Ngoại truyện 7 — Bình an
Con gái của Chu Kình và Niệm An sinh trước em trai năm phút. Cho nên từ lúc còn rất nhỏ đã cực kỳ kiêu ngạo về chuyện này.
“Mẹ.”
Cô bé ôm gối ngồi trên sofa rất nghiêm túc.
“Con là chị.”
Niệm An đang đọc tạp chí, nghe vậy chỉ bật cười.
“Ừm.”
“Nhưng em trai không nghe lời con.”
Cậu bé ngồi cạnh lập tức phản bác:
“Vì chị vô lý.”
“Em mới vô lý!”
“Chị mới vô lý!”
Hai đứa nhỏ bắt đầu cãi nhau ngay giữa phòng khách. Niệm An day trán nhẹ.
“Chu Kình.”
“Hửm?”
“Anh xử lý đi.”
Người đàn ông ngồi phía đối diện vẫn cực kỳ bình tĩnh lật tài liệu. Cho tới lúc cô con gái nhỏ đột nhiên chạy tới leo vào lòng anh.
“Ba.”
“Ừ.”
“Em trai bắt nạt con.”
Chu Kình cúi đầu nhìn cô bé vài giây. Sau đó rất tự nhiên kéo con gái ngồi ngay ngắn lại.
“Con nói lý do trước.”
Cậu con trai đứng cách đó không xa lập tức hừ lạnh:
“Ba lúc nào cũng bênh chị.”
“Em nói ai?”
“Ba.”
“…”
Niệm An bật cười tới mức vai cũng run nhẹ. Thật ra hai đứa trẻ này rất thú vị. Con trai cực kỳ giống cô lúc nhỏ: Láu lỉnh, nghịch ngợm, rất biết cãi. Trong khi con gái lại giống Chu Kình một cách đáng sợ: bình tĩnh, thích quan sát, nhưng cực kỳ biết làm nũng đúng người. Mà điều buồn cười nhất là: Chu Kình gần như hoàn toàn không có nguyên tắc với con gái. Ví dụ như lúc này. Cô bé chỉ vừa ôm cổ anh nhỏ giọng:
“Ba ôm con.” Chu Kình đã trực tiếp bế người lên rồi. Cậu con trai đứng cạnh nhìn tới mức mặt cũng lạnh đi.
“Mẹ.”
“Hửm?”
“Con cảm thấy ba thiên vị.”
Niệm An bật cười.
“Cuối cùng con cũng phát hiện à?”
Buổi tối sau khi dỗ hai đứa nhỏ ngủ xong, cả căn hộ cuối cùng cũng yên tĩnh lại. Niệm An vừa tắm xong đi ra ngoài đã nhìn thấy Chu Kình đứng cạnh cửa phòng trẻ con. Ánh đèn vàng rất nhạt. Người đàn ông cúi đầu chỉnh lại góc chăn cho con gái cực kỳ kiên nhẫn. Không hiểu sao cảnh tượng đó luôn khiến lòng cô mềm xuống rất nhiều.
“Ngủ rồi?”
“Ừ.”
Niệm An đi tới cạnh anh.
“Con gái anh hôm nay lại méc tội em trai.”
Chu Kình đóng cửa phòng rất nhẹ rồi cúi đầu nhìn cô.
“Giống em.”
“Em đâu có vậy.”
“Có.”
Anh rất bình tĩnh kéo cô vào lòng.
“Lúc nhỏ em còn biết giả vờ đáng thương hơn.”
Niệm An bật cười.
“Chu tổng, anh đang vu khống em đấy.”
“Anh chỉ đang kể sự thật.”
Hai người chậm rãi đi về phòng ngủ. Ngoài cửa kính, ánh đèn Bắc Kinh vẫn sáng rực như mọi năm. Rất lâu rồi Niệm An mới nhớ lại: thì ra mình và Chu Kình đã đi cùng nhau lâu như vậy. Từ cuộc hôn nhân bắt đầu chớp nhoáng như một tai nạn, tới căn nhà hiện tại đầy tiếng trẻ con, và người đàn ông đứng cạnh cô mỗi tối. Mọi thứ đều bình yên đến mức đôi khi khiến người ta thấy không chân thực. Lúc lên giường, Niệm An gần như vừa nằm xuống đã bị Chu Kình kéo lại gần.
“Anh làm gì?”
“Ôm vợ.”
“…Con gái anh đã ba tuổi.”
“Ừ.”
“Anh trưởng thành chút được không?”
Chu Kình cúi đầu chạm môi lên tóc cô rất khẽ. Giọng thấp và lười biếng hiếm thấy.
“Không muốn.”
Niệm An bật cười. Sau đó rất tự nhiên tựa đầu lên vai anh. Căn phòng yên tĩnh vài giây. Một lúc sau, cô mới đột nhiên nhỏ giọng hỏi:
“Chu Kình.”
“Hửm?”
“Nếu ngày đó em không đề nghị kết hôn thì sao?”
Động tác vuốt tóc cô của anh hơi dừng lại rất nhẹ. Rồi lại tiếp tục như bình thường.
“Không sao cả.”
“Thật à?”
“Ừ.”
Giọng anh rất thấp.
“Anh vẫn sẽ nhìn em lớn lên như vậy thôi.”
Tim Niệm An bỗng tan chảy. Cô ngẩng đầu nhìn anh.
“Anh không thấy mình thiệt thòi à?”
Chu Kình cúi đầu nhìn cô vài giây rất lâu. Sau đó đột nhiên bật cười rất khẽ.
“Niệm An.”
“Ừm?”
“Bây giờ anh có em rồi.”
“…”
“Cho nên những chuyện khác đều không còn quan trọng nữa.”
[Bản quyền thuộc về Lumm.vn]
Bình luận
Đang tải bình luận...