Ngoại truyện 8 — Phỏng vấn
Buổi phỏng vấn được thực hiện vào năm thứ ba sau khi kết hôn. Lúc ấy khu văn hóa phía tây đã trở thành dự án tiêu biểu của Bắc Kinh, Tinh Hải bước vào giai đoạn phát triển mạnh nhất, còn Niệm An thì vừa nhận giải bài viết chuyên đề xuất sắc của năm. Tạp chí tài chính nổi tiếng nhất trong nước muốn thực hiện một số đặc biệt về:
“Những người thay đổi diện mạo đô thị thế hệ mới.”
Ban đầu chỉ định phỏng vấn Chu Kình. Không ngờ tới cuối cùng lại biến thành phỏng vấn đôi.
“Căng thẳng à?”
Niệm An đứng cạnh gương chỉnh lại khuyên tai.
“Không.”
Chu Kình rất bình tĩnh cúi đầu xem tài liệu.
“Em thấy anh quá bình tĩnh.”
“Vì anh quen rồi.”
“Em thì chưa.”
Chu Kình ngẩng đầu nhìn cô vài giây. Sau đó rất tự nhiên đưa tay chỉnh lại phần tóc hơi rối cạnh tai cô.
“Không sao.”
“Có anh ở đây.”
Tai Niệm An lập tức nóng lên. Đúng lúc ấy, đạo diễn bên ngoài vừa bước vào.
“Chu tổng, Chu phu nhân, bắt đầu được rồi.”
Buổi phỏng vấn được quay trong thư viện kính của khu văn hóa phía tây. Ánh nắng buổi chiều xuyên qua mái vòm cực kỳ đẹp. Người dẫn chương trình ngồi đối diện hai người, vừa mở đầu đã bật cười:
“Thật ra trước khi tới đây, tổ biên tập đã cá xem hôm nay ai sẽ nói nhiều hơn.”
Niệm An cũng bật cười.
“Và kết quả?”
“Không ai chọn Chu tổng.”
Chu Kình rất bình tĩnh nhấp ngụm trà.
“Lựa chọn đúng đắn.”
Không khí lập tức thoải mái hơn rất nhiều. Cuộc phỏng vấn bắt đầu bằng công việc. Từ Tinh Hải, cải tạo đô thị, tới bài viết gây tranh cãi của Niệm An năm đó. Người dẫn chương trình nhìn sang cô.
“Có người từng nói bài viết của cô đã góp phần điều hướng rất mạnh.”
Niệm An hơi lắc đầu.
“Không đến mức như vậy.”
“Nhưng rõ ràng sau bài viết đó, dư luận thay đổi rất lớn.”
Cô im lặng vài giây. Sau đó mới nhìn về phía Chu Kình.
“Thật ra…” Niệm An bật cười rất khẽ. “Lúc ấy tôi chỉ nghĩ, nếu một người cố chấp bảo vệ thứ gì đó lâu như vậy thì chắc phải có lý của nó.”
Ánh mắt Chu Kình dừng trên người cô rất lâu. Không nói gì. Nhưng lại khiến người ta có cảm giác anh đang tập trung nhìn cô hơn là nghe câu trả lời. Ngay cả đạo diễn phía sau camera cũng bắt đầu trao đổi ánh mắt đầy vi diệu. Người dẫn chương trình ho nhẹ một tiếng rồi nhanh chóng đổi chủ đề.
“Vậy Chu tổng thì sao?”
“Hửm?”
“Anh có kỳ vọng gì vào hôm nhân không?”
Niệm An gần như lập tức quay đầu nhìn anh. Vì cô thật sự chưa từng hỏi vấn đề này. Chu Kình im lặng vài giây.
“Không.”
Người dẫn chương trình bật cười.
“Vậy điều gì khiến anh thay đổi?”
Ánh nắng ngoài cửa kính rất nhạt. Chu Kình ngồi giữa vùng sáng đó, biểu cảm vẫn bình tĩnh như mọi khi. Nhưng ánh mắt nhìn Niệm An lại rất mềm.
“Vì gặp được người muốn cùng sống cả đời.”
Không khí phía sau camera lập tức yên tĩnh hẳn. Niệm An gần như cảm thấy tim mình lệch mất nửa nhịp. Người dẫn chương trình rõ ràng cũng không ngờ anh sẽ trả lời thẳng như vậy.
“Chu tổng thật sự rất khác lời đồn.”
“Lời đồn thế nào?”
“Rất lạnh nhạt.”
Chu Kình bật cười rất khẽ.
“Có lẽ vì trước đây chưa gặp đúng người.”
Tai Niệm An nóng tới mức gần như không dám nhìn ai nữa. Mà người dẫn chương trình thì đã hoàn toàn phấn khích.
“Vậy câu cuối cùng.”
Cô ấy nhìn Chu Kình đầy mong chờ.
“Chu tổng có tin vào tình yêu sét đánh không?”
Niệm An gần như lập tức nhớ tới lần Chu Duệ Hi nói:
“Anh tớ chắc cả đời cũng không nói nổi mấy câu lãng mạn.”
Cho nên cô cũng vô thức quay sang nhìn anh. Chu Kình im lặng vài giây. Sau đó mới rất khẽ lắc đầu.
“Không tin.”
Người dẫn chương trình hơi tiếc nuối.
“Vậy anh tin vào gì?”
Ánh mắt Chu Kình dừng trên người Niệm An. Rất lâu. Rồi mới thấp giọng đáp:
“Tin vào việc thích một người rất lâu.”
Khoảnh khắc đó, cả trường quay gần như yên hoàn toàn. Ngay cả đạo diễn phía sau camera cũng chậm chạp bỏ tai nghe xuống. Cho tới lúc buổi phỏng vấn kết thúc, Niệm An vẫn còn cảm giác tim mình chưa trở lại bình thường. Buổi tối về nhà. Niệm An vừa tháo trang sức vừa quay đầu nhìn người đàn ông phía sau.
“Chu Kình.”
“Hửm?”
“Anh hôm nay cố ý đúng không?”
“Cố ý gì?”
“…Nói mấy câu đó.”
Chu Kình cúi đầu tháo đồng hồ. Giọng bình thản tới mức đáng ghét.
“Anh chỉ trả lời phỏng vấn.”
Niệm An bị chọc tới bật cười.
“Anh đúng là…”
Phần còn lại của câu nói bị chặn lại bằng một nụ hôn. Rất sâu. Cũng rất chậm. Chu Kình ôm cô tựa vào cạnh bàn phía sau. Hơi thở nóng dần lên từng chút một.
“Niệm An.”
“…Ừm?”
“Anh nói thật.”
Tim cô tan chảy. Một lúc sau mới nhỏ giọng hỏi:
“Thích em lâu như vậy thật à?”
Chu Kình nhìn cô rất lâu. Sau đó cúi đầu tựa trán lên trán cô. Khẽ cười.
“Em nghĩ sao?”
[Bản quyền thuộc về Lumm.vn]
✦ Hết chương ✦
Bình luận
Đang tải bình luận...