Chương 4
Nhà họ Niệm hẹn gặp mặt ở Vân Đình.
Một nhà hàng tư nhân nằm sâu trong khu biệt viện phía bắc Bắc Kinh, chuyên tiếp khách của giới tài chính và chính trị. Ngay cả vị trí cũng kín đáo đến mức nếu không có người dẫn, lần đầu gần như không thể tự tìm được đường vào.
Niệm An ngồi trong xe nhìn hàng cây ngoài cửa kính lùi dần về phía sau.
Điện thoại trong tay vẫn còn khung chat với Chu Kình từ tối qua.
Không nhiều nội dung.
Chỉ có một câu rất ngắn.
[Tối mai anh qua đón em.]
Niệm An nhìn tin nhắn đó gần 10 phút mới trả lời được một chữ “vâng”.
Đến tận bây giờ cô vẫn chưa thật sự tiêu hóa nổi chuyện mình sắp kết hôn.
Mà đối tượng lại còn là Chu Kình.
Xe dừng trước cổng biệt viện.
Tài xế xuống mở cửa.
Niệm An vừa bước xuống đã nhìn thấy mẹ mình đứng ở bậc thềm phía trước.
“Cuối cùng cũng tới rồi.” Người phụ nữ đi tới chỉnh lại tóc cho cô theo phản xạ. “Lát nữa đừng nói chuyện quá tùy hứng.”
“Con biết rồi.”
“Ba con với nhà họ Chu đã tới trước.”
Niệm An khựng nhẹ.
Nhanh vậy sao?
Cô còn chưa kịp căng thẳng thêm thì mẹ đã kéo cô đi vào bên trong.
Phòng ăn riêng nằm ở cuối hành lang.
Cửa vừa mở ra, tiếng trò chuyện bên trong lập tức ngừng lại một nhịp rất ngắn.
Niệm An theo phản xạ ngẩng đầu.
Ba cô ngồi phía bên trái bàn trà.
Đối diện là ba mẹ Chu Kình.
Còn Chu Kình ngồi cạnh cửa sổ.
Anh mặc sơ mi xám nhạt rất đơn giản, tay áo xắn lên một đoạn ngắn, trước mặt còn đặt laptop chưa tắt hẳn màn hình.
Nghe tiếng mở cửa, anh ngẩng đầu lên.
Ánh mắt hai người chạm nhau đúng một nhịp.
Niệm An vô thức đứng thẳng hơn.
“Xin lỗi, con tới muộn.”
“Mau vào ngồi đi.” Mẹ Chu Kình cười rất dịu dàng. “Đều là người quen cả, còn khách sáo gì nữa.”
Niệm An ngoan ngoãn ngồi xuống cạnh mẹ mình.
Không khí trên bàn thật ra nhẹ nhàng hơn cô tưởng rất nhiều.
Ít nhất không giống kiểu “gặp mặt bàn hôn sự” mà cô đã tưởng tượng suốt cả ngày hôm nay.
Ba cô và ba Chu Kình đang nói chuyện về một dự án khu thương mại phía tây thành phố.
Mẹ hai bên thì chuyển sang chủ đề triển lãm nghệ thuật gần đây.
Chỉ có Niệm An là càng ngồi càng thấy không chân thật.
Cô lén nhìn sang Chu Kình một lần nữa.
Anh đang cúi đầu trả lời tin nhắn công việc, vẻ mặt vẫn bình tĩnh như mọi khi, giống như chuyện kết hôn sắp bàn tới chỉ là một lịch trình cần xử lý thêm.
Niệm An bỗng nhớ tới tối 2 tuần trước.
Sau khi cô ngơ ngác gần nửa phút trong quán cà phê, câu đầu tiên bật ra lại là:
“Anh đang nghiêm túc à?”
Chu Kình khi ấy nhìn cô vài giây rồi đáp rất bình tĩnh.
“Ừ.”
“Nhưng…” Niệm An hoàn toàn rối loạn. “Anh đâu cần làm vậy.”
“Anh cũng đang bị ép xem mắt.”
“Vậy cũng không cần kết hôn thật chứ?”
Chu Kình đặt cốc cà phê xuống.
“Nhà em cần một đối tượng phù hợp.” Anh nói rất trực tiếp. “Nhà anh cũng vậy.”
Nghe qua đúng là rất hợp lý.
Nhưng chính vì quá hợp lý nên Niệm An mới càng thấy kỳ quặc.
“Anh không thấy quá vội sao?”
“Em muốn kéo dài thêm?”
“…Không phải.”
Chu Kình nhìn cô.
“Vậy em còn lựa chọn khác không?”
Niệm An im lặng.
Không có.
Ít nhất lúc đó cô thật sự không nghĩ ra nổi.
Sau đó không biết vì sao, mọi chuyện gần như tiến triển với tốc độ mất kiểm soát.
Chu Kình hỏi cô có cần thời gian suy nghĩ không.
Cô nói cần.
1 tuần sau mẹ cô gọi điện hỏi vì sao nhà họ Chu chủ động liên lạc trước rồi mà cô còn chưa trả lời.
Niệm An lúc ấy mới thật sự nhận ra.
Chu Kình không hề nói đùa.
“Niệm An.”
Giọng mẹ kéo cô về hiện tại.
Cô ngẩng đầu lên.
“Con thất thần gì vậy?”
“Không có gì đâu ạ.”
Mẹ Chu Kình bật cười.
“Chắc con bé vẫn chưa hoàn hồn.”
Ba cô cũng cười theo.
“Đổi lại là tôi thì tôi cũng chưa hoàn hồn nổi.”
Không khí trên bàn cuối cùng cũng thoải mái hơn một chút.
Nhân viên bắt đầu mang món lên.
Trong lúc người khác còn nói chuyện, Niệm An cúi đầu cầm đũa, vừa định gắp món gần nhất thì đĩa tôm đã được chuyển sang phía cô trước một bước.
Cô ngẩng đầu.
Chu Kình vừa thu tay lại.
Động tác rất tự nhiên.
Giống như chỉ tiện tay.
“Cảm ơn anh.”
“Ừ.”
Cuộc trò chuyện trên bàn vẫn tiếp tục.
Nhưng không hiểu sao sau hành động nhỏ đó, Niệm An lại bắt đầu thấy căng thẳng hơn trước.
Từ nhỏ tới lớn, cô không phải chưa từng gặp Chu Kình.
Chỉ là phần lớn thời gian anh đều ở rất xa.
Xa giống như một người thuộc thế giới khác hẳn với cô và Chu Duệ Hi.
Lúc nhỏ mỗi lần sang nhà họ Chu chơi, hai người gây chuyện xong đều sẽ theo phản xạ tránh tầng làm việc của anh.
Có lần Chu Duệ Hi lén lấy xe của anh ra tập lái trong sân sau rồi quẹt trúng cột đá.
Hai người ngồi xổm cạnh vết xước gần 20 phút để nghĩ cách xử lý.
Kết quả vừa ngẩng đầu lên đã thấy Chu Kình đứng phía sau.
Niệm An tới giờ vẫn nhớ rõ cảm giác lúc ấy.
Chu Duệ Hi gần như lập tức đứng bật dậy.
Còn cô thì căng thẳng đến mức không dám thở mạnh.
Nhưng Chu Kình chỉ nhìn vết xước một lúc rồi hỏi rất bình tĩnh.
“Có ai bị thương không?”
Hai người đồng thời lắc đầu.
“Từ sau không được tự ý lái xe.”
Sau đó anh gọi người tới xử lý chiếc xe, từ đầu đến cuối không nhắc thêm một câu nào nữa.
Tối hôm đó Chu Duệ Hi chạy sang nhà cô than trời gần nửa tiếng.
“Anh cả nhà tớ còn đáng sợ hơn lúc nổi giận.”
Niệm An khi ấy rất đồng tình.
Bởi vì Chu Kình càng bình tĩnh, người khác lại càng thấy áp lực.
Niệm An bất ngờ nhận được điện thoại từ tổng biên tập. Có một bài phỏng vấn cần đổi lịch chỉnh sửa gấp.
“Con còn phải qua công ty à?”
Giọng Chu phu nhân vang lên phía đối diện.
Niệm An ngẩng đầu theo phản xạ.
“Lát nữa sẽ ghé một lúc.”
“Việc ở toà soạn lúc nào cũng bận như vậy sao?”
“Đợt này hơi bận một chút ạ.”
Mẹ Niệm An nghe vậy chỉ cười.
“Con bé này từ khi đi làm không biết về nhà là gì nữa rồi.”
Chu phu nhân khẽ thở dài.
“Lúc còn học cấp 3 còn biết ngủ quên trên sofa, bây giờ thì ngay cả nghỉ ngơi cũng phải nhắc.”
Niệm An hơi ngẩn người.
Có lẽ biểu cảm của cô lộ ra ngoài quá rõ, Chu phu nhân bật cười hỏi:
“Niệm An không nhớ à?”
“Không…” Cô hoàn hồn.
“Con hồi nhỏ còn từng đắp chăn cho em ấy.”
Chu Kình đột nhiên lên tiếng.
Niệm An ngơ ngác quay sang nhìn anh.
“…Hả?”
Chu Kình đặt điện thoại xuống.
“Có lần em ngủ quên ở nhà anh.”
Niệm An cố nhớ lại.
Mơ hồ hình như đúng là có chuyện như vậy thật.
Hồi cấp 3 cô từng sang nhà họ Chu làm bài tập với Chu Duệ Hi. Kết quả Duệ Hi bị mẹ kéo đi học piano, còn cô chờ một lúc rồi ngủ quên luôn trên sofa phòng khách.
Đến khi tỉnh dậy trên người đúng là có thêm một cái chăn.
Nhưng lúc đó cô còn tưởng là dì giúp việc đắp.
Niệm An bây giờ chỉ muốn biến mất khỏi bàn ăn này.
Mẹ Chu Kình bật cười trước.
“Con bé lúc đó nhỏ xíu, ngủ còn ôm cặp sách.”
“Đúng rồi.” Mẹ cô cũng nhớ ra. “Sau đó còn sốt một trận.”
Niệm An lập tức cúi đầu uống nước.
Tai bắt đầu nóng lên rất rõ.
Mà Chu Kình bên cạnh vẫn giữ vẻ mặt bình tĩnh như không có chuyện gì xảy ra.
Chỉ đến lúc cô lén quay sang nhìn, mới phát hiện khóe môi anh hình như đang cong lên rất nhẹ.
[Bản quyền thuộc về Lumm.vn]
Bình luận
Đang tải bình luận...