhã.
Ít nhất trong các buổi tiệc xã giao, chưa từng có ai nhìn ra vấn đề gì.
Chu phu nhân ngồi xuống sofa một lát rồi mới nhẹ giọng hỏi:
“Con thích chỗ này chứ?”
“Ổn ạ.”
“Dì nghe nói nơi này trước kia là studio cũ của Tiểu Kình.”
Niệm An hơi ngẩn người.
Cô quay sang nhìn Chu Kình theo phản xạ.
“Studio?”
“Ừ.” Chu phu nhân cười nhạt. “Mấy năm đầu mở công ty, nó gần như ở luôn bên này.”
Niệm An nhìn quanh căn hộ lần nữa.
Bây giờ nơi này rất giống nhà ở.
Cô hoàn toàn không tưởng tượng được cảnh trước kia chất đầy bản vẽ và mô hình sẽ thế nào.
Chu phu nhân ngồi thêm khoảng nửa tiếng rồi rời đi vì còn lịch hẹn khác.
Trước khi đi, bà vẫn quay lại dặn một câu rất nhẹ nhàng.
“Nếu Tiểu Kình bận quá mà không biết chăm sóc người khác, con cứ nói với dì.”
Niệm An còn chưa kịp đáp thì Chu Kình đã đứng cạnh cửa nói trước.
“Con nghe thấy rồi.”
Chu phu nhân bật cười.
“Dì chỉ sợ con không nhớ thôi.”
Cửa thang máy đóng lại.
Căn hộ lần nữa trở về yên tĩnh.
Niệm An đứng cạnh cửa vài giây rồi mới quay đầu lại.
Chu Kình đã đi vào phòng bếp.
Áo sơ mi xắn tay.
Động tác mở tủ tìm cốc nước rất tự nhiên.
Không hiểu vì sao, nhìn cảnh đó cô mới bắt đầu thật sự có cảm giác…
Mình đã kết hôn rồi.
[Bản quyền thuộc về Lumm.vn]
Bình luận
Đang tải bình luận...