Chương 3
Niệm An vừa bước ra khỏi phòng họp đã bị trưởng ban gọi lại.
“Chiều nay em sang studio Ngân Hà lấy giúp chị bộ ảnh preview nhé.”
“Vâng.”
“File gốc bên họ vừa báo có vấn đề, nhớ kiểm tra kỹ trước khi mang về.”
Niệm An gật đầu rồi cúi xuống nhìn đồng hồ.
3h17.
Từ sáng đến giờ cô gần như chưa có lúc nào ngồi yên quá 10 phút.
9h họp nội dung.
11h fitting.
Đầu giờ chiều còn bị kéo đi sửa lại toàn bộ caption cho chuyên mục trang sức vì brand đổi định hướng phút cuối.
Đến lúc ôm laptop đi xuống thang máy, cô mới nhớ ra mình còn chưa ăn trưa.
Điện thoại trong túi rung lên.
Là mẹ cô.
Niệm An nhìn màn hình vài giây rồi tắt luôn.
Không cần nghe cô cũng đoán được nội dung.
Chắc chắn vẫn là chuyện tối qua.
Thang máy mở ra ở tầng trệt.
Cô vừa bước ra ngoài đã bị ánh nắng chiều chiếu thẳng vào mắt.
Bắc Kinh cuối xuân rất dễ khiến người ta sinh ra ảo giác thời tiết đã hoàn toàn ấm lên, nhưng chỉ cần có gió là vẫn lạnh.
Niệm An đứng dưới sảnh gọi xe.
Ứng dụng hiển thị phải chờ gần 10 phút.
Cô khẽ thở ra rồi cúi đầu mở mail công việc tiếp.
Đúng lúc đó, phía trước bỗng có tiếng phanh xe rất nhẹ.
Một chiếc sedan màu đen dừng lại bên đường.
Niệm An không để ý lắm cho tới khi cửa ghế sau mở ra.
Người bước xuống mặc sơ mi đen rất đơn giản.
Cao.
Vai rộng.
Động tác đóng cửa xe cũng gọn gàng đến mức gần như không tạo ra tiếng động thừa.
Niệm An ngẩng đầu lên theo phản xạ.
Sau đó khựng lại.
Chu Kình đứng cách cô chưa tới vài bước.
Anh hình như vừa từ đâu đó tới thẳng đây, cổ tay áo vẫn còn hơi nhăn rất nhẹ, điện thoại trong tay còn sáng màn hình mail công việc.
Niệm An bối rối mất vài giây mới thật sự phản ứng được.
“…Anh Chu?”
Chu Kình nhìn cô.
“Em chuẩn bị ra ngoài?”
Giọng anh vẫn giống trong ký ức cô.
Không nhanh không chậm.
Nghe rất bình tĩnh.
Niệm An chột dạ, theo bản năng đứng thẳng hơn một chút.
“Vâng.”
“Có bận lắm không?”
Cô chớp mắt.
“Cũng… bình thường.”
Chu Kình khẽ gật đầu, ánh mắt lướt qua chiếc laptop cô đang ôm trong tay rồi dừng lại một chút.
“Anh muốn nói chuyện một chút, có làm lỡ việc của em không?”
Niệm An càng bối rối hơn.
Chu Kình. “Anh cả” của Chu Duệ Hi. Anh cùng cha khác mẹ.
Chu Kình lớn hơn Niệm An và Chu Duệ Hi 7 tuổi.
Trong ký ức của cô, anh gần như luôn xuất hiện trong những khoảnh khắc rất giống nhau.
Áo sơ mi tối màu.
Ánh đèn không quá sáng.
Bên cạnh là người lớn đang nói chuyện công việc.
Kiểu người nghiêm túc, không lên tiếng nhiều nhưng cảm giác tồn tại rất rõ.
Ít nhất lúc còn nhỏ, Niệm An và Chu Duệ Hi đều nghĩ như vậy.
Mỗi lần gây chuyện ở nhà họ Chu xong, hai người đều sẽ theo phản xạ nhìn quanh xem Chu Kình có ở gần không.
Không phải vì anh từng nổi giận.
Ngược lại, Chu Kình hiếm khi thật sự mất bình tĩnh trước mặt người khác.
Chỉ là anh có kiểu ánh mắt khiến người ta cảm thấy mọi thứ mình vừa làm đều đã bị nhìn thấu.
Sau này lớn thêm một chút, Niệm An mới dần hiểu cảm giác đó đến từ đâu.
Chu Kình vốn là kiểu người quá quen với việc xử lý mọi chuyện ổn thỏa.
Nhà họ Chu làm bất động sản nhiều năm, nhưng đến đời anh thì gần như đã tách hẳn sang hướng kiến trúc và quy hoạch. Tinh Hải Architects dưới tay Chu Kình mấy năm gần đây phát triển rất nhanh ở Bắc Kinh, nghe nói ngay cả vài dự án công cộng phía tây thành phố cũng có người chủ động tìm tới anh.
Chu Duệ Hi từng than phiền với cô rất nhiều lần.
“Anh cả nhà tớ sống như robot ấy.”
Niệm An lúc đó còn cười.
“Làm gì có ai sống như robot thật.”
“Có mà.” Chu Duệ Hi chống cằm nói rất nghiêm túc. “Anh ấy còn nhớ rõ lịch họp của người khác hơn cả sinh nhật mình.”
Trong ấn tượng của Niệm An, Chu Kình đúng là kiểu người như vậy.
Ổn định.
Lý trí.
Rất ít để cảm xúc lộ ra ngoài.
Đến mức đôi lúc cô cảm thấy anh giống một phần của thế giới người lớn hơn là một con người cụ thể có thể tới gần.
Từ nhỏ đến lớn, số lần cô gặp riêng Chu Kình thật ra rất ít. Phần lớn đều là ở nhà họ Chu hoặc trong tiệc gia đình, hơn nữa lúc nào bên cạnh anh cũng có người nói chuyện công việc.
Cô chưa từng nghĩ sẽ có ngày anh đứng trước cửa tòa soạn đợi mình tan làm.
“Có… có chuyện gì sao?”
“Ừ.”
Chu Kình nhìn cô vài giây rồi nói tiếp.
“Nếu em không vội, chúng ta tìm chỗ nào nói chuyện một lát.”
Gió chiều thổi qua khoảng trống giữa các tòa nhà.
Niệm An vô thức siết nhẹ dây túi laptop.
Không hiểu vì sao cô bắt đầu thấy căng thẳng.
“…Được.”
Quán cà phê ở tầng 2 trung tâm thương mại đối diện tòa soạn khá yên tĩnh.
Giờ này phần lớn dân văn phòng còn chưa tan làm, chỉ có vài người ngồi rải rác cạnh cửa kính.
Niệm An đặt laptop xuống ghế bên cạnh rồi cầm cốc nước lên uống một ngụm nhỏ.
Chu Kình ngồi đối diện cô.
Ánh sáng ngoài cửa kính rơi lên tay áo sơ mi đen của anh, khiến đường nét vốn lạnh nhạt lại càng có cảm giác khó tới gần hơn.
Nhưng từ lúc vào quán đến giờ, anh vẫn luôn giữ thái độ rất lịch sự.
Không hỏi quá nhiều.
Cũng không tạo áp lực khiến người đối diện khó chịu.
Nhân viên vừa mang cà phê tới, điện thoại Chu Kình đã rung lên.
Anh cúi đầu nhìn màn hình rồi trả lời nhanh vài câu.
Niệm An vô thức liếc qua.
Mail công trình.
Bản vẽ.
Lịch họp.
Cô nhớ mang máng Chu Duệ Hi từng nói gần đây công ty anh rất bận.
Chu Kình đặt điện thoại xuống.
“Xin lỗi.”
“Không sao.”
Không khí lại yên tĩnh thêm vài giây.
Niệm An bắt đầu cảm thấy mình nên chủ động hỏi gì đó.
“Anh tìm em…” Cô dừng một chút. “Là… là có chuyện gì sao?”
Chu Kình nhìn cô.
“Nhà em vẫn đang ép em gặp nhà họ Tần?”
Niệm An suýt nữa bị nước làm sặc.
Cô đặt cốc xuống hơi mạnh một chút.
“…”
Niệm An bỗng nhớ tới ánh mắt mẹ mình tối qua rồi thấy đau đầu trở lại.
Niệm An im lặng vài giây rồi mới gật đầu rất khẽ.
Chu Kình không nói tiếp ngay.
Anh nhìn cô một lúc, ánh mắt vẫn ổn định như đang xác nhận điều gì đó.
Niệm An bị anh nhìn đến mức hơi mất tự nhiên.
“Anh…” Cô cố mở lời trước. “Anh muốn nói gì?”
Chu Kình tựa nhẹ lưng vào ghế.
“2 ngày trước, ở tiệc nhà họ Trình.” Anh nói. “Em từng đề nghị với anh.”
Niệm An chết lặng.
Cả người cô gần như cứng lại ngay lập tức.
Hôm đó sau khi bị mẹ kéo đi giới thiệu với Tần Dục lần thứ 3 trong vòng chưa tới 1 tháng, đầu óc cô thật sự hỗn loạn.
Lúc chạy ra ban công tránh người, cô vô tình nhìn thấy nhà họ Chu cũng đang bị giữ lại bởi một nhóm trưởng bối khác.
Chu Kình đứng cạnh cửa kính.
Vest đen.
Tay cầm ly nước.
Vẻ mặt nhàn nhạt giống như người bị kéo tới đây chỉ vì phép lịch sự.
Mà cô không biết lúc ấy mình nghĩ gì.
Có thể là bị ép đến phát điên.
Cũng có thể vì ánh mắt “con phải hiểu chuyện” của mẹ cô lúc đó khiến cô nghẹt thở.
Niệm An đã đi thẳng tới trước mặt anh rồi buột miệng nói.
“Nếu anh cũng đang bị ép xem mắt, hay là chúng ta kết hôn đi?”
Nói xong chính cô còn bị mình dọa sợ.
Cô nhớ rất rõ lúc ấy Chu Kình ngạc nhiên nhìn cô vài giây.
Còn cô thì tỉnh rượu ngay lập tức.
“Không phải…” Cô cuống quýt sửa miệng. “Em… em đùa thôi.”
Đúng lúc đó điện thoại anh reo lên.
Mà cô thì nhân cơ hội bỏ chạy.
Niệm An bây giờ chỉ muốn quay về 2 ngày trước bóp chết bản thân mình.
“Chuyện đó…” Cô cứng ngắc mở miệng. “Em thật sự nói linh tinh thôi.”
“Ừ.”
“Lúc đó đầu óc em không tỉnh táo.”
Niệm An nghẹn lại.
Cô hoàn toàn không nhớ nổi chuyện đó nữa.
Chu Kình nhìn phản ứng của cô, khóe môi hình như hơi động một chút rồi rất nhanh trở về bình thường.
“Nhưng anh đã suy nghĩ.”
Niệm An ngẩng đầu lên.
Quán cà phê rất yên tĩnh.
Tiếng máy pha cà phê phía xa nghe nhỏ đến mức gần như chỉ còn lại tiếng tim cô đập.
Chu Kình đặt tay lên mặt bàn.
“Niệm An.”
“…Vâng?”
“Nếu em thật sự không muốn kết hôn với nhà họ Tần.” Anh nhìn cô. “Vậy chúng ta thử xem sao.”
Niệm An nhìn anh không chớp mắt.
Trong đầu cô trống rỗng mất vài giây.
Ngoài cửa kính, dòng người vẫn đi qua lại dưới ánh nắng chiều muộn.
Còn cô bắt đầu nghi ngờ có phải mình làm việc quá nhiều nên sinh ra ảo giác rồi không.
[Bản quyền thuộc về Lumm.vn]
Bình luận
Đang tải bình luận...