Ngoại truyện 6 — Đám cưới
Đám cưới của Chu Kình và Niệm An được tổ chức vào đầu mùa xuân năm sau.
Ngay từ nửa năm trước, truyền thông trong giới đã bắt đầu đoán địa điểm, khách mời, lễ phục, thậm chí cả trang sức cưới.
Dù sao đây cũng là hôn lễ của hai gia tộc nổi tiếng ở Bắc Kinh.
Nhưng tới ngày chính thức diễn ra, mọi thứ lại kín tiếng hơn người ta tưởng rất nhiều.
Không có phỏng vấn.
Không livestream.
Ngay cả ảnh cưới công bố ra ngoài cũng chỉ có đúng một tấm.
Rất đơn giản.
Trong ảnh, Niệm An đứng cạnh Chu Kình dưới ánh đèn.
Không nhìn camera.
Mà đang quay đầu nhìn anh cười rạng rỡ.
Phòng trang điểm từ sáng sớm đã cực kỳ hỗn loạn.
Stylist, chuyên viên trang sức và trợ lý đi qua đi lại liên tục.
Ngay cả Chu Duệ Hi cũng bị kéo tới từ 7h sáng.
“Cậu biết không.” Cô ấy đứng cạnh sofa uống cà phê. “Anh cả tớ hôm nay còn căng thẳng hơn cả công ty sắp IPO.”
Niệm An đang ngồi chỉnh lại khăn voan thì bật cười.
“Anh ấy mà cũng biết căng thẳng?”
“Em trai thực tập bên Tinh Hải vừa nhắn cho tớ.” Chu Duệ Hi cúi đầu đọc điện thoại. “Anh ấy đã xem lịch trình hôn lễ ba lần trong sáng nay.”
Niệm An khựng lại rất nhẹ.
Không hiểu sao trong lòng bỗng mềm mại đi rất nhiều.
Ngay lúc ấy, cửa phòng bị gõ hai tiếng.
Một trợ lý đứng ngoài cửa.
“Chu tổng hỏi còn bao lâu nữa.”
Chu Duệ Hi lập tức cười thành tiếng.
“Trời ơi.”
“Anh ấy gấp cái gì?”
Người trợ lý cũng cố nhịn cười.
“Chu tổng hỏi lần thứ tư rồi.”
Tai Niệm An bắt đầu nóng lên.
Lễ đường được dựng trong khu vườn kính phía tây khách sạn.
Trời đầu xuân còn hơi lạnh.
Nhưng ánh nắng lại rất đẹp.
Niệm An đứng sau cánh cửa trắng rất lâu mới chậm rãi hít sâu một hơi.
“Căng thẳng à?”
Stylist nhỏ giọng hỏi.
“Có một chút.”
Thật ra tới tận lúc này cô vẫn còn cảm thấy mọi thứ hơi không chân thực.
Một năm trước, cô và Chu Kình còn là hai người cẩn thận giữ khoảng cách với nhau.
Mà bây giờ lại sắp đứng trước tất cả mọi người làm lễ cưới.
Tiếng nhạc vang lên rất nhẹ.
Cửa lễ đường chậm rãi mở ra.
Niệm An theo phản xạ ngẩng đầu lên.
Sau đó ánh mắt lập tức dừng trên người Chu Kình phía cuối lễ đường.
Anh mặc vest đen.
Đứng giữa ánh sáng đầu xuân rất nhạt.
Vẫn bình tĩnh và lạnh nhạt như mọi khi.
Nhưng khoảnh khắc nhìn thấy cô, ánh mắt anh lại gần như đứng yên hoàn toàn.
Không né tránh.
Cũng không dời đi nữa.
Niệm An đi từng bước về phía anh.
Lúc khoảng cách giữa hai người càng lúc càng gần, cô mới phát hiện:
Chu Kình thật sự đang căng thẳng.
Rất nhẹ thôi.
Nhưng bàn tay đặt cạnh người lại siết chặt hơn bình thường một chút.
Đây gần như là lần đầu tiên cô thấy anh mất bình tĩnh rõ ràng như vậy.
Cho tới lúc đứng trước mặt nhau, Chu Kình mới chậm rãi đưa tay ra.
Niệm An đặt tay mình vào lòng bàn tay anh.
Rất ấm.
Mà cũng siết cô rất chặt.
Lễ cưới phía sau nói gì, thật ra Niệm An không còn nhớ rõ nữa.
Cô chỉ nhớ ánh mắt Chu Kình từ đầu tới cuối đều chưa từng rời khỏi mình.
Ngay cả lúc trao nhẫn cũng vậy.
Chiếc nhẫn kim cương lạnh buốt được đeo vào ngón áp út rất chậm.
Chu Kình cúi đầu nhìn tay cô vài giây rất lâu.
Sau đó mới thấp giọng nói:
“Cuối cùng cũng tới ngày này.”
Niệm An hơi ngẩng đầu lên.
Khoảnh khắc nhìn vào mắt anh, tim cô bỗng mềm như muốn tan ra.
Giống như tới tận lúc này cô mới thật sự hiểu, cô cũng chờ ngày này rất lâu rồi.
Tiệc cưới kết thúc gần nửa đêm.
Niệm An gần như mệt tới mức không còn sức nhấc tay nữa.
Lúc về tới phòng nghỉ riêng trên tầng cao nhất khách sạn, cô vừa tháo khuyên tai đã bị Chu Kình kéo lại từ phía sau.
“Anh hôm nay uống rượu à?”
“Có một chút.”
Giọng anh thấp hơn bình thường.
Hơi thở cũng nóng hơn.
Niệm An còn chưa kịp quay đầu đã bị anh cúi xuống hôn.
Nụ hôn rất sâu.
Cũng rất chậm.
Mang theo cảm giác dịu dàng hiếm thấy.
Niệm An bị hôn tới mức lưng mềm hẳn xuống.
“Chu Kình…”
“Hửm?”
“Anh hôm nay hình như rất vui.”
Anh nhìn cô vài giây rất lâu.
Sau đó đột nhiên bật cười rất khẽ.
Là kiểu cười thoả mãn mà cô rất ít khi nhìn thấy.
“Ừ.”
“Vui lắm.”
Niệm An còn chưa kịp nói gì thêm đã bị anh bế thẳng lên.
Chiếc váy đi tiệc nặng nề trải xuống mép giường như thác nước.
Ngoài cửa kính, cả thành phố Bắc Kinh vẫn còn sáng đèn.
Mà Chu Kình thì cúi đầu tựa trán lên vai cô rất lâu.
Một lúc sau mới thấp giọng nói:
“Niệm An.”
“Ừm?”
“Anh thật sự đã chờ em rất lâu rồi.”
[Bản quyền thuộc về Lumm.vn]
Bình luận
Đang tải bình luận...